đem binh quay trở về.”
Thường Ngọc Tông lại càng hồ đồ, hỏi: “Vì sao phải làm thế?”
Thường Ngọc Thanh quan sát quân Giang Bắc đang rút đi dưới núi, khẽ cười nói: “Người lắm mưu nhiều kế nhất
định cũng là người đa nghi, ngươi truy kích ở phía sau, hắn tất nhiên
nghĩ là ngươi cố ý dây dưa, sợ là sẽ càng chạy nhanh hơn.”
Tuy Thường Ngọc Tông bán tín bán
nghi, nhưng cũng không dám trái ý thất ca, lập tức tuyển ra năm trăm
tinh binh truy kích quân Giang Bắc. Trên đùi Thôi Diễn bị chém một đao,
vốn đang ở trong trướng dưỡng thương, nghe được tin này liền vội vội
vàng vàng tới tìm Thường Ngọc Thanh, vừa mở miệng đã kêu lớn: “Đại ca,
cho ta dẫn quân đi truy kích!”
Thường Ngọc Thanh đang cẩn thận lau
thanh chủy thủ của A Mạch, nghe vậy không buồn ngẩng đầu lên, chỉ thản
nhiên nói: “Không được.”
Thường Ngọc Tông lại cả giận nói:
“Còn muốn đuổi sao! Ngươi ba lần bảy lượt đều bị bắt, nếu không phải tại ngươi, thất ca sao phải chịu khốn đốn nhiều ngày như vậy, chúng ta cũng không bị thiệt hại mất mấy ngàn nhân mã, cũng không phải lưu lạc ở
đây!”
Thôi Diễn gân cổ cãi: “Cái này đâu
thể trách ta, ta đã sớm nói từ trước là cứ một đao chém quách Mạch Tuệ
đi cho xong việc, nhưng đại ca…”
Thường Ngọc Thanh ngẩng phắt đầu lên
nhìn Thôi Diễn, Thôi Diễn bị ánh mắt sắc bén của anh ta chiếu vào thì
phát sợ, nửa câu nói còn lại mắc nghẹn trong cổ họng không sao thoát ra
được, chỉ cúi đầu nhỏ giọng ngập ngừng nói: “Dù sao… cũng không thể
trách một mình ta được.”
Thường Ngọc Thanh lại cúi đầu, chậm
rãi lau thanh chủy thủ, nói: “Ngọc Tông, ngươi dẫn quân truy kích, nhớ
lấy, không cần giao chiến.”
Thường Ngọc Tông lĩnh mệnh mà đi.
Thôi Diễn liếc mắt nhìn trộm Thường Ngọc Thanh, thấy trên mặt anh ta
không biểu lộ là vui hay giận, trong lòng càng hối hận, đang cân nhắc
xem nên mở miệng như thế nào, lại nghe Thường Ngọc Thanh đột nhiên nói:
“Ngươi nói đúng.”
Thôi Diễn sửng sốt, thận trọng nói : “Đại ca, kỳ thật…”
Thường Ngọc Thanh ngẩng đầu lên nhìn
Thôi Diễn, khuôn mặt bình tĩnh nói: “Thật ra ngươi nói đúng, nếu ta vừa
gặp liền giết nàng ngay thì đã không rơi vào quỷ kế của nàng, về sau
cũng không xảy ra nhiều chuyện như vậy.” Thường Ngọc Thanh nhẹ nhàng
đứng dậy, đi được vài bước, giơ thanh chủy thủ trong tay lên, xoay người cười nói với Thôi Diễn: “A Diễn, lần sau nếu ngươi thấy nàng, thì cứ
thẳng tay mà giết.”
Thôi Diễn nhất thời trố mắt nói không ra lời……
Thịnh Nguyên mùa xuân năm thứ tư,
quân Giang Bắc vây Nhạn Sơn không thành liền rút quân về hướng tây,
ngoài dự đoán của mọi người, Thường Ngọc Tông vậy mà lại mang binh đuổi
theo, đại tướng quân Vệ Hưng quân Giang Bắc nghĩ Thường Ngọc Tông cố ý
muốn đeo bám theo nên cũng không để ý tới, chỉ mang binh quay về phía
tây, tới một thành nhỏ là Thuận Bình liền cho đại quân nghỉ ngơi hồi
phục. Ai ngờ vừa đến Thuận Bình được hai ngày, lại nhận được thánh chỉ
từ triều đình.
Vệ Hưng cho gọi A Mạch và Đường Thiệu Nghĩa vào trong trướng, đưa thánh chỉ ra, lúc này mới nói: “Vừa mới
nhận được thánh chỉ trong triều, muốn chúng ta lập tức lui về Thái
Hưng.”
Đường Thiệu Nghĩa và A Mạch nghe vậy đều sửng sốt, không khỏi hỏi: “Lui về Thái Hưng?”
“Không sai,” Vệ Hưng gật đầu, chậm rãi nói: “Triều đình và Bắc Mạc nghị hòa.”
“Ở Thái Hưng nghị hòa?” Đường Thiệu Nghĩa hỏi.
Vệ Hưng đáp: “Đúng vậy, cho nên muốn
quân ta lập tức lui về Thái Hưng. Bắc Mạc vì muốn thể hiện thành ý nghị
hòa nên đã đồng ý cho đại quân của Chu Chí Nhẫn rút lui về phía bắc Thái Hưng, quân ta tiến vào thành Thái Hưng cùng quân giữ thành đợi sứ đoàn
hai nước đến đó nghị hòa.”
A Mạch cụp mắt xuống không nói gì,
nhưng trong lòng lại không ngừng dấy lên từng cơn sóng to gió lớn, nghị
hòa, đúng là nhất định sẽ nghị hòa ư! Nếu nghị hòa, nàng làm sao có thể
thay phụ thân đánh bại Trần Khởi? Nếu nghị hòa, hai năm vất vả liều mạng của nàng để làm gì? A Mạch đột nhiên nhớ tới trước khi đưa quân ra khỏi núi Ô Lan, Từ Tĩnh từng hỏi mình: “A Mạch, vì sao ngươi lại tòng quân?” A Mạch biết nếu nói là vì trung quân ái quốc sẽ không thể lừa được lão
hồ ly Từ Tĩnh, đang muốn biên soạn một chút lý do hợp lý để trả lời Từ
Tĩnh thì ông ta lại hỏi tiếp: “Nếu quân Giang Bắc ra trận mà không đánh, nếu quân Giang Bắc không còn tồn tại nữa, thì ngươi sẽ làm thế nào?
Ngươi sẽ cảm thấy ra sao?”
A Mạch nhất thời bị ông ta hỏi vậy
thì nghẹn họng lại nhìn trân trối, một nửa vùng Giang Bắc đều nằm dưới
gót sắt của thát tử, vì sao ra trận mà lại không đánh? Quân Giang Bắc
lập được nhiều chiến công, thanh thế đang vô cùng mạnh mẽ, sao lại không còn tồn tại nữa? Từ Tĩnh nhìn A Mạch nở nụ cười, nói: “Ngươi không cần
trả lời ta, cứ tự mình suy nghĩ cho cẩn thận, ngày khác tất sẽ dùng
đến.”
Lúc ấy, A Mạch còn có chút buồn bực
không hiểu vì sao Từ Tĩnh lại hỏi những câu kỳ quái như thế, hiện giờ
nghĩ lại, thì ra ông ta đã sớm đoán được là sẽ có chuyện ngày hôm nay.
Lại nghe Đường Thiệu Nghĩa căm phẫn
nói: “Còn muốn nghị hòa ư? Chẳng lẽ chỉ cần bàn bạc là có thể khiến lũ
thát tử tự mình rời khỏi T