XtGem Forum catalog
A Mạch Tòng Quân

A Mạch Tòng Quân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215301

Bình chọn: 8.00/10/1530 lượt.

ải phô trương một chút,

cũng phải khiến cho các doanh khác nhìn thấy quân uy của thất doanh

chúng ta.”

Mọi người nghe vậy vội vàng hưởng

ứng, lại ngươi một lời, ta một câu, thảo luận xem nên làm như thế nào để thể hiện quân uy, chẳng qua nói tới nói lui cũng chỉ là tiên y nộ

mã(1), binh hùng tướng mạnh mà thôi. Vương Thất cùng mấy quan quân càng

nói càng hưng phấn, chỉ có quan quân nhu Lý Thiếu Hướng vẫn trầm mặc,

chớp chớp đôi mắt nhỏ ti hí, không biết đang cân nhắc cái gì.

A Mạch mỉm cười không nói, chỉ lẳng

lặng ngồi nghe, đợi tất cả mọi người đều nói xong, lúc này mới gật đầu

nói: “Mọi người nói đều có lý, nhưng thất doanh chúng ta trong trận

chiến tại núi Tây Trạch tổn thất quá nặng, tuy rằng chúng ta đã được bổ

sung không ít, nhưng vẫn còn thiếu thốn rất nhiều, lại nói chúng ta lại

là bộ binh doanh, cả doanh lý tổng cộng cũng chỉ có mấy thớt ngựa, không thể so với kỵ binh của Đường tướng quân…”

Mới nói đến đây, Lý Thiếu Hướng vốn

đang trầm mặc đột nhiên lên tiếng: “Cái này xin đại nhân cứ yên tâm,

ngựa thì cứ để ty chức lo, đại nhân chỉ cần định ra số người đi cùng,

đến lúc đó ty chức nhất định sẽ chuẩn bị những con ngựa tốt nhất đến cho đại nhân.”

A Mạch thập phần ngoài ý muốn, không

thể ngờ được một người luôn luôn keo kiệt như Lý Thiếu Hướng lại có thể

nói ra những lời này, trong doanh thiếu ngựa, chỉ có mấy thớt ngựa để

cho đội trinh sát của A Mạch dùng, còn lại đến nửa con cũng không phân

phối cho các quan quân trong doanh, để nêu gương, ngay cả A Mạch cũng

không thường xuyên cưỡi ngựa, vậy mà lúc này Lý Thiếu Hướng lại mở miệng đáp ứng trang bị ngựa để đi đại doanh, điều này đúng là ngoài sức tưởng tượng của A Mạch.

“Hay là thôi đi, cũng không thể

thuyên chuyển ngựa của đội trinh sát được, đây là quy định của doanh lý

rồi, hơn nữa nơi đây cách đại doanh không xa, vượt núi nửa ngày cũng

đến, nếu cưỡi ngựa phải đi đường lớn, ngược lại thành ra lại phải đi

đường vòng.” A Mạch nói.

“Không! Phải cưỡi ngựa!” Lý Thiếu

Hướng lại bướng bỉnh nói: “Điều này liên quan đến thể diện của thất

doanh chúng ta, vấn đề về ngựa không cần đại nhân phải lo, cứ giao cho

ty chức, tuyệt đối sẽ không trưng dụng ngựa của đội trinh sát.”

Thấy Lý Thiếu Hướng nói chắc như đinh đóng cột, trong lòng A Mạch vừa nghi hoặc, vừa cảm thấy kỳ quái, nếu Lý Thiếu Hướng không trưng dụng ngựa của đội trinh sát, thì lấy đâu ra

chiến mã.

Ngày mười bốn tháng tám, A Mạch lệnh

cho Hắc Diện ở lại canh giữ đại doanh, còn mình mang theo thân binh

Trương Sĩ Cường cùng Vương Thất và một số quan quân đi đến đại doanh.

Mấy người đều mặc áo giáp mới, nhưng vẫn chưa nhìn thấy bóng dáng chiến

mã của Lý Thiếu Hướng đâu, đến mấy canh giờ sau, mọi người chờ đến độ

phát hoả, thì Lý Thiếu Hướng mới phái người đến nói rằng ngựa đã chuẩn

bị xong, mời các vị đại nhân đến trước sân quân doanh. Lý Thiếu Hướng ra vẻ thần bí như thế, khiến cho nghi vấn trong lòng A Mạch càng lớn hơn

nữa. Mấy người đi vào sân quân doanh, quả nhiên thấy Lý Thiếu Hướng dắt

mấy thớt ngựa đã chờ ở nơi đó, nhưng vừa thấy mấy thớt ngựa kia, mọi

người đều nhất thời sửng sốt.

Vương Thất vây quanh mấy thớt ngựa,

ai nấy nhìn đều biến sắc, nhịn không được lớn tiếng kêu lên: “Ta nhổ

vào, lão Lý, thê này mà ngươi cũng gọi là chiến mã được à? Con này, cả

con kia nữa, đều trọc lông lốc không có một sợi lông trên người, như thế này thì làm sao có thể ra ngoài gặp người khác?” Vương Thất lần đầu

tiên đến đại doanh, vốn là một lòng hưng phấn, lại không ngờ rằng chiến

mã mà Lý Thiếu Hướng vỗ ngực cam đoan lại có bộ dáng này, nhất thời lòng tràn đầy chờ mong bỗng chốc biến thành hừng hực lửa giận.

Nhìn mấy con ngựa hoặc già hoặc gầy,

trong lòng A Mạch cũng không hờn không giận, thấy Lý Thiếu Hướng vẫn còn cười hì hì nhìn mình, nhịn không được cười lạnh nói: “Đây là thứ ngươi

chuẩn bị để đem lại thể diện cho thất doanh chúng ta?”

Lý Thiếu Hướng hắc hắc cười nói: “Vẫn cưỡi được, vẫn cưỡi được.”

A Mạch lạnh lùng liếc mắt nhìn anh ta, đột nhiên phân phó Trương Sĩ Cường nói: “Cởi giáp!”

Trương Sĩ Cường ngẩn ra, thuận miệng hỏi: “Đại nhân, cởi giáp làm gì, không phải còn phải đi đại doanh sao?”

Ánh mắt A Mạch lại nhìn về phía Lý

Thiếu Hướng, hắc hắc cười lạnh nói: “Không cởi giáp sao xứng với chiến

mã của Lý đại nhân? Nếu không chẳng may làm xây xước mấy con chiến mã

này sẽ khiến Lý đại nhân đau lòng!”

——————–

Chú thích:

1- Tiên y nộ mã: quần áo đẹp, ngựa tốt.

Thấy A Mạch mang theo sắc mặt giận

dữ, Lý Thiếu Hướng như thể lại không sợ hãi, bất luận mọi người châm

chọc, nói móc thế nào cũng chỉ đứng một bên cười làm lành. Cứ như vậy,

chẳng khác gì dùng nắm đấm thép đấm vào bị bông mềm nhũn, khiến mọi

người muốn phát tiết oán khí mà không phát tiết được. Như vậy chứng tỏ

Lý Thiếu Hướng từ lâu đã đoán trước được phản ứng của mọi người, cho nên mới đem giấu kỹ mấy con ngựa này đi, để đến phút cuối cùng mới dám lộ

ra. Hiện tại, mọi người đều đã mặc áo giáp trên người, lại vội phải đi,

không muốn cưỡi cũng không thể, cũng không thể mặc áo g