gười như Thương Dịch Chi lẽ nào lại
không nhìn thấu được tâm tư của A Mạch, nghe nàng nói như vậy cũng không muốn vạch trần, chỉ có khóe miệng khẽ nhếch lên, vừa đi ra ngoài, vừa
tùy ý hỏi: “Lần này đến đại doanh là có chuyện gì?”
A Mạch vội vàng đi theo, hơi có chút
thẹn thùng đáp: “Vẫn là vì chuyện trang bị cho tân binh trong doanh lý
của mạt tướng, trước không nói đến khôi giáp, mà ngay cả binh khí phù
hợp cho ba trăm tân binh cũng không có, trước mắt chỉ có thể cho bọn họ
mỗi người một cây mộc côn để dùng, nhưng trong doanh lý của mạt tướng
lại không có người nào tinh thông mộc côn để huấn luyện, hơn nữa về sau
này, cho dù có sử dụng côn pháp thành thục, thì chỉ sợ đến khi ra trận
giết địch…”
Giọng nói của A Mạch dần dần nhỏ
xuống, Thương Dịch Chi đột nhiên dừng cước bộ, quay đầu yên lặng nhìn
nàng. Âm thanh trong miệng A Mạch cứ nhỏ dần nhỏ dần, cuối cùng những
tiếng cuối cũng tiêu thất, chỉ cúi đầu không dám nói thêm gì nữa.
Thương Dịch Chi thở dài, nói: “A Mạch, ta hiện không có tâm tư đùa giỡn.”
A Mạch trong lòng cả kinh, vội vàng nói: “Mạt tướng không dám!”
Thương Dịch Chi thản nhiên cười cười, xoay người lại đi tiếp, vừa đi vừa nói: “Ta chỉ có thể cho ngươi hai
trăm trường đao, năm mươi bộ khôi giáp, những cái khác, ta có, nhưng
cũng không thể đều cho thất doanh của ngươi được.”
Nghe những thứ mà Thương Dịch Chi hứa sẽ cấp cho thất doanh, trong lòng A Mạch đã thập phần thỏa mãn, chỉ sợ
Thương Dịch Chi đổi ý, liền nhanh chóng chạy lên phía trước anh ta hành
quân lễ, cao giọng nói: “Mạt tướng đa tạ nguyên soái.”
Thấy bộ dáng của nàng như thế, Thương Dịch Chi cơ hồ bật cười, chậm rãi lắc lắc đầu. A Mạch làm như không
thấy, không dám rườm rà thêm mà lùi về phía sau anh ta nửa bước, thành
thành thật thật đi theo. Hai người đi được một đoạn, trong lòng A Mạch
âm thầm tính toán xem nên làm thế nào để có thể nhanh chóng đem được
những thứ này về doanh lý mới có thể yên tâm được, chợt nghe Thương Dịch Chi nhẹ giọng hỏi: “Ở doanh lý có… vất vả lắm không?”
Lời vừa ra khỏi miệng, Thương Dịch
Chi đã phát hiện ra ngữ khí của mình không ổn, không đợi A Mạch trả lời
liền chuyển người đi nhanh về phía trước. A Mạch khẽ giật mình, đang lo
lắng không biết có nên trả lời hay không, thì đã thấy Trương Sĩ Cường
cắp hai con thỏ hoang thở hồng hộc từ phía trước chạy tới, trong lòng
nàng âm thầm kêu khổ, nhất thời quên mất câu hỏi vừa rồi của Thương Dịch Chi.
Trương Sĩ Cường cũng nhìn thấy Thương Dịch Chi cùng A Mạch sóng vai đi đến, có lẽ là vì ở cùng A Mạch đã lâu, ngôn ngữ cùng hành động đều chịu ảnh hưởng của nàng, nên theo bản năng
liền muốn xoay người bỏ chạy, nhưng khi trong lòng vừa xuất hiện ý nghĩ
này, phản ứng tiếp theo là lại thấy không ổn, vì thế liền tiếp tục chạy
chậm lại, đến trước mặt Thương Dịch hành quân lễ: “Tiểu nhân tham kiến
nguyên soái.”
Thương Dịch Chi nhìn nhìn anh ta, lại liếc mắt nhìn thứ anh ta đang cầm trong tay. A Mạch sợ Trương Sĩ Cường
quá mức thật thà sẽ mắc phải sai lầm, không đợi Thương Dịch Chi mở miệng đã nói trước: “Đây là mấy món ăn thôn quê, mạt tướng đưa lại cho nguyên soái nếm thử.”
Thương Dịch Chi hiểu rõ chỉ cười
cười, trước cho Trương Sĩ Cường đứng lên, rồi lúc này mới nói với A
Mạch: “Những thứ này chỗ ta không thiếu, hay là đưa đến chỗ của Trương
Sinh đi.”
A Mạch ra vẻ khó xử: “Cái này…”
Thương Dịch Chi cố ý trêu đùa nói:
“Tâm ý thì ta lĩnh, cứ đưa cho Trương Sinh đi, nói là sau khi ngươi đưa
cho ta hai con thỏ, ta cho ngươi hai trăm trường đao, truyền ra ngoài
người ta còn tưởng rằng ta nơi này có thể dùng thỏ đổi lấy binh khí, tất cả đều mang thỏ đến chỗ ta để đổi lấy vũ khí trang bị thì làm sao bây
giờ? Con thỏ tuy ngon, nhưng lại không thể đổi được nhiều binh khí cho
ngươi đến vậy.”
Nói đến thế này, A Mạch cũng không
thể tiếp tục kiên trì, dù sao con thỏ này vốn là định đưa đến cho Trương Sinh, hơn nữa trong lòng nàng tính toán điều gì Thương Dịch Chi cũng đã sớm nhìn ra, nếu mọi người đều nguyện ý giả bộ hồ đồ, như vậy chẳng
phải là rất tốt hay sao.
Trương Sĩ Cường vừa rồi nghe A Mạch
đột nhiên nói hai con thỏ này muốn tặng cho Thương Dịch Chi, vốn trong
lòng đang cảm thấy mâu thuẫn, giờ thấy Thương Dịch Chi phân phó như vậy, liền cáo lỗi cùng Thương Dịch Chi, rồi nhanh chóng mang theo hai con
thỏ chạy về hướng doanh trướng của Trương Sinh.
Thương Dịch Chi vẫn còn nhìn theo hai con thỏ hoang đang giãy dụa trong tay Trương Sĩ Cường, trong đầu đột
nhiên nghĩ đến trước kia nghe qua chuyện đàm tiếu trong doanh lý, nói
rằng A Mạch đuổi bắt thỏ so với tế cẩu còn nhanh hơn, nhịn không được
đột nhiên bật cười thành tiếng. Bên cạnh, A Mạch bị tiếng cười đó làm
cho hồ đồ, có chút khó hiểu nhìn về phía Thương Dịch Chi. Thương Dịch
Chi ho nhẹ hai tiếng để che lấp, rồi nghiêm mặt nói sang chuyện khác:
“Hai ngày trước ta nhận được ý chỉ trong triều, muốn đại quân báo cáo
danh sách các tướng lãnh đã lập được quân công, vậy phải báo cáo tên của ngươi thế nào trong văn thư tới.”
A Mạch sửng sốt, lại nghe Thương Dịch Chi