hể gầy yếu của
anh ta bổ nhào xuống đất, khóa chặt hai tay anh ta ra sau lưng.
Trương Nhị Đản cả kinh, khó hiểu quay đầu nhìn A Mạch: “Ngũ trưởng?”
A Mạch dùng đầu gối chặn lên thân thể của anh ta, một tay rút đao kề sát vào cổ anh ta, ngoan độc nói:
“Trương Nhị Đản, ngươi nhớ kỹ cho ta, ta là Ngũ trưởng của ngươi, về sau có thể còn là đội trưởng của ngươi, tướng quân của ngươi, ngươi có thể
xem ta là huynh đệ, nhưng ngươi không thể coi ta là nữ nhân, hiện tại
không thể, sau này tuyệt đối cũng không thể!”
Trên mặt Trương Nhị Đản đã quẫn bách đến mức đỏ bừng, vội vàng giải thích: “Ta không có, Ngũ trưởng, ta không có!”
A Mạch cười lạnh: “Tốt nhất là không
có, bằng không ngay tại nơi này ta sẽ giết ngươi diệt khẩu, ngươi đừng
cho là ta không dám giết ngươi.”
Trương Nhị Đản giật mình, tính tình
quật cường lập tức cũng bùng lên, cả giận nói: “Ngươi muốn giết thì cứ
giết, ngươi cho là ta sợ chết sao? Ta, Trương Nhị Đản, nếu nói ngươi là Ngũ trưởng của ta, thì ngươi vĩnh viễn là Ngũ trưởng của ta. Nếu như
không chịu tin thì cứ giết!”
A Mạch nhìn Trương Nhị Đản một lúc
lâu, sau lại đột nhiên cười xì một tiếng, rồi buông tay, đặt mông ngã
ngồi trên mặt đất nhìn Trương Nhị Đản nở nụ cười. Trương Nhị Đản bị nàng bỡn cợt đến mức hồ đồ, từ trên mặt đất đứng lên, phủi chút tuyết đọng
trên người, thở phì phì nhìn A Mạch.
A Mạch cười xong, thấy vẻ mặt Trương
Nhị Đản vẫn còn đầy giận dữ trừng mắt nhìn mình, hướng về phía anh ta
vươn tay lên, cười nói: “Kéo ta đứng lên.”
Trương Nhị Đản sửng sốt, trong lòng
tuy rằng vẫn còn giận, song vẫn vươn tay kéo A Mạch lên, A Mạch nhân thể dùng bả vai huých vào vai chàng ta, cười nói: “Hảo huynh đệ, ta chỉ sợ
ngươi trong lúc vô tình mà đối xử với ta như nữ nhân, nếu thân phận của
ta bị tiết lộ ở trong quân, thì ta cũng chỉ có thể chờ chết mà thôi.”
“Ta sẽ không để ngươi chết!” Trương Nhị Đản thở phì phì nói.
A Mạch cười lắc lắc đầu, vươn tay đỡ
lấy hành lý của mình trên vai Trương Nhị Đản xuống khoác lại lên lưng,
nói: “Chỉ sợ ngươi sẽ không cẩn thận mà để lộ ra, nếu không phải coi ta
là nữ nhân, vừa rồi sao ngươi lại muốn mang hành lý giùm ta?”
“Ta…” Trương Nhị Đản nghẹn giọng, đỏ
mặt, vừa rồi anh ta theo bản năng mang giúp hành lý cho A Mạch, kỳ thật
vì trong lòng thấy nàng là nữ tử, nên muốn giúp nàng mang vác đồ nặng.
A Mạch tự giễu cười cười: “Về sau
không cần phải như vậy, ta còn không coi mình là nữ nhân, thì ngươi lại
càng không được.” Nàng xoay người, dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn Trương Nhị Đản, nghiêm sắc mặt nói: “Đây là lần cuối cùng ta cảnh cáo ngươi, may
là nơi này không có người nào nên không tính. Nhưng nếu ở trong quân,
ngươi nếu lại có lần nữa như thế, mặc dù là vì hảo tâm, ta cũng sẽ giết
ngươi diệt khẩu, Nhị Đản, ngươi nhớ cho kỹ. Mặc kệ là nhẫn tâm hay
không, ta đều xuống tay không chút do dự, giống như đối với hai thị vệ
Bắc Mạc ngày ấy ở thành Dự Châu vậy.”
Trương Nhị Đản nhìn A Mạch, yên lặng gật đầu, không nói nữa.
Hai người thẳng hướng đông bắc mà đi, đi được mấy ngày, lương khô đã ăn hết, đành phải săn mấy con thú nhỏ
không ngủ đông trong rừng ăn cho đỡ đói. A Mạch thật ra định đi tìm hang gấu để nếm qua món tay gấu, nhưng vừa nhìn thấy thân thể gầy yếu của
Trương Nhị Đản liền lập tức từ bỏ ý định. Đường mòn trong núi vốn khó
đi, hơn nữa càng đi về phía bắc, lớp tuyết đọng dưới chân lại càng dày,
hai người đi vô cùng chật vật, đi một bước ngã một bước, đợi cho đến khi vào được phạm vi thế lực của quân Giang Bắc thì đã là ngày mười ba
tháng giêng, cách tết Nguyên Tiêu(1) hai ngày.
Binh lính tuần tra quân Giang Bắc
phát hiện ra hai người trong tuyết, dáng vẻ đã chật vật đến nỗi sắp chịu không nổi, nghe A Mạch nói là cận vệ của Thương Dịch Chi, ra ngoài thi
hành nhiệm vụ bị lạc đường, liền vội đem tin tức báo cho Thương Dịch Chi trên đỉnh Vân Nhiễu Sơn. Vân Nhiễu Sơn rất nhanh có hồi đáp, lúc A Mạch cùng Trương Nhị Đản vẫn còn đang ngồi trong ngôi nhà gỗ của đội tuần
tra ôm bát canh nóng để uống cho ấm người, thì người được phái từ Vân
Nhiễu Sơn đến đón tiếp bọn họ cũng đã đến ngoài phòng.
Bức mành vừa bẩn lại vừa cứng của
ngôi nhà gỗ kia đột nhiên bị vén lên, một thân hình quân nhân cao lớn
bước nhanh vào. A Mạch đang cầm chén canh nóng uống, vừa buông xuống
liền nhìn đến người vừa bước vào cửa, lập tức cũng ngây ngẩn cả người.
“A Mạch!” Người quân nhân kêu lên, thanh âm khàn khàn đầy kích động.
A Mạch hai tay còn đang cầm chiếc bát, kinh ngạc kêu lên: “Đường đại ca?”
Đường Thiệu Nghĩa vội vàng tiến lên
vài bước kéo A Mạch đứng lên, thấy nàng gầy đi không ít, nhịn không
được, hốc mắt bỗng chốc đỏ ngầu, dùng sức nắm chặt bả vai A Mạch, thấp
giọng nói: “Gầy quá!”
Vết thương do trúng tên trên vai A
Mạch vẫn chưa khỏi hẳn, bị anh ta nắm chặt như vậy có chút đau, nhưng
nàng cũng không muốn nói cho anh ta biết, vì thế chỉ khẽ nhếch miệng,
cười nói: “Chỉ bị đói mấy bữa, ăn vào là sẽ không sao.”
Đường Thiệu Nghĩa khẽ cười, nhưng
trong mắt vẫn hiện lên một tia đau xót. A Mạch cảm thấy có chút không
được
