h.
A Mạch lúc này vẫn dấu đi nút thắt
quan trọng, cười nói: “Tiên sinh, là chiến pháp gì tạm thời ta không nói vội, ta chỉ cần hai ngàn kỵ binh, một vạn bộ binh. Còn lại vẫn dựa theo kế hoạch ban đầu mà làm. Nếu ta thất bại, sẽ trốn vào khe núi Phi Long, không chừng còn có thể dụ được Thường Ngọc Thanh truy kích đến đó.”
Từ Tĩnh: “Cánh quân mới này do ai thống lĩnh?”
Trong đầu A Mạch thoáng hiện lên một người, lập tức đáp: “Hắc Diện!”
Hắc Diện, sau chính biến ở thành Thái Hưng, A Mạch dẫn quân tiến về Thanh Châu, đã lệnh cho anh ta trở về núi Ô Lan hộ tống Từ Tĩnh đến đây. Khi anh ta đến thì quân Giang Bắc đã
điều chỉnh xong, vẫn chưa bố trí anh ta thực sự giữ chức vụ gì, bởi vậy, mặc dù Hắc Diện vẫn có tên trong hàng ngũ tướng lĩnh, nhưng trên thực
tế lại rất nhàn rỗi.
Cách một ngày sau, A Mạch liền cho
gọi Hắc Diện đến, sau khi cùng anh ta mật đàm nửa ngày lại cho gọi thống lĩnh kỵ binh Trương Sinh đến, thương lượng với anh ta lấy hai ngàn kỵ
binh giao cho Hắc Diện chỉ huy. Kỵ binh của Trương Sinh vốn chưa đến năm ngàn, trước đó vài ngày lại vừa xuất một ít binh lính già yếu đưa về bộ binh doanh, hiện giờ trong tay tổng cộng cũng chỉ có bốn ngàn, A Mạch
vừa hé miệng lại muốn lấy đi hai ngàn, trên mặt Trương Sinh bất giác
hiện rõ vẻ ngạc nhiên. Chẳng qua Trương Sinh vốn vô cùng tin phục A
Mạch, hơn nữa, kỵ binh vốn do Đường Thiệu Nghĩa kiến lập nên, anh ta có
thể tiếp nhận vị trí này hoàn toàn dựa vào sự tín nhiệm của A Mạch, cho
nên cũng chỉ thoáng chần chờ trong giây lát, rồi sảng khoái đáp: “Được!”
Trương Sinh đã đáp ứng rồi, những chuyện còn lại dễ hơn rất nhiều.
Thủ hạ bộ binh doanh của Vương Thất
và cung nỏ doanh vừa sáp nhập xong, A Mạch lại lấy từ trong doanh trại
của anh ta một vạn binh lính tráng kiện giao cho Hắc Diện. Vương Thất
không giống với Trương Sinh, anh ta và A Mạch chung một ngũ đi lên, tình cảm không thể so với những người bình thường khác, nói chuyện cùng A
Mạch cũng tùy ý hơn rất nhiều. Thấy A Mạch muốn lấy binh lính tráng kiện từ bộ binh doanh của mình để thành lập một cánh quân mới, không khỏi
quấn lấy A Mạch hỏi cánh quân mới này để thực hiện chiến pháp mới nào.
Ai ngờ A Mạch cũng không nói lộ điều gì, chỉ bảo sau này thấy rồi sẽ
biết. Nghe xong, Vương Thất càng cảm thấy thâm tâm ngứa ngáy khó chịu,
tuy nhiên, đối với chuyện thành lập cánh quân mới này so với Hắc Diện
còn tích cực hơn, chỉ trong vòng hai ngày đã đem người giao cho Hắc
Diện.
Có người, lại có trang bị, cánh quân
mới chỉ còn đợi sắp xếp, phối hợp với sàng nỏ(1), trên tường thành Thanh Châu vốn không đủ, phải cho thợ thủ công chỗ quân giới chế tạo thêm,
việc này hơi mất thời gian, tổn hao công sức, và cũng khó làm. Thứ cần
dùng nữa là vài chiếc xe, A Mạch nhốt mình trong phòng nửa ngày, phỏng
theo trí nhớ, cuối cùng vẽ xong một bản vẽ, giao cho Lý Thiếu Hướng,
lệnh cho anh ta căn cứ theo bức vẽ chế tạo gấp.
Lý Thiếu Hướng nghe sơ qua liền muốn
đến chỗ quân giới đẩy nhanh tốc độ chế tạo xe ngựa ngay lập tức, còn nói là muốn đi Ký Châu vận lương, nên liên mồm đáp ứng, nhưng khi nhìn đến
bản vẽ mô phỏng của A Mạch thì kêu lên: “Đại nhân, xe này của ngài không thể dùng được, vừa nhìn là biết ngài không phải xuất thân từ gia đình
nông dân. Ta mặc dù không phải là thợ mộc, nhưng xem qua cũng biết bản
vẽ này là để chế tạo xe ngựa…”
A Mạch dở khóc dở cười, vội vàng cắt
ngang lời Lý Thiếu Hướng, chỉ phân phó nói: “Cái khác ngươi không cần
phải xen vào, chỉ cần tìm thợ mộc đến căn cứ theo bản vẽ này làm mẫu một chiếc xe đem trước đến cho ta xem rồi nói sau!”
Lý Thiếu Hướng vẫn tỏ vẻ không tình
nguyện, muốn cùng A Mạch bàn luận tiếp. A Mạch sợ anh ta quấy rầy, đành
phải lừa anh ta: “Xe này mặc dù không phải dùng để vận lương, nhưng nhờ
có nó chúng ta sẽ có được không ít lương thực, ngươi cứ yên tâm!”
Lúc này Lý Thiếu Hướng mới càu nhà
càu nhàu bước đi, lại tìm trong quân khoảng một trăm binh lính trước đây từng làm thợ mộc đến hỗ trợ, lúc này mới gấp rút trong vòng một tháng
giao ra ba trăm chiếc xe thiên tương(2). Cái gọi là xe thiên tương, kỳ
thật chính là một cỗ xe có cả tác dụng tấn công và phòng thủ, chế tạo
thành một cỗ chiến xa có những tấm bình phong bảo vệ, song khi kết hợp
cùng với ngựa sẽ tạo thành một loại chướng ngại vật, hợp thành một doanh xe để ngừa địch đánh bất ngờ. Từ những tấm bình phong bảo vệ này có
những ô cửa sổ ở giữa, sàng nỏ sẽ được bắn ra từ đó, tấn công theo kiểu
“Vừa đánh vừa tiến lên”. Loại xe này từ mấy trăm năm trước đã có người
dùng rồi, chẳng qua khi chế tạo A Mạch có thay đổi một chút, có tám tấm
bình phong có thể gấp lại, chiều dài tổng cộng là mười lăm thước, bình
thường chúng được đặt ở trên càng xe, khi tác chiến đánh trận thì mở ra
dựng ở một bên bánh xe như một cái hòm lớn, cho nên gọi là “Xe thiên
tương”.
Tuy đã có chiến xa, sàng nỏ theo bộ
lại không thể chế tạo gấp theo được. A Mạch biết Lý Thiếu Hướng đã cố
hết sức cho nên không trách móc anh ta, chỉ đem những chiến xa này giao
cho Hắc Diện, lệnh cho anh ta dùng những c