ận lại vứt bỏ nàng mà chạy. Nếu lần này nàng chết đi, Lâm Mẫn Thận không những mượn được tay Trần Khởi trừ bỏ tai
họa ngầm là nàng, còn có thể khiến cho Thương Dịch Chi giận lây sang
Đường Thiệu Nghĩa, quả nhiên là một cuộc mua bán một công đôi việc!
Giây lát, Thường Ngọc Thanh quay lại, không nói một lời đem A Mạch bế ra từ bụi cỏ, lên ngựa chạy thẳng vài dặm về hướng Dự Châu, trong rừng
rậm ở ven đường tìm một cái cây cao lớn tươi tốt, mang theo A Mạch nhảy
lên cây.
A Mạch không biết Thường Ngọc Thanh có ý gì, chỉ thờ ơ nhìn động tác
của anh ta. Một lát sau, Thường Ngọc Thanh liền đem A Mạch buộc chặt ở
trên cành cây, đến khi đứng dậy lạnh lùng đánh giá A Mạch mấy lần, liền
nhảy xuống bước nhanh đi về phía ven đường. Không bao lâu, A Mạch nghe
được tiếng vó ngựa kia đi về hướng Dự Châu. Bây giờ mặc dù mới chỉ là
đầu tháng ba, nhưng mà cành lá trên cây có vẻ đã rất rậm rạp, A Mạch im
lặng nằm ở trên cành cây, nhìn lên đỉnh đầu tối om, thầm nghĩ: “Ha! Chỗ
này tốt lắm, ngay cả một ngôi sao cũng không nhìn thấy, nhưng lại rất
khô ráo!”
Cứ chịu đựng như vậy đến lúc hoàng hôn ngày thứ hai, Thường Ngọc
Thanh mới quay trở lại. Toàn thân A Mạch tê dại như khúc gỗ, chỉ đôi mắt còn có thể chuyển động, không hoảng không sợ, bình thản bằng phẳng nhìn Thường Ngọc Thanh. Sắc mặt Thường Ngọc Thanh lạnh lùng như trước, môi
mím lại cực nhanh, mang A Mạch từ trên cây nhảy xuống, đem búi tóc của
nàng gỡ tung ra, dùng áo choàng liền khẽ quấn qua đầu và mặt nàng, đặt
thẳng lên trên ngựa, sau đó cho mấy thị vệ vây quanh, nghênh ngang trở
về thành Dự Châu.
Lúc trở về trong phủ Thường Ngọc Thanh đã là lúc lên đèn, Thường Ngọc Thanh lập tức ôm A Mạch xuống, dọc đường im lặng ôm đến phòng ngủ nội
viện, không chút khách khí đem A Mạch ném lên trên giường, lúc này mới
lên tiếng hỏi: “Độc châm ở đâu?” Hắn biết bên người Trữ Quốc trưởng công chúa có một ám vệ phóng độc châm thiện xạ, trên châm hoặc là bôi kịch
độc hoặc là bôi thuốc tê, thấy tình hình A Mạch như thế, sớm đã đoán ra
trên người dĩ nhiên đã trúng độc châm của ám vệ kia.
A Mạch vẫn không có trả lời, trong giây lát Thường Ngọc Thanh nhớ lại hiện tại A Mạch căn bản không thể nói chuyện, trên mặt bỗng dưng có
chút xấu hổ, nhưng trong lòng lại đặc biệt tức giận, lạnh lùng liếc mắt
nhìn A Mạch một cái, rồi xoay người rời đi.
A Mạch không ngừng âm thầm kêu khổ, độc châm không lấy ra, nếu thế có phải chính mình cứ tiếp tục cứng đơ như vậy không? Còn đang cân nhắc,
Thường Ngọc Thanh đã bưng chậu nước trong đi vào, im lặng đem miệng vết
thương ở đầu vai nàng lau rửa sạch sẽ, bôi lên thuốc kim sang dược rồi
băng bó lại, lại thay đổi nước đem nhựa cao su trên mặt và yết hầu A
Mạch rửa hết sạch, lúc này mới nhìn A Mạch nói: “Không lấy độc châm ra,
ngươi phải cứng đơ như vậy ba đến năm ngày. Bây giờ ta chỉ các chỗ hỏi
ngươi, nếu hỏi đúng chỗ rồi, ngươi liền nháy mắt coi như trả lời, như
vậy được không?”
A Mạch nghe xong liền chớp chớp hai mắt. Sắc mặt Thường Ngọc Thanh
dịu đi từ đó, từ trên xuống dưới không nhanh không chậm hỏi tới, hỏi đến tận khi tròng mắt A Mạch chua xót (vì phải trừng k được chớp ), lúc này mới hỏi tới trên đùi. A Mạch vội chớp mắt, khóe môi thường Ngọc Thanh không khỏi hơi vén lên. A Mạch bỗng nhiên có chút ngạc nhiên,
muốn nhìn kỹ, Thường Ngọc Thanh đã cúi đầu xuống.
Thường Ngọc Thanh cẩn thận đem ống quần A Mạch cuộn lên, quả nhiên ở
trên bắp chân nàng tìm được một cái lỗ kim châm sưng đỏ. Độc châm kia
nhỏ như lông trâu, lại bởi vì lúc trước A Mạch hoạt động quá nhiều mà
chạy sâu vào trong huyệt đạo, giờ phút này ở bên ngoài đã hoàn toàn
không nhìn thấy. Thường Ngọc Thanh lấy loan đao tinh xảo nướng lưỡi đao
trên lửa, ở trên lỗ kim dùng lưỡi đao cắt một hình chữ thập nho nhỏ, sau đó ngẩng đầu liếc mắt nhìn A Mạch một cái, đem môi áp tới.
Tâm A Mạch khó hiểu run lên, chân của nàng rõ ràng sớm đã tê dại mất
đi tri giác, thế nhưng lúc này giống như có thể cảm nhận được độ ấm của
cánh môi Thường Ngọc Thanh. Nàng không dám nhìn nữa, từ từ nhắm nghiền
hai mắt. Dưới xương sườn, vết sẹo năm xưa lại như đang âm ỷ đau đớn,
trước mắt, khuôn mặt của cả đám người Ngũ Trưởng, Lục Cương, Dương Mặc,
Vương Thất… chớp hiện lên giống như đèn biển, giọng nói và dáng điệu vẻ
mặt tươi cười giống như vẫn còn sống. Một lúc thật lâu sau, rốt cuộc A
Mạch cũng đem hai mắt mở ra một lần nữa, bên trong hoàn toàn không có
gợn sóng, âm u đen kịt.
Sau một lúc lâu, Thường Ngọc Thanh mới cẩn thận mút độc châm kia đi
ra, cùng với một ngụm máu đen nhổ vào trong chậu nước, giương mắt lên
lại nhìn thấy ánh mắt đột nhiên lãnh đạm của A Mạch, nhất thời không
khỏi có chút trố mắt. Hai người yên lặng đối diện một lát, Thường Ngọc
Thanh đột nhiên tự cười giễu, từ trên giường nhảy xuống, dùng nước trong súc miệng qua, liền ngồi trên cái ghế băng cạnh bàn tròn khoan thai
uống trà, chờ A Mạch khôi phục.
Ước chừng non nửa canh giờ, cảm giác tê dại trên người A Mạch từ đầu
đến chân mới từ từ lui xuống, vết thương trên vai đang từng trận đau
đớn, A