rần Khởi lại dám công khai thừa nhận là quen biết
nàng, anh ta cười khẽ, đáp: “Đại soái nói quá lời, nếu đã là cố nhân của đại soái, Thường mỗ tất nhiên không dám làm khó A Mạch cô nương rồi.”
Không nói thả, cũng không nói không
thả, câu trả lời của Thường Ngọc Thanh khiến lời của Trần Khởi chẳng
khác nào trở thành vô ích. Nhưng mặc dù vậy, Trần Khởi cũng không cách
nào nói thêm cái gì khác được nữa. Trần Khởi thản nhiên nhếch khóe
miệng, hướng về phía Thường Ngọc Thanh chắp tay, nói: “Đa tạ.”
Thường Ngọc Thanh cười cười, cũng
hướng về phía Trần Khởi chắp tay, xoay người rời đi. Vừa ra khỏi thành
phủ, thị vệ chờ ở bên ngoài liền tiến đến, Thường Ngọc Thanh thấy sắc
mặt anh ta trầm trọng, trong mắt ánh lên tia bi phẫn, đoán đã xảy ra
chuyện, liền nhận lấy dây cương, rồi tùy ý hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”
Thị vệ thấp giọng đáp: “Nữ nhân kia chạy thoát rồi, cả hai huynh đệ đều bị hại.”
Thường Ngọc Thanh đang xoay người lên ngựa, nghe vậy động tác liền bị kiềm hãm lại, thân thể lập tức tạm dừng ở giữa không trung một lát rồi mới ngồi vào yên, khi ngẩng đầu lên thì
ánh mắt đã trở nên lạnh lùng, lạnh giọng hỏi: “Người đâu?”
“Thi thể hai huynh đệ đã đưa về phủ,
quân phục trên người đều bị cởi hết, theo hồi báo từ cổng thành, có hai
người giả có lệnh của nguyên soái, đã cưỡi ngựa ra khỏi thành.” Thị vệ
đáp, thấy vẻ mặt lạnh băng của Thường Ngọc Thanh, còn cẩn thận nói thêm: “Đã phái người đuổi theo.”
“Đuổi không kịp?” Thường Ngọc Thanh
nói, anh ta giương mắt nhìn về phía tây, nghiến răng cúi đầu thì thầm:
“A Mạch, A Mạch, ngươi giỏi lắm, A Mạch!” Chỉ nghe thấy “Rắc!” một
tiếng, roi ngựa trong tay anh ta đã bị bẻ gãy thành hai đoạn.
A Mạch cùng Trương Nhị Đản ra khỏi
thành Dự Châu chạy về hướng tây mấy chục dặm, sau đó lại đột nhiên
chuyển sang hướng nam. Tới gần chạng vạng, những bông tuyết trên bầu
trời ngày càng lớn bung ra, bay bay trong gió như lông ngỗng, xóa tất cả mọi dấu vết trên đường. Hơn nữa sắc trời bắt đầu tối, kỵ binh Dự Châu
đuổi theo phía sau hoàn toàn không phát hiện ra tung tích của A Mạch.
A Mạch cùng Trương Nhị Đản đến một
thôn trang nhỏ liền thay trang phục thị vệ Bắc Mạc ra, sau đó tiếp tục
lên đường, lúc thì đi theo hướng tây, lúc lại chuyển sang hướng nam, sau mấy ngày thì tiến vào địa phận phía nam của dãy núi Ô Lan. Vừa tiến vào núi, cưỡi ngựa rất khó đi, A Mạch liền dùng hai con ngựa đổi lấy chút
đồ ăn cho mấy nhà ở ven núi, rồi lại hỏi đường đi đến thành Hán Bảo, rồi men theo đường núi trên dãy Ô Lan đi về phía Bắc thành Hán Bảo.
Trương Nhị Đản không sao hiểu được ý
đồ của A Mạch, nhưng anh ta vốn kính nể A Mạch, chỉ nghĩ nàng đi đường
vòng như vậy là để tránh truy binh của Bắc Mạc, cho nên ngay cả hỏi cũng không hỏi, chỉ lẳng lặng đi theo. Hai người đi đường núi mấy ngày, đợi
đến khi đến bìa rừng cách phía Bắc thành Hán Bảo mấy chục dặm, thì đã là ngày cuối cùng của năm thứ hai theo lịch Thịnh Nguyên Nam Hạ, chính là
ngày trừ tịch(1).
Trải qua mấy ngày đêm bôn ba vất vả,
hai người đều đã ở trong tình trạng kiệt sức, mệt đến nỗi không còn ra
bộ dáng gì nữa, Trương Nhị Đản đặt mông ngồi dưới đất, thở hổn hển hỏi A Mạch nói: “Ngũ trưởng, khi nào thì chúng ta sẽ về được đến quân doanh?”
A Mạch liếc mắt nhìn phong cảnh núi rừng có chút quen thuộc phía xa xa, nói: “Nhanh thôi.”
Trương Nhị Đản ngây ngốc cười cười, nói: “Chúng ta đi lòng vòng như vậy, thát tử có mệt đến chết cũng không đuổi kịp chúng ta.”
A Mạch gật gật đầu, nhìn Trương Nhị
Đản, đột nhiên đứng lên nói: “Ngươi cứ ở nơi này nghỉ một lát, ta đi
phía trước xem xét một chút.”
Trương Nhị Đản nghe vậy, nghĩ nàng muốn đi lên phía trước dò đường, vội vàng nói: “Ngũ trưởng, để ta đi cho.”
“Không cần,” A Mạch cười cười, cầm
bao quần áo và túi bánh bao ném cho Trương Nhị Đản, cười nói:“Ngươi ăn
trước đi, ta đi một lát rồi về.” Thấy Trương Nhị Đản vẫn muốn bước qua, A Mạch ngừng lại, nhìn Trương Nhị Đản bất đắc dĩ nói: “Ta muốn làm một
chút việc cá nhân.”
Trương Nhị Đản nghe vậy sửng sốt,
trên mặt lập tức đỏ bừng, mặt đỏ tai hồng quay người lại, tựa hồ còn cảm thấy vẫn chưa được, liền đi lên phía trước vài bước, lúc này mới ngồi
xuống đất.
A Mạch cười cười, không để ý Trương
Nhị Đản nữa, xoay người luồn lách qua những tán cây, đi vòng vo một lúc
đến dưới một gốc cây đại thụ. Vẫn gốc cây đại thụ ấy, chẳng qua mấy
tháng trước cành lá vẫn còn xanh um tươi tốt, mà giờ chỉ còn lại một
thân cây trụi lá. A Mạch nhìn cây đại thụ trước mặt, hô hấp có chút dồn
dập, sau đó đi từng bước một đến dưới tàng cây, rồi chậm rãi quỳ xuống.
“Phụ thân, mẫu thân, cha mẹ có tốt
không?” Nàng khẽ tựa trán vào thân cây đại thụ, thì thào tự nói: “A Mạch đến thăm cha mẹ, A Mạch vẫn còn sống, sống rất tốt……”
Nơi này chính là nơi mà phụ thân lần
đầu tiên xuất hiện ở cái thế giới này, hơn ba mươi năm trước, vào một
ngày nọ, chính tại nơi đây, cha nàng đột nhiên từ giữa không trung rơi
xuống, mắc ở một chạc cây, sau đó rơi xuống đất. Tỉnh dậy sau cơn mê
man, cha nàng đem một số đồ vật tùy thân chôn dưới gốc cây,
