Chu Chí Nhẫn cả giận nói: “Thằng ranh Thiệu Nghĩa chỉ với mấy ngàn kỵ binh mà dám cuồng vọng đến thế, dám
nhục mạ hoàng sứ cùng quân uy của ta, ta thấy hắn ta đúng là chán sống
rồi!”
Thường Ngọc Thanh lại cười lạnh một
tiếng, nói: “Sợ không phải là Đường Thiệu Nghĩa cuồng vọng, kỵ binh
trong tay anh ta cùng lắm cũng chỉ khoảng hai ngàn, dám làm nên loại
khiêu khích này, đương nhiên là phía sau còn có người chỉ đạo. Thiết
nghĩ lần này hắn ta cướp đoạt xong hẳn là sẽ không quay trở lại thảo
nguyên Tây Hồ, mà là lên núi Ô Lan.”
Trần Khởi nhìn Thường Ngọc Thanh,
nói: “Không sai, Đường Thiệu Nghĩa sau khi cướp bóc tiền tài cẩm bạch
liền quay trở lại núi Ô Lan.”
Chu Chí Nhẫn đấm vào án thư: “Đường đường là quân chính quy Nam Hạ lại làm ra những hành vi của sơn phỉ, thật quá vô sỉ!”
Thường Ngọc Thanh thấp giọng cười lạnh, cũng không nói gì.
Sắc mặt Trần Khởi so với lúc vừa nhận được tin tức đã dịu đi rất nhiều, anh ta trầm ngâm một chút, trầm giọng nói: “Bất luận lần này Đường Thiệu Nghĩa là cố ý khiêu khích hay là
hành vi của sơn phỉ, thì cũng đã giáng một cái tát vang dội lên mặt
chúng ta. Đội quân vận tải vật dụng khao quân của chúng ta bị cướp, thể
diện của đại quân chinh Nam chúng ta đã không còn sót lại chút gì, Hoàng Thượng chắc cũng đang rất thịnh nộ.” Anh ta ngừng lại, ánh mắt thâm
trầm nhìn Chu Chí Nhẫn cùng Thường Ngọc Thanh, chậm rãi nói: “Thiên tử
nổi giận, xác chết trôi trăm vạn dặm, đổ máu ngàn dặm. Việc này tất
nhiên khiến cho triều đình vô cùng giận dữ, cho nên lần này bất luận
Thương Dịch Chi có giăng bẫy phía sau chờ chúng ta hay không, chúng ta
cũng phải chui vào.”
Trong phòng, ba người đều trầm mặc,
bọn họ đều là những bậc chỉ huy có hiểu biết thâm sâu về quân sự, là
đương kim danh tướng hiện thời chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Trần Khởi giỏi về mưu lược, suy nghĩ nghiêm mật, Chu Chí Nhẫn thì lão
thành, trầm ổn, thận trọng, kinh nghiệm phong phú, mà Thường Ngọc Thanh
lại nhanh trí, quả cảm, thông tuệ khó có người sánh bằng, ba người như
vậy, sao lại không thể nhìn ra chút thủ đoạn của quân Giang Bắc cơ chứ.
Nhưng Thương Dịch Chi âm hiểm ở chỗ, mặc dù mọi người đều biết được đó
là một cái bẫy, nhưng cũng không thể không chui vào. Mấu chốt chính là
bởi vì mọi người đều quá mức cho khinh thị Thương Dịch Chi, khinh thị vị công tử ở kinh thành Nam Hạ nổi danh ăn chơi trác táng, là một tướng
quân bại hoại trong thành Thanh Châu. Tuy rằng anh ta đưa quân vào dãy
núi Ô Lan khiến cho Trần Khởi phải lưu tâm, nhưng ai cũng không thể ngờ
được rằng tiểu tử này lại có thể trong lúc bản thân mình còn chưa yên
ổn, lại cả gan dùng hai ngàn kỵ binh đến vuốt râu hổ của hơn mười vạn
đại quân Bắc Mạc.
Chuyện tới nước này, bọn Trần Khởi đã đánh mất tiên cơ. Nếu không đi đánh, thể diện mọi người để ở đâu? Thể
diện đại quân Bắc Mạc để ở đâu? Thể diện triều đình Bắc Mạc để ở đâu?
Mặt rồng của tiểu hoàng đế Bắc Mạc còn non nớt như vậy sao chịu được cái tát bỏng rát này. Trong triều đình Bắc Mạc chắc chắn sẽ bùng lên một
trận đại hỏa, sợ là không có cách nào đợi được đến sang năm, xuân về hoa nở nữa, mà rất có khả năng là sẽ lệnh cho Trần Khởi điều động quân ngay tức khắc tiến vào dãy núi Ô Lan “diệt phỉ”, mà hiện tại đúng vào lúc
trời đông giá rét, lúc này vào núi mà diệt phỉ thì hậu quả như thế nào,
dùng đầu gối cũng có thể đoán ra được.
Thường Ngọc Thanh trầm mặc một lát,
đột nhiên nhẹ giọng cười, nói với Trần Khởi: “Đại soái, ngài cho ta năm
vạn quân, bộ binh, không cần kỵ binh.”
Lần này đại quân Bắc Mạc chinh nam có gần mười lăm vạn chiến binh, Thường Ngọc Thanh mở miệng muốn xin năm
vạn, như vậy quân số còn lại trấn giữ ở thành Dự Châu cùng quân số chia
ra để tấn công Thái Hưng cũng chỉ còn lại mười vạn, Dự Châu thì không
sao, nhưng Thái Hưng dù sao cũng là tòa thành lớn nhất vùng Giang Bắc
của Nam Hạ, trong thành, quân chính quy cũng hơn ba vạn người, nếu dùng
chưa tới mười vạn bộ binh, trong thời gian ngắn muốn hạ được thành Thái
Hưng cũng không phải chuyện đơn giản.
Trần Khởi không nói lời nào, ngẩng đầu liếc mắt nhìn Chu Chí Nhẫn.
Chu Chí Nhẫn sắc mặt kiên nghị, lạnh nhạt nói: “Chu mỗ chỉ cần tám vạn binh có thể hạ thành Thái Hưng, đại soái đừng lo.”
Trần Khởi lại nhìn về phía Thường
Ngọc Thanh: “Tốt lắm, ta cho ngươi năm vạn bộ binh, năm ngàn kỵ binh,
Chu lão tướng quân đánh hạ Thái Hưng, thỉnh Thường tướng quân tiêu diệt
phỉ quân Giang Bắc!”
Thường Ngọc Thanh khóe miệng mỉm cười, thoải mái nói: “Tuân lệnh đại soái.”
Ngay lập tức, Chu Chí Nhẫn tự mình đi trước, xuống an bài quân đội, Thường Ngọc Thanh cũng định đi, lại bị
Trần Khởi gọi lại, Thường Ngọc Thanh quay đầu nhướn mày nhìn anh ta, dò
hỏi: “Đại soái còn có gì phân phó?”
Trần Khởi đưa ánh mắt phức tạp nhìn
Thường Ngọc Thanh, trầm mặc một lát, rốt cục thấp giọng nói: “A Mạch là
bạn cũ của ta trước đây, mong rằng Thường tướng quân hạ thủ lưu tình.”
Thường Ngọc Thanh giật mình, lập tức
hiểu được ý của Trần Khởi, thì ra nha đầu kia tên là A Mạch, chỉ không
thể tưởng tượng được T
