ờn xuống, đang định nói chuyện lại bỗng dừng
lại, nghiêng tai ngưng thần nghe ngóng, đột nhiên đứng dậy đẩy A Mạch
ngã vào trong bụi cỏ. A Mạch giận dữ, nghĩ Thường Ngọc Thanh muốn làm
nhục nàng, liền há miệng cắn lên vai Thường Ngọc Thanh. Thường Ngọc
Thanh bị nàng cắn đau, nảy sinh tâm ý ác độc, đem chủy thủ chĩa vào bên
sườn của A Mạch, nói vào bên tai nàng: “Mạch Tuệ! Ngươi cho là ta chưa
từng thấy qua nữ nhân sao!”
A Mạch ngẩn ra, chợt nghe thấy phía trên triền dốc truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập.
Đến cũng nhanh đấy chứ! Bờ bên kia
vừa mới xuất hiện bóng người, mà nhanh như vậy đã tìm đến nơi này rồi
sao? A Mạch thầm cảm thấy kỳ quái, ngước mắt nhìn Thường Ngọc Thanh,
thấy anh ta cũng có vẻ hoang mang, có lẽ cũng đang nghĩ tới điều này.
Theo tình hình này chẳng lẽ đây là đội quân đến tìm Thường Ngọc Thanh, A Mạch thầm nghĩ, nếu vậy chẳng lẽ mình sẽ phải đi theo anh ta chịu tai
vạ tiếp sao.
Tiếng vó ngựa dừng lại trên sườn dốc, chợt nghe phía trên có người nói: “Để hai người ở lại tìm kiếm, còn lại tiếp tục đi theo ta!”
Tiếng vó ngựa xa dần, Thường Ngọc
Thanh kề môi sát bên tai A Mạch, thấp giọng nói: “Ta đi xem thế nào, nếu đắc thủ, chúng ta sẽ có quần áo mặc, nếu không thành, ngươi nhảy xuống
nước mà đi.”
A Mạch có chút kinh ngạc nhìn về phía anh ta, thầm nghĩ ta tất nhiên sẽ nhảy xuống nước trốn rồi, chẳng lẽ ở
lại để chết cùng ngươi chắc. Thường Ngọc Thanh lại hiểu lầm ánh mắt của A Mạch, nghĩ là nàng cảm động, khẽ tủm tỉm cười, lại còn đưa tay vỗ nhẹ
lên hai má A Mạch, sau đó cầm lấy thanh chủy thủ đứng lên, ai ngờ lại bị A Mạch đưa tay giật lại, Thường Ngọc Thanh khẽ giật mình, yên lặng đối
diện cùng A Mạch một lát, khóe miệng hơi mỉm cười, thu hồi cánh tay rảnh rỗi lại. Anh ta lặng lẽ từ trong bụi cỏ đứng dậy, thấy hai cấm quân đã
xuống ngựa, một trước một sau đi lại đây. Thường Ngọc Thanh tính toán
khoảng cách, định vừa xử lý cấm quân đằng trước, vừa không để cho người
phía sau chạy mất, nhưng lại không gây ra động tĩnh quá lớn lôi kéo
người khác tới đây. Đang suy tính, đột nhiên một trận gió núi thổi qua,
khiến bụi cỏ nơi anh ta ẩn nấp ngã rạp xuống, đồng thời làm thân hình
anh ta lộ ra, đúng lúc tên cấm quân phía trước đưa tầm mắt nhìn tới,
cùng với tầm mắt của Thường Ngọc Thanh vừa vặn chạm vào nhau. Hai người
đều sửng sốt, Thường Ngọc Thanh cả người trở nên căng thẳng, lại nghe
cấm vệ quân kia thất kinh hỏi: “Thất thiếu gia?”
Thường Ngọc Thanh cùng A Mạch nghe
vậy đều sửng sốt, đồng bọn của tên cấm vệ quân kia cũng chạy tới, tiến
lên hỏi Thường Ngọc Thanh: “Có phải Thất thiếu gia không?” Thấy Thường
Ngọc Thanh chậm rãi gật đầu, tên cấm vệ quân kia vội vàng nói: “Ta phụng mệnh chủ nhân đến đây tìm Thất thiếu gia, thỉnh Thất thiếu gia nhanh
chóng cùng ta rời khỏi nơi này.”
Thường Ngọc Thanh nghe anh ta gọi
mình là Thất thiếu gia, xem ra đã biết thân phận của mình, lập tức cũng
không hỏi nhiều, đứng dậy đi liền. Tên cấm vệ quân kia cũng phát hiện A
Mạch ở cách đó không xa, không khỏi đưa ánh mắt dò hỏi nhìn về phía
Thường Ngọc Thanh. Thường Ngọc Thanh quay đầu nhìn A Mạch, cười nói:
“Không phải bạn đồng hành.”
Người nọ nghe vậy thì yên lòng, nói:
“Thỉnh Thất thiếu gia đi trước, tiểu nhân ở lại đây thay ngài làm chút
việc.” Anh ta thấy Thường Ngọc Thanh vẫn đứng đó không nhúc nhích, nghĩ
anh ta luyến tiếc sắc đẹp của A Mạch, lại trầm giọng nói: “Mong Thất
thiếu gia thông cảm cho tình cảnh của chủ thượng, lấy đại cục làm
trọng.”
A Mạch bất động thanh sắc, tay lại lén lút đem chủy thủ nhét vào mảnh vải sau lưng.
Thường Ngọc Thanh vẫn đứng đó, chung quy là vẫn không quay đầu lại, đi nhanh về phía sườn núi.
Tên cấm vệ quân kia dần dần tới gần A Mạch, A Mạch kinh sợ tới mức chân mềm nhũn, ngay cả đứng cũng không
đứng lên nổi, khuôn mặt lộ vẻ kinh hoảng. Tên cấm vệ quân kia âm thầm
thở dài, đúng là một mỹ nhân, thật đáng tiếc. A Mạch chậm rãi lùi đến
sát mép nước, tay bất ngờ hất mạnh nắm cát vào mặt tên cấm vệ quân, sau
đó thừa dịp anh ta nghiêng đầu tránh, liền nhảy xuống nước lặn mất như
một chú cá nhỏ, đến khi nàng ngoi lên thì đã ở cách xa nơi đó vài chục
trượng rồi. Tên cấm vệ quân còn đứng ở mép nước sửng sốt nhìn theo, nhất thời có chút há hốc mồm.
Nước sông chảy qua Thúy Sơn rồi chậm
rãi chảy vào Thanh Hồ, chân tay A Mạch vô cùng mệt mỏi, chỉ xuôi theo
dòng nước chậm rãi trôi đi, cứ như vậy đến chừng mười dặm, nước sông từ
hướng đông chuyển sang hướng đông nam, mặt sông càng thêm rộng lớn, hai
bên bờ không còn thấy vách núi hay đường dốc, dần dần nhìn đến tốp năm,
tốp ba trang viên. A Mạch biết phần lớn trang viên giàu có sẽ đào kênh
dẫn nước sông vào để tạo cảnh, chỉ cần chọn đúng, thì không cần phải bơi xa lắm là có thể đi vào phía sau một trang viên. Sức nàng đã không còn
lại bao nhiêu, không thể tiếp tục bơi xa nữa, liền tìm lấy một con kênh
gần nhất, cố gắng bơi tới bên ngoài một trang viên, nín thở lặn xuống
một thủy đạo xuyên qua tường viện, rốt cục vào được bên trong. Đợi khi
ngoi lên khỏi mặt nước, không khỏi có chút