ng không việc gì ta cứ phải đến tìm ngài đòi của như thế!”
A Mạch cười cười không đáp, Lý Thiếu
Hướng thấy A Mạch cũng không lộ vẻ bực bội, lại thử nói: “Hơn nữa, một
công đôi ba việc, đại nhân thường xuyên chạy đến đại doanh, chưa chắc đã không tốt, huống chi với khuôn mặt của đại nhân, chưa nói đến Từ tiên
sinh nơi đó đối với đại nhân không giống như với người khác, mà ngay cả
nguyên soái…”
Lý Thiếu Hướng thấy A Mạch liếc nhìn
mình, vội vàng ngừng lại, chỉ nhìn A Mạch hắc hắc cười. A Mạch đưa mắt
đánh giá Lý Thiếu Hướng từ đầu đến chân vài lần, lúc này mới thản nhiên
nói: “Còn nhớ Lục đại nhân từng nói rằng ngươi là người trung hậu, không có khẩu khiếu, mỗi khi tham dự hội nghị quân sự đều rất ít khi mở
miệng, nhưng hiện nay xem ra Lục đại nhân đã nhìn lầm ngươi rồi, ta thấy cái lưỡi của ngươi thật ra muốn uốn thế nào cũng có thể uốn được.”
Lý Thiếu Hướng không biết A Mạch đang nói mỉa, cười nói: “Đó là khi ty chức còn làm đội trưởng, lúc bàn binh
pháp, ty chức thật đúng là không biết nói cái gì, hiện tại là quản lý
đời sống hằng ngày của các huynh đệ, ty chức khó tránh khỏi nói nhiều
hơn một chút, bà quản gia ơi bà quản gia, không phải là bà mẹ mà chỉ là
bà vú già mà thôi!”
A Mạch thấy tinh thần Lý Thiếu Hướng
phấn chấn thì không nói gì, chỉ hắc hắc cười lạnh hai tiếng, cả giận
nói: “Lý Thiếu Hướng, đi, ngươi đi ngay cho ta, đừng coi ta như con đỉa, nếu ta đã nói không đi thì sẽ không đi, muốn xin xỏ này nọ thì chính
ngươi tự mình đi đi, ta da mặt mỏng, đã sớm bị đâm thủng rồi, biết
không?” A Mạch nói xong liền phất tay áo bước đi, ngay cả thao luyện
cũng không nhìn, Trương Sĩ Cường vội vàng theo đi theo, để lại Lý Thiếu
Hướng đứng đó một lúc lâu sau mới phục hồi lại tinh thần, nhỏ giọng thì
thầm: “Đừng nóng vội, có chuyện gì thì từ từ nói…”
A Mạch mặc dù không muốn lại phải đi
gặp Thương Dịch Chi, nhưng đáng tiếc, thế sự thường là không được như
người ta mong muốn. Đầu tháng tám, Thương Dịch Chi ban quân lệnh cho
toàn quân Giang Bắc, lệnh cho chủ tướng các doanh trước Trung thu phải
tập hợp đầy đủ tại đại doanh.
Thất doanh của A Mạch ở gần đại doanh quân Giang Bắc nhất, tin tức thu được cũng sớm nhất. Khi quân lệnh đến, A Mạch liền triệu tập những quan quân chủ chốt của doanh lý, thương
thảo về khả năng và kinh nghiệm thực chiến của các tân binh. Sau chiến
dịch Ô Lan, quân Giang Bắc và quân Bắc Mạc mặc dù không phát sinh trận
đại chiến nào, nhưng những trận chiến với quy mô nhỏ thì thỉnh thoảng
lại xảy ra, hai bên đều có thắng có bại, nhưng nhìn chung thì vẫn là
quân Giang Bắc chiếm được tiện nghi nhiều hơn, nhất là kỵ binh do Đường
Thiệu Nghĩa thống lĩnh, luôn khiến cho người Bắc Mạt phải đau đầu. Mà
thất doanh của A Mạch lại trú gần đại doanh quân Giang Bắc quá, nên vẫn
không có chiến sự gì, người sáng suốt đều nhận ra đây là do Thương Dịch
Chi cùng Từ Tĩnh cố ý để cho thất doanh nghỉ ngơi lấy lại sức. Trong
lòng A Mạch tự nhiên cũng hiểu được hảo ý của bọn họ, nhưng đồng thời
cũng nhận thấy điều đó đối với thất doanh chưa hẳn đã là chuyện tốt, bởi vì chỉ có trải qua rèn luyện trên chiến trường thì mới khiến cho những
tân binh này trở thành những quân nhân chân chính.
Lính liên lạc đem quân lệnh đưa đến
cho A Mạch, A Mạch quân lệnh trong tay mà không khỏi khẽ nhíu mày, không rõ Thương Dịch Chi ban quân lệnh này để làm chi, chẳng lẽ anh ta bây
giờ lại có tâm tư tề tựu mọi người cùng nhau đón tết Trung thu?
Quân lệnh truyền một vòng tới các
quan quân, trên mặt mọi người cũng không khỏi để lộ ra một chút buồn
bực, nhất tề nhìn về phía A Mạch. A Mạch sớm đã trở lại bình thản, trên
mặt mang theo nụ cười ôn hòa, hỏi lính liên lạc: “Không biết vì sao
nguyên soái lần này lại triệu tập mọi người?”
Tên lính liên lạc kia cũng là người
cơ trí, thấy A Mạch hỏi, cân nhắc một chút rồi vội vàng đáp: “Tiểu nhân
cũng không rõ, chỉ nghe nói triều đình có chiếu chỉ ban xuống.”
Lời vừa nói ra, mọi người trong
trướng đều không khỏi lộ vẻ mặt vui mừng, từ sau chiến dịch Ô Lan,
Thương Dịch Chi liền gửi danh sách các tướng sĩ có công cho triều đình,
này đã hơn nửa năm, cuối cùng cũng đã có tin tức, trong lòng mọi người
khó tránh khỏi đều có chút phấn khích. Nhưng A Mạch nhìn lại có chút bất vi sở động, chỉ cho người đưa tên lính liên lạc kia xuống chiêu đãi.
Khi tên lính liên lạc kia đi ra
ngoài, trong trướng lại tĩnh lặng khác thường, A Mạch nhìn quét qua một
vòng, thấy trên mặt mọi người đều là một sắc mặt vui mừng khó nén nhưng
lại làm ra vẻ không quan tâm, trong lòng không khỏi cười thầm, đang muốn mở miệng nói chuyện, đã thấy Vương Thất đột nhiên đứng lên nói: “Đừng
thấy chúng ta gần đây không đánh thát tử, đánh được vài tên đâu thể so
với việc thất doanh chúng ta nhọc nhằn suốt hơn một ngàn hơn dặm dẫn
thát tử vào sâu trong dãy Ô Lan, đại nhân chính là lập công đầu, không
thể không nở mày nở mặt. Cho nên lần này đại nhân đi cũng không thể
giống như lần trước chỉ mang theo một thân binh là Trương Sĩ Cường khiến người khác xem nhẹ. Lúc này gì thì gì cũng ph