g không dám mạo muội tiến đến, chỉ chờ cơ hội, sau lại thấy hai
tên thát tử dừng lại ở cửa hàng trang sức, ta liền chạy đến phía trước,
vừa lúc có người đẩy rượu đi bán, ta liền đánh người nọ hôn mê, sau đó
đẩy xe vào ngõ nhỏ chờ, ta cảm thấy bọn họ vì an toàn sẽ tránh đi đường
cái mà đi xuyên qua ngõ nhỏ, kết quả đúng như ta đoán.” Trương Nhị Đản
tươi cười đắc ý.
Trong lời nói của anh ta không hề
nhắc tới Từ Tú Nhi, A Mạch trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm, nếu anh ta vẫn
theo dõi nàng mà cũng không chú ý đến thị nữ bị nàng đánh hôn mê thì có
thể người của Thường Ngọc Thanh cũng không để ý đến. A Mạch liếc mắt
nhìn thiếu nên đang đắc ý bên cạnh, trong lòng dâng lên một cảm giác
không đành lòng, anh ta vì cứu nàng mà không để ý đến tính mạng, chẳng
lẽ nàng lại trừ bỏ anh ta để diệt khẩu sao?
Trương Nhị Đản thấy A Mạch nhìn anh ta, trên mặt có chút ngượng ngùng, cúi đầu trầm mặc.
A Mạch nghĩ nghĩ, hỏi: “Nhị Đản, ngươi hiện tại cũng biết thân phận thật của ta?”
Trương Nhị Đản giật mình, lập tức
liền hiểu được hàm ý của A Mạch. Anh ta mặc dù thật thà nhưng không ngu
dốt, thậm chí có thể nói là thông minh, anh ta sớm căn cứ vào đủ loại
dấu hiệu mà nhận ra Ngũ trưởng chính là thân nữ nhi, nhưng ở thời khắc
nguy hiểm, Ngũ trưởng vẫn liều mạng để lại cơ hội sống sót cho anh ta,
cho nên, anh ta có ân thì nhất định phải báo đáp. Anh ta cúi đầu trầm
mặc một lát, ngẩng đầu nhìn A Mạch trịnh trọng trả lời: “Ngươi là Ngũ
trưởng của ta, ta chỉ biết điều này, những thứ khác ta không biết gì
hết.”
Sự trung thành đã đổi về cho anh ta tính mạng, tuy rằng anh ta cũng không biết điều đó.
A Mạch thất thần một lát, cười cười, nhẹ giọng nói với Trương Nhị Đản: “Cám ơn ngươi, Nhị Đản.”
Trương Nhị Đản vội vàng cũng nở nụ
cười, đột nhiên như chợt nhớ ra chuyện gì quan trọng, liền biến sắc nói: “Ngũ trưởng, chúng ta đến thành Dự Châu cái gì cũng không tìm hiểu
được, khi trở về biết báo cáo thế nào với tướng quân cùng quân sư đây!”
A Mạch cười lạnh một tiếng, nói:
“Chúng ta không uổng công đâu, nên sẽ không phải chịu sự trách cứ của
bọn họ, ngươi cứ yên tâm đi. Nhưng chúng ta có thể sống mà ra khỏi thành Dự Châu, thật ra là đáp ứng rất tốt mong mỏi của Thạch Đạt Xuân rồi.”
Nếu không phải nàng trùng hợp gặp
được Từ Tú Nhi, nếu không phải Thạch Đạt Xuân thật sự nhớ đến tình bạn
cũ dựa theo nhắc nhở của nàng mà tiến hành bố trí, nếu không phải nàng
diễn trò lừa Thường Ngọc Thanh sơ ý, nếu không phải Trần Khởi trúng kế
điều Thường Ngọc Thanh đi, chỉ bằng một xe rượu của Trương Nhị Đản, hai
người bọn họ sao có khả năng thoát thân được! A Mạch không khỏi cười
lạnh, cái này còn phải đa tạ Thường Ngọc Thanh, là anh ta khiến cho nàng đột nhiên phải suy nghĩ cẩn thận rất nhiều chuyện, nếu Thường Ngọc
Thanh cũng biết Thạch Đạt Xuân hiện tại chẳng có tác dụng gì, như vậy
thì không lý nào những người như Thương Dịch Chi cùng Từ Tĩnh lại không
biết? Nếu biết, còn phái bọn họ vào thành làm gì? Lại nói, Từ Tĩnh nếu
có thể lưu lại bức thư khiến Thạch Đạt Xuân trá hàng theo địch, chẳng lẽ lại không lưu lại biện pháp liên hệ nào hay sao? Còn cần nàng chạy đến
đây sao? Nàng là người như thế nào, bất luận là phục trang là nam hay nữ đều gây sự chú ý, sao còn để cho nàng làm mật thám! Chẳng phải là cố
tình làm khó cho nàng sao?
Nàng cùng Trương Nhị Đản, chẳng qua
chỉ là công cụ để cho Từ Tĩnh ném vào màn sương khói đạn thành Dự Châu,
là công cụ mà Thương Dịch Chi ném qua để hấp dẫn người Bắc Mạt mà thôi,
có lẽ ngay tại lúc nàng đang che che dấu dấu, thì người thực sự chắp mối liên lạc với Thạch Đạt Xuân đã sớm hoàn thành sứ mệnh rồi, mà cũng có
lẽ, mục tiêu của bọn họn căn bản không phải là thành Dự Châu!
Thì ra, nàng ở trong mắt bọn họ chẳng qua cũng chỉ là một quân cờ có thể tùy tiện vứt bỏ mà thôi, chẳng thể
trách người khác, chỉ trách nàng đã quá coi trọng chính bản thân mình,
kỳ thật ở trong mắt bọn họ, nàng thật ra chẳng có điểm nào đáng để lọt
vào trong mắt hết, nàng liền suy nghĩ linh hoạt một chút, là chính nàng
đem mình trở thành nhân vật như thế này.
“Ngũ trưởng?” Trương Nhị Đản gọi. A
Mạch phục hồi lại tinh thần, thoát khỏi trạng thái trầm tư, quay đầu
nhìn về phía sau không thấy có truy binh, nhưng vẫn nói: “Mau quay trở
về doanh trại, chuyện khác nói sau.” Nói xong vung roi mà đi.
Cùng lúc đó, bên trong thành phủ Dự
Châu, Trần Khởi sắc mặt xanh mét, lạnh giọng nói với Chu Chí Nhẫn và
Thường Ngọc Thanh vừa mới tới: “Vừa nhận được tin tức, đoàn quân áp giải vật phẩm khao quân do Hoàng Thượng phái đi đã gặp nạn ở trên đường, là
quân Giang Bắc do Đường Thiệu Nghĩa dẫn đầu, hắn ta đã cướp đi những thứ dùng để ban thưởng cho quân đội, chỉ để lại Vương đại nhân cùng với
thánh chỉ, phái người đưa đến ngoài thành Dự Châu.”
Trần Khởi dứt lời liền cầm lấy một
đạo thánh chỉ trên án, chậm rãi mở ra, đập vào mặt mọi người, bên cạnh
hình rồng bay phượng múa, là hai chữ rất lớn: “Đa tạ”. Chu Chí Nhẫn cùng Thường Ngọc Thanh đều biến sắc, nhìn đạo thánh chỉ bị chà đạp, sát khí
trong mắt tăng vọt.
