chạy chầm
chậm, tay khác kéo A Mạch ở phía trước vào trong lòng. A Mạch thấy anh
ta diễn như thế, không khỏi khẽ cong cong khóe môi, phối hợp đưa hai tay kéo vạt áo choàng của anh ta lại, tựa vào lòng Thường Ngọc Thanh.
Thường Ngọc Thanh nhẹ giọng cười
nhạo: “Thật đúng là hiếm thấy nữ nhân nào vừa cao vừa gầy như ngươi,
xương cốt cũng quá cứng, ôm vào trong ngực không sao thấy thoải mái nổi, nếu nhắm mắt lại sẽ không có lấy được một chút cảm giác là mình đang ôm nữ nhân trong tay.”
A Mạch cười khẽ không nói gì, lại nghe Thường Ngọc Thanh tùy ý hỏi: “Ngươi tên gì?”
“Tướng quân hỏi kỳ quái, sát thủ làm gì có tên, chỉ có danh hiệu thôi.” A Mạch nhẹ giọng đáp.
Thường Ngọc Thanh không khỏi nhướng mày: “Vậy sao? Nói như vậy các ngươi còn có tổ chức ?”
A Mạch cứng đờ, tự giác ngậm miệng,
một lát sau sau thản nhiên nói: “Tướng quân, làm gì cũng có luật lệ của
nó, cho dù ngài thu ta làm thị thiếp, ta cũng không thể tiết lộ tổ chức
bí mật của mình, bằng không ta sẽ sống không nổi. Ngài nếu thương tiếc
ta, cũng đừng hỏi nữa, cứ tùy tiện ban cho ta một cái tên là tốt rồi, là hoa hay là cỏ cũng chẳng sao.”
Thường Ngọc Thanh cười cười, nhưng
cũng không hỏi nữa, chỉ ôm lấy A Mạch, mặc cho con ngựa chậm rãi bước
đi. Sắc trời xâm xẩm tối, sau đó gió lại dần nổi lên, nhiều bông tuyết
hỗn loạn thổi đến, khiến những chiếc đèn lồng đỏ bên đường nhẹ nhàng
đong đưa qua lại. Thường Ngọc Thanh giống đang ôn nhu săn sóc tình nhân, kéo áo choàng phía sau che cho A Mạch, dịu dàng hỏi: “Lạnh không?”
A Mạch lắc lắc đầu, mỉm cười nhìn về
phía Thường Ngọc Thanh: “Tướng quân, ngài đừng diễn trò nữa, vô dụng
thôi, ta nghĩ ngài đã hiểu lầm rồi, ta có thể còn sống mà ra khỏi thành
phủ không phải vì Trần Khởi cùng ta có bí mật không thể cho ai biết, mà
là bởi vì… ta căn bản không dám ra tay với anh ta, cho nên, anh ta cũng
không biết ta là sát thủ muốn lấy tính mệnh của mình, chỉ biết ta là thị nữ đưa điểm tâm mà thôi.”
“Thế à? Thật không?” Thường Ngọc Thanh thản nhiên hỏi: “Vậy vì sao ngươi không dám ra tay với anh ta?”
“Bởi vì ta sợ chết,” A Mạch cười tự
giễu: “Hơn nữa ta lại phát hiện ra rằng tướng quân đang muốn đùa giỡn
một nữ tử như ta, ta giết Trần Khởi cũng chết, không giết Trần Khởi cũng là chết, khác biệt chẳng qua là chết ở trong tay ai mà thôi. Nếu như ở
trong tay tướng quân, e là còn có thể sống thêm vài ngày.”
Sắc mặt Thường Ngọc Thanh không thay đổi, nhẹ giọng hỏi: “Chẳng lẽ ngươi giết Thạch Đạt Xuân thì sẽ không phải chết sao?”
A Mạch đáp: “Cũng có thể sẽ chết,
nhưng vẫn còn có hy vọng chạy trốn, nhưng nếu giết Trần Khởi thì không,
Trần Khởi cùng Thạch Đạt Xuân không giống nhau.”
Thường Ngọc Thanh cúi đầu nhìn A Mạch một khắc, đột nhiên nở nụ cười, nói: “Ngươi có biết trong mắt ta vì sao lại xem trọng một nữ nhân như ngươi không? Không chỉ vì ngươi ngoan cố
hợp với khẩu vị của ta, mà còn vì cái miệng của ngươi mỗi khi nói dối
đều luôn có thể nói với một vẻ hết sức chân thành như vậy, điều này… rất thú vị.”
A Mạch nhăn mày lại, rốt cục cười không nổi nữa.
Thường Ngọc Thanh trào phúng nói:
“Cho dù ngươi là mật thám Nam Hạ đến liên hệ với Thạch Đạt Xuân thì thế
nào? Cho dù ngươi có thể bắt mối liên lạc được với Thạch Đạt Xuân thì có thể làm được gì? Ông ta chẳng qua chỉ là một phản tướng, trong thành Dự Châu tuy rằng có chức tước, nhưng ngươi cảm thấy chúng ta có thể đưa
ông ta vào hàng ngũ tướng lãnh của mình thật sao? Ông ta có bao nhiêu
khả năng? Ha ha, xem ra triều đình Nam Hạ thật đúng là ngu ngốc. Trần
Khởi không giết Thạch Đạt Xuân, không phải vì coi trọng ông ta, chẳng
qua muốn để ông ta làm bù nhìn mà thôi. Cho nên, ngươi làm gì, Trần Khởi cũng không quan tâm, bởi vì ngươi căn bản không có cái mà anh ta coi
trọng. Mà ta, sở dĩ quan tâm, cũng chỉ vì gần đây nhất thời nhàn rỗi,
nhàm chán mà thôi, hơn nữa ta khác với Trần Khởi, càng nhìn Thạch Đạt
Xuân càng thấy không ưa, ta không cần để ý đến cái gì được gọi là lấy
đại cục làm trọng, có thể tìm cớ trừ bỏ được ông ta, là ta sẽ cảm thấy
cực kỳ vui vẻ.”
A Mạch trong lòng mặc dù kinh hãi,
những nỗi hỗn loạn trong vài ngày gần đây dần dần trở nên rõ ràng, trong đầu tựa hồ có một đạo ánh sáng dần dần sáng tỏ, chỉ là vẫn chưa thể
hoàn toàn chiếu sáng những nghi vấn của nàng. Nàng bình tĩnh một chút,
rồi thản nhiên hỏi: “Nếu đã là như thế, vì sao tướng quân còn để cho ta
đi giết Trần Khởi?”
Thường Ngọc Thanh mở to hai mắt, ra
vẻ kinh ngạc hỏi: “Chẳng lẽ ngươi không biết sao? Tại thành Dự Châu này, kẻ thứ nhất mà ta thấy chướng mắt là Thạch Đạt Xuân, kẻ thứ hai khiến
ta chướng mắt chính là Trần Khởi! Có thể đùa bỡn với anh ta một chút
cũng rất có thú vị a.”
A Mạch yên lặng nhìn Thường Ngọc Thanh, lần đầu tiên trong đời xuất hiện khao khát muốn bóp chết một người.
Thường Ngọc Thanh thu lại nét vui đùa trên mặt, thấp giọng nói: “Chẳng qua, hiện tại ta lại cảm thấy cũng rất thú vị, tuy rằng ta nhìn Trần Khởi không vừa mắt, nhưng anh ta có chút
bản lĩnh khiến ta bội phục, anh ta có thể thả ngươi đi ra tất nhiên là
có lý do,