Old school Swatch Watches
Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327000

Bình chọn: 7.00/10/700 lượt.



Lý do rất đơn giản, nàng nhớ bảo bảo.

Lúc ấy Quý Tử Thiến, Hồng Dạ và hai vị hộ pháp đại mỹ nhân đang ăn cháo bữa sáng.

Bồ Đào