sau đó từ
nơi này đi ra khỏi khu rừng, bắt đầu một đoạn nhân sinh khác.
Cũng tại nơi này, phụ thân đã đem tất cả những thứ tượng trưng cho thân phận vang danh khắp thiên hạ của mình chôn dưới gốc cây, sau đó rũ bỏ áo giáp, cùng mẫu thân tương tri tương
ái(2) quy ẩn núi rừng.
Gốc đại thụ này nàng đi tìm đã lâu,
chỉ căn cứ vào vài lời miêu tả của cha mẹ lúc còn sống, nàng đã tìm kiếm trong dãy núi Ô Lan này suốt mấy năm, rốt cục đã tìm được. Sau đó lại
chôn dấu di vật của cha mẹ ở nơi này.
Từng giọt, từng giọt nước mắt rơi
xuống, tạo thành những lỗ nho nhỏ trên lớp tuyết xốp dày. Thân thể của
nàng cuộn lại, ngày thường vốn rất kiên cường giờ lại thật yếu đuối, tay bám chặt lấy thân cây, vì dùng sức quá mà biến thành sắc trắng xanh.
Hết thảy đều không một tiếng động, ngay cả gió dường như cũng ngừng thổi trong khoảnh khắc.
A Mạch lẳng lặng quỳ ở đó một lúc
lâu, sau đó đứng thẳng dậy, gạt nước mắt, hướng về phía thân cây đại thụ lộ ra một nụ cười tươi tắn sáng lạn, nói: “Phụ thân, con phải mượn bảo
bối của cha dùng một chút.” Nói xong liền lấy tay đẩy lớp tuyết dưới
tàng cây ra, rút thanh đao bên hông, dùng sức cậy lớp đất lên.
Giờ tuy là giữa mùa đông, nhưng rất
may mắn là lớp đất dưới gốc cây rất xốp, trời lạnh như vậy nhưng cũng
không bị đông cứng lại. A Mạch đào một hồi, đã nhìn thấy trong lớp đất
lộ ra một sắc vải màu xanh.
————————-
Chú thích:
1- Đêm trừ tịch: còn được gọi tên là đêm ba mươi, là khoảng thời gian trước nửa đêm, thời khắc giao thừa giữa năm mới và năm cũ.
Đêm trừ tịch là khoảng thời gian
thiêng liêng nhất của năm khi các gia đình xum họp, chuẩn bị đón năm mới với những điều tốt lành sẽ đến và tiễn trừ năm cũ với những muộn phiền
đã qua.
2- Tương tri tương ái: yêu thương, thấu hiểu nhau
A Mạch càng thêm cẩn thận, chỉ dùng
tay để bới đất, cuối cùng lôi lên một chiếc túi rất lớn. Do bị chôn rất
lâu trong đất nên màu sắc của chiếc túi đã có chút phai nhạt, nhưng vải
dệt không biết được chế tạo từ chất liệu gì mà rất chắc chắn và trơn
mịn, chôn trong đất đã hơn ba mươi năm, mà lại không hề có chút dấu hiệu hư hỏng nào. Chiếc túi này có hình dạng rất kỳ quái, diện tích bên
trong túi rất lớn, hơn nữa bên ngoài lại có những túi nhỏ căng phồng,
không giống bất kỳ chiếc túi nào khác. Đây cũng không phải điều lạ nhất, mà kỳ quái ở chỗ chiếc túi to như vậy nhưng lại không hề có dây buộc ở
miệng túi, dây đeo thì có, song bất quá lại bị một vật gì đó không phải
ngọc, cũng chẳng phải sắt giữ lại, xem ra căn bản không phải dùng để mở
túi.
Chiếc túi cổ quái như vậy, nếu có rơi vào tay người bình thường sợ là cũng không biết mở ra ở đâu, cuối cùng
cũng chỉ biết cắt chiếc túi ra cho xong việc. Đáng tiếc, A Mạch lại
không phải là người bình thường, chiếc túi mà người khác thấy cổ quái
này là do phụ thân nàng lưu lại. Nàng trước kia mặc dù chưa từng chính
mắt nhìn thấy, nhưng được nghe cũng nhiều, cho nên, nàng biết nên làm
như thế nào để mở chiếc túi vô cùng cổ quái này.
Trong túi có rất nhiều thứ linh tinh, trăm hình vạn trạng vô cùng kỳ quái, nhiều thứ A Mạch cũng không biết
dùng như thế nào, chỉ biết đó là những thứ mà cha mẹ mang theo từ một
không gian khác đến đây. Nàng cẩn thận lật từng thứ, cuối cùng tìm thấy
bản bút ký trước kia đã từng nhìn thấy, trang giấy đã có chút ố vàng, mở ra, nét bút quen thuộc của phụ thân hiện lên trên từng trang giấy.
A Mạch cảm thấy mắt lại có chút cay
cay, vội vàng lấy tay dụi dụi, rồi đem cuốn bút ký nhét vào trong lòng,
sau đó lại lần tìm trong túi xem còn có vật gì mang dấu ấn của phụ thân
nữa hay không, cuối cùng tìm được một thanh chủy thủ có hình dáng rất
lạ, cũng lại bỏ vào trong lòng, lúc này mới sửa sang lại chiếc túi rồi
một lần nữa chôn lại dưới gốc cây. Trương Nhị Đản vẫn ngồi chờ nàng
ngoài bìa rừng, A Mạch không dám ở lâu, vội vàng xóa hết dấu vết, nhẹ
nhàng chạm vầng trán vào thân cây cổ thụ, đứng yên một lát, sau đó
nghiến răng một cái, liền xoay người rời đi.
Ngoài rừng, Trương Nhị Đản chờ đã có
chút nóng lòng, lâu không thấy A Mạch đi ra, sợ nàng gặp điều gì nguy
hiểm, muốn đi vào tìm, nhưng lại xấu hổ, tới lúc gấp rút không biết nên
làm như thế nào cho phải, thì thấy A Mạch từ trong rừng đi ra. Trương
Nhị Đản đỏ mặt chạy tới đón, cũng muốn hỏi câu sao lâu thế, nhưng chỉ có thể há miệng thở dốc rồi nuốt câu hỏi đó xuống họng.
A Mạch nắm một nắm tuyết lên xoa xoa
tay, ngượng ngùng cười cười, nói: “Nghỉ đủ chưa? Nghỉ xong rồi thì chúng ta đi thôi, từ nơi này theo hướng đông bắc, chúng ta đi theo đường mòn, không quá vài ngày nữa là có thể trở về doanh trại.”
Trương Nhị Đản thấy mắt A Mạch có
chút đỏ lên, như thể vừa khóc xong, cảm thấy có chút kỳ quái, muốn hỏi
nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống được. Anh ta nghe A Mạch nói như thế,
cũng không nói gì, chỉ gật gật đầu liền cầm bọc hành lý lên, lại đem túi hành lý trên người A Mạch đỡ xuống, khoác lên lưng mình, yên lặng xoay
người đi lên phía trước.
A Mạch sửng sốt, cau mày, từ phía sau đánh mạnh vào người Trương Nhị Đản, lập tức khiến thân t