A Mạch Tòng Quân

A Mạch Tòng Quân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214783

Bình chọn: 7.5.00/10/1478 lượt.

ượt qua A Mạch đi lên

bờ.

A Mạch sớm đã kiệt sức, hoàn toàn dựa vào chút hơi sức cuối cùng để chống cự, hiện tại thấy Thường Ngọc Thanh rời đi, hai chân nàng cũng không còn đứng vững được nữa, ở trong nước

loạng choạng hai bước rồi ngã gục xuống. Thường Ngọc Thanh vốn đi chưa

xa, nghe thấy tiếng động phía sau, quay đầu nhìn lại chỉ thấy mặt nước

gợn sóng mà không thấy thân ảnh A Mạch đâu. Anh ta vội vàng quay lại,

kéo A Mạch từ trong nước lên, vòng tay qua thắt lưng dìu nàng lên bờ.

A Mạch mặc dù kiệt sức, nhưng thần trí vẫn tỉnh táo, cả giận nói: “Ngươi buông tay ra!”

Thường Ngọc Thanh không thèm để ý đến lý lẽ, chỉ hướng lên bờ, lúc lên đến bờ rồi mới đứng đằng sau ôm ghì lấy A Mạch một cái.

A Mạch thốt lên một tiếng bực bội,

nổi giận mắng: “Thường Ngọc Thanh, đồ hỗn đản nhà ngươi, ta sớm nên bỏ

mặc ngươi giữa sông, đồ vương bát(1)!”

Thường Ngọc Thanh nghe nàng chửi bậy

như một người đàn bà chanh chua cũng không giận, chỉ ngồi xổm xuống thú

vị nhìn A Mạch, cười nói: “Hối hận sao? Muộn rồi!”

A Mạch tức giận đến cực độ, muốn há

miệng mắng tiếp, nhưng biết nếu tiếp tục chửi bậy chỉ càng khiến anh ta

chê cười, nên đành ngậm miệng lại, quay đầu đi không nhìn anh ta nữa.

Thường Ngọc Thanh thấy thế càng làm già, cố ý trêu chọc tiếp: “Ngươi không dám nhìn ta sao?”

A Mạch không chịu mắc mưu, chỉ mím

môi không nói, lại nghe Thường Ngọc Thanh tiếp tục trêu ghẹo: “Ngươi

không cần thẹn thùng, tuy rằng thân phận chúng ta cách nhau rất xa,

nhưng nếu ta cùng ngươi da thịt chi thân, tất nhiên sẽ không phụ ngươi,

chờ ta xong việc liền mang ngươi hồi kinh, ngươi trước cứ lo hầu hạ ta

cho tốt, cho dù về sau có cưới đại phu nhân, có ta che chở ngươi, nàng

cũng không dám bắt nạt ngươi, chờ sau này bất kể ngươi sinh con trai hay con gái, ta cũng cho ngươi một danh phận……”

A Mạch rốt cuộc không thể nghe tiếp nữa, quay đầu hung tợn mắng: “Ngươi đừng có mơ!”

Nét cười trên mặt Thường Ngọc Thanh

càng sâu hơn, tiếp tục trọc ghẹo: “Sao lại là nằm mơ, chẳng phải ngươi

có tình ý với ta sao?”

A Mạch cả giận quát: “Ai thèm có tình ý với ngươi?”

“Ngươi a” Thường Ngọc Thanh nở nụ cười, hỏi: “Bằng không vì sao ngươi không để mặc ta chết đuối giữa sông?”

A Mạch đã bình tĩnh rất nhiều, biết

anh ta cố ý trêu nàng, nghe anh ta hỏi như vậy chỉ cười lạnh, hỏi ngược

lại: “Ta giết thân vệ của ngươi, đả thương huynh đệ của ngươi, vì sao

thấy mặt mà không đâm ta một đao cho xong việc? Chẳng lẽ ngươi đối với

ta cũng là có tình ý?”

Nụ cười trên mặt Thường Ngọc Thanh

ngưng trệ một chút, lúc này mới thản nhiên đáp: “Ta đã nói rồi, muốn

giết ngươi thì sẽ phải ở trên sa trường, chứ không phải ở đây khi dễ một nữ tử.”

A Mạch cười nhạo một tiếng, nói:

“Chẳng lẽ chỉ có Thường Ngọc Thanh ngươi là quân tử biết thủ tín, còn ta là tiểu nhân nói không giữ lời sao? Nếu ta muốn giết ngươi thì cũng là

giết trên sa trường, chứ không phải ở giữa sông!”

Thường Ngọc Thanh nghe vậy thì sửng sốt, yên lặng nhìn A Mạch một khắc, rồi mới nói: “Thì ra là ta nhìn lầm ngươi.”

A Mạch hừ lạnh một tiếng, cũng không thèm để ý tới. Thường Ngọc Thanh cũng không nói, yên lặng ngồi một bên.

Giờ đã là cuối thu, thời tiết đã

chuyển lạnh, A Mạch vừa rồi ở trong nước vẫn không thấy thế nào, nay lên đến bờ, trên người lại không có quần áo che chắn, chỉ một cơn gió nhỏ

thổi qua cũng cảm thấy lạnh thấu xương, không khỏi dùng hai cánh tay

vòng qua ôm lấy vai. Thường Ngọc Thanh đứng dậy quan sát chung quanh,

thấy phía sau con dốc hình như có sơn đạo(2), không biết dẫn đi đâu. A

Mạch biết tâm tư của anh ta, lạnh giọng nói: “Đừng nhìn nữa, nơi hoang

sơn dã lĩnh này không thể tìm được quần áo đâu, chờ ta hồi phục lại chút khí lực, sẽ qua bên kia đem quần áo cùng giầy, mũ sang.”

Thường Ngọc Thanh lại nhíu mày nói: “Tay ngươi không thể dùng lực thêm được nữa, nếu không nhất định sẽ phải phế bỏ.”

A Mạch nhìn tay phải của mình, thấy

ngón cái và ngón trỏ đều đã không thể điều khiển được, trong lòng cũng

không khỏi có chút sợ hãi, nếu như bàn tay này thật sự không còn dùng

được, sợ là về sau cũng không thể cầm đao, làm sao có thể ra sa trường?

Đang lúc suy tư, Thường Ngọc Thanh đột nhiên lại nắm lấy cánh tay của

nàng, kéo nàng trốn ra sau một khối đá lớn.

“Bờ bên kia có người sao?” A Mạch

hỏi, vươn đầu nhìn sang, lại bị Thường Ngọc Thanh lấy tay ấn xuống:

“Quần áo vẫn còn ở bên kia, có lẽ rất nhanh sẽ sang bên này để tìm.”

Thường Ngọc Thanh nói, ngữ khí có chút ngưng trọng.

A Mạch lại nói: “Chúng ta đã giao ước rồi, sang đến bên này sông ngươi sẽ trả chủy thủ lại cho ta, chúng ta đường ai nấy đi.”

Thường Ngọc Thanh nghe vậy không khỏi liếc mắt nhìn A Mạch, nhướn mày hỏi: “Bộ dạng ngươi như thế này thì còn có thể đi đâu được?”

A Mạch đáp: “Việc này không cần ngươi quản, ngươi đưa chủy thủ cho ta là được.” Thấy Thường Ngọc Thanh trầm

mặc không nói, trên mặt A Mạch có chút biến sắc, đưa mắt đề phòng nhìn

Thường Ngọc Thanh, lạnh giọng hỏi: “Chẳng lẽ Thường tướng quân muốn nuốt lời?”

Thường Ngọc Thanh cười cười, lấy

thanh chủy thủ giắt bên sư


Pair of Vintage Old School Fru