hỏi tiếp: “A Mạch, tên thật của ngươi rốt cuộc là gì? Mạch A Mạch,
cái tên này cũng muốn báo danh cho triều đình, nhưng đây là chuyện liên quan đến cả đời ngươi.”
A Mạch ngẩng đầu, không thấy một chút ý cười nào lúc vừa rồi còn đọng lại trên mặt của Thương Dịch Chi, trong mắt ánh lên tia nhìn sắc bén, giống như muốn nhìn đến tận sâu trong tâm can của mình. Nàng cúi đầu suy nghĩ một lát, rồi ngẩng lên nhìn thẳng
vào mắt Thương Dịch Chi, trầm giọng nói: “Không dám dối gạt nguyên soái, A Mạch chỉ là nhũ danh, mạt tướng vốn tên gọi là Mạch Tuệ!”
Thương Dịch Chi yên lặng nhìn A Mạch, thấy tầm mắt nàng không chút trốn tránh, rốt cục nói: “Tốt lắm, vậy thì báo tên này đi.”
A Mạch gật đầu, lại nghe thấy Thương
Dịch Chi thản nhiên nói: “Ngươi còn có việc gì không? Nếu không thì
không phải đi theo ta, vừa rồi Trương Sinh có nhắc đến ngươi, ngươi đi
thăm anh ta đi.”
“Vậy còn binh khí cùng khôi giáp –”
Thương Dịch Chi khẽ cười: “Hai ngày nữa ta cho người đưa đến cho ngươi.”
A Mạch vội vàng nói: “Không cần,
không cần, mạt tướng sẽ cho người cử tân binh đang chờ ở ngoài doanh đến lấy, lát nữa sẽ tự đem về là được rồi.”
Thấy nàng vội vàng như thế, Thương
Dịch Chi có chút dở khóc dở cười, đành nói: “Tốt lắm, ngươi đi trước
thăm Trương Sinh đi, một lát nữa đến đại trướng lấy thư tay của ta, rồi
đến gặp quan quân nhu.” Nói xong không đợi A Mạch trả lời, anh ta liền
lập tức đi về phía trước.
A Mạch chờ Thương Dịch Chi đi khuất,
lúc này mới quay lại doanh trướng của Trương Sinh, Trương Sĩ Cường vẫn
còn ở bên trong cùng anh ta nói chuyện. Trương Sinh thấy A Mạch đến,
cười nói: “Ta không sao, ngươi không cần đến thăm ta, nói gì thì nói,
ngươi hiện tại đã là thiên tướng, sao có thể tới thăm ta được.”
“Trương đại ca còn nói khách khí vậy
sao.” A Mạch nói, tiến lên xem xét vết thương ở chân Trương Sinh, Trương Sinh vội vàng né tránh: “Không đáng ngại, quân y nói vài ngày nữa là có thể đi được rồi.”
A Mạch trầm mặc một chút, vẫn nhịn không được hỏi: “Có thể giữ lại…”
Trương Sinh cười cắt lời của nàng,
vui đùa nói: “Không việc gì, nhiều lắm là hơi thọt chân một chút, lúc
đứng cũng không nhận ra được, vừa rồi nguyên soái còn giáo huấn ta, nói
về sau khi tiếp cận với người khác thì cứ cưỡi ngựa, đừng bước xuống là
được, mặc cho cô nương nhà ai cũng đều không thể nhìn ra.”
A Mạch cố gắng mỉm cười, trong lòng
hiểu được nếu đã thọt chân, đừng nói là làm quan thị vệ cho Thương Dịch
Chi, chỉ sợ là có xuống quân doanh cũng khó, giờ thấy anh ta cười thoải
mái như vậy, trong lòng A Mạch càng cảm thấy khó chịu, chỉ nói vài câu
liền tìm cớ đi ra.
A Mạch vốn định tới đại trướng của
Thương Dịch Chi lấy thư tay phân phối quân bị, ai ngờ còn chưa đi đến
nơi, liền gặp thị vệ vừa rồi đi theo Thương Dịch mang thư tay đến cho
nàng, đồng thời truyền đạt lại rằng nguyên soái có việc, nói là Mạch
tướng quân cứ lĩnh quân bị trực tiếp hồi doanh, không cần đến đại trướng chào từ biệt. A Mạch mặc dù không rõ mình vì sao lại khiến cho Thương
Dịch Chi không đợi để gặp mặt, nhưng bớt được một việc như vậy, ngược
lại càng đúng với tâm ý của nàng, liền hướng về phía thị vệ biểu đạt sự
cảm kích của cấp dưới đối với nguyên soái, thuận tiện còn khen ngợi thị
vệ kia vài câu, sau đó cho Trương Sĩ Cường ra đại doanh gọi người, rồi
chạy vội đến chỗ quân nhu.
Quân nhu quan đối với việc A Mạch năm lần bảy lượt đến đây yêu cầu này nọ cũng rất để ý nhưng không thể
trách, đọc qua thư tay của Thương Dịch Chi, liền nhanh chóng cấp cho A
Mạch hai trăm trường đao cùng năm mươi bộ khôi giáp. Khi mọi việc đều
xong xuôi, mặt trời đã lên cao quá đỉnh đầu. Trương Sĩ Cường vụng trộm
đẩy khẽ A Mạch, ý bảo đã đến trưa rồi, cơm canh phải làm sao bây giờ? A
Mạch ngẩng đầu nhìn mặt trời, rồi lại quét mắt nhìn quan quân nhu, thấy
người ta không có ý lưu mình lại ăn cơm, cũng không thể mặt dày ở lại
được, liền phân phó đại đội đem quân bị ra ngoài doanh.
Ra khỏi đại doanh, A Mạch một lần nữa an bài một chút, những người có thể trạng tráng kiện thì mang khôi
giáp, thể trạng gầy yếu hơn thì mang trường đao, chính nàng cũng cõng
một bộ khôi giáp ở trên người, sau đó tập hợp hai trăm người lại. Những
người này bị nàng lôi dậy từ lúc tinh mơ, chạy mấy chục dặm đường núi,
tới bây giờ đều chưa ăn cơm, trong bụng đã sớm réo ầm ĩ, A Mạch nghe mà
cũng có chút dở khóc dở cười. Nghĩ một chút, rồi đứng trước đội ngũ, nắm thật chặt khôi giáp trên lưng, lớn tiếng hỏi: “Các ngươi có đói bụng
không?”
Lời này vừa hỏi ra, tất cả mọi người
đều sửng sốt một chút, sau đó đều cùng kêu lên không đói bụng. A Mạch
lại nở nụ cười, nói: “Nói dối! Bụng các ngươi kêu so với trống còn to
hơn, vậy mà còn nói là không đói? Đói thì đã làm sao? Không dấu gì các
ngươi, bản tướng quân ta cũng đói bụng! Bụng kêu so với các ngươi cũng
không hề nhỏ hơn.”
Mọi người cười vang, A Mạch lại nói: “Bất quá, đói cũng không sao, ta đã có cách, mọi người xem!”
Những binh lính này phần lớn đều mới
nhập ngũ, nghe nàng nói như vậy đều thấy thật kỳ quái, thầm nghĩ chẳng
lẽ tướn
