Polly po-cket
A Mạch Tòng Quân

A Mạch Tòng Quân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213211

Bình chọn: 7.00/10/1321 lượt.

sợ, dù sao ta sớm đã là một kẻ

tiểu nhân hèn hạ, ta chỉ cần có muội ở bên cạnh ta là tốt rồi. Nhưng…”

Anh ta chợt dừng lại, tự cười giễu cợt một chút, nói thêm: “Ta biết A

Mạch của ta hiện giờ đã không còn là con chim nhỏ trong lồng nữa rồi,

cho nên ta không thể nhốt muội, cho nên ta phải thả cho muội bay đi.”

Anh ta sửa sang xong vạt áo của nàng, ngẩng đầu nhìn nàng cười ôn hòa, nhẹ giọng nói: “A Mạch, muội đi đi, đi đến nơi nào cũng được, khi nào có thể xuống tay giết ta thì hãy quay

trở lại, chỉ cần muội muốn giết ta, ta tuyệt đối sẽ không chống trả.

Nhưng… đừng quay trở lại quân Giang Bắc nữa, đó không phải là nơi muội

nên đến, hơn nữa, ở trên chiến trường ta chỉ là một quân nhân, là thống

soái quân Bắc Mạc, mặc kệ trong lòng ta đối với muội có bao nhiêu áy

náy, ta cũng sẽ không vì đối diện với muội mà hạ thủ lưu tình.”

A Mạch không nói gì, chỉ buông tay

mặc cho thanh kiếm rơi xuống đất, yên lặng quay người bước ra cửa. Phía

sau nàng, ngón tay Trần Khởi khẽ giật lên, nhưng không thể đưa tay ra,

chỉ lẳng lặng nhìn nàng từng bước, từng bước rời xa anh ta.

Thường Ngọc Thanh tìm được A Mạch

trong một ngõ nhỏ phía sau thành phủ, nàng ngồi dán mình vào góc tường,

một dáng ngồi bé nhỏ yếu đuối, hai tay ôm lấy gối, cúi đầu vùi sâu trong hai đầu gối, ngay cả khi anh ta đến gần cũng không hề cử động.

Vào lúc giữa trưa, nghe thủ hạ hồi

báo nói nàng đã tiến nhập thành phủ thành công, anh ta còn đang suy nghĩ nữ nhân này quả thực đúng là có chút bản lĩnh, sau đó lại nhận được tin báo nàng sau khi vào phủ không tìm cách tiếp cận Thạch Đạt Xuân, mà là

trực tiếp đi tìm Trần Khởi. Điều này thực sự nằm ngoài dự kiến của anh

ta. Đợi một lát lại nghe nói nàng bình yên vô sự từ tiểu viện của Trần

Khởi đi ra, anh ta không khỏi giật mình.

Thường Ngọc Thanh đứng trước mặt A

Mạch, rất lâu mà không thấy động tĩnh của nàng, không hiểu ma xui quỷ

khiến thế nào mà anh ta lại đưa tay ra chạm vào tóc của nàng, sau đó

không đợi nàng phản ứng, chính anh ta lại cảm thấy chấn động, kinh hãi

mà thu tay lại, cau mày nhìn vào bàn tay của mình.

A Mạch rốt cục chậm rãi ngẩng đầu

lên, thấy là Thường Ngọc Thanh, liền lẳng lặng nhìn anh ta, đột nhiên

nhẹ giọng hỏi: “Ngươi là người nước nào?”

Thường Ngọc Thanh khẽ giật mình, nhưng vẫn lãnh đạm đáp: “Người Bắc Mạc.”

A Mạch cúi đầu, khóe miệng chậm rãi

nhếch lên một nụ cười thản nhiên, lẩm bẩm: “Đúng vậy, ngươi cũng là

người Bắc Mạc, nhưng còn ta? Ta là người nước nào?”

Thường Ngọc Thanh hơi nhíu mày kiếm lại, trầm mặc nhìn A Mạch, như thể nàng vừa hỏi một vấn đề nan giải.

A Mạch lại ngẩng đầu nhìn hắn: “Ta không thể giết Trần Khởi, làm sao bây giờ?”

Thường Ngọc Thanh khẽ nhếch khóe môi, không trả lời câu hỏi của A Mạch, chỉ đột nhiên đưa tay kéo A Mạch đứng dậy, rồi bế bổng nàng lên, lúc này mới thản nhiên mở miệng: “Vậy thì

tính mệnh này của ngươi vẫn là của ta.”

A Mạch cúi đầu nở nụ cười, ghé sát

miệng vào bên tai Thường Ngọc Thanh, nhẹ giọng nói: “Tướng quân, tâm chí vô cùng kiên định của ngài đã dao động, ngài vẫn là bị nhan sắc của ta

dụ dỗ, mê hoặc.”

Thường Ngọc Thanh cười nhạo: “Thật không? Ngươi xác định như vậy sao? Phải biết rằng mỹ nhân ta gặp đã nhiều rồi.”

“Nhưng lại chưa từng gặp người nào

như ta vậy, có phải hay không, tướng quân?” A Mạch lấy tay nhẹ nhàng

chạm vào cổ anh ta, ngón tay thon dài xẹt qua gáy, nơi có động mạch cổ,

nàng khẽ ấn đầu ngón tay xuống nơi động mạch đang nẩy lên từng nhịp đều

đặn, chỉ cần một lưỡi dao là nàng có thể lấy tính mạng của hắn.

Thường Ngọc Thanh dường như không cảm thấy được điểm yếu của mình đang ở dưới ngón tay của nàng, vẫn trấn

định thản nhiên ôm A Mạch đi về phía trước, khẽ nhướn mày kiếm lên nói:

“Đúng, thật sự là chưa từng thấy qua, cho nên ta sẽ tạm thời đem ngươi

thu lại bên người, làm một thị thiếp cũng không tồi phải không.”

Động tác của ngón tay A Mạch dừng

lại, nghe thấy vậy liền phá lên cười, nàng ở trong lòng Thường Ngọc

Thanh cười đến cười run rẩy cả người, cười đến hơn nửa ngày mới ngừng

lại được, lấy tay nhẹ nhàng tháo búi tóc đã có chút tán loạn ra, mỉm

cười liếc mắt nhìn Thường Ngọc Thanh, hỏi: “Để ta làm thị thiếp của ngài sao? Nhưng ta là sát thủ, chẳng lẽ ngài không sợ rằng sẽ có một ngày

nào đó ngài sẽ ngủ vĩnh viễn ư?”

“Không sợ!” Thường Ngọc Thanh trả lời rõ ràng.

A Mạch vừa cười, nhịn không được vòng tay ôm lấy cổ anh ta, vùi mặt vào vai anh ta mà cười…… Đến khi ngẩng

đầu lên, trên tay nàng đã lóe sáng một cây trâm cứng rắn, sắc nhọn, đặt

lên động mạch của Thường Ngọc Thanh, nàng vẫn cười hỏi: “Thật sự không

sợ?”

Thường Ngọc Thanh cũng cong khóe miệng lên, cúi đầu nhìn nàng, nói rành rọt từng chữ: “Không sợ.”

A Mạch nhìn anh ta một lát, mỉm cười, thuận tay ném cây trâm trong tay ra xa, thản nhiên nói: “Vậy thì thành giao đi.”

Hai người ra khỏi ngõ nhỏ, thị vệ của Thường Ngọc Thanh đã sớm dắt ngựa đứng hầu ở bên ngoài, Thường Ngọc

Thanh đưa tay đặt A Mạch lên ngựa, rồi sau đó mới dẵm chân lên bàn đạp

nhảy lên ngựa, sau đó một tay nhẹ giật dây cương giục ngựa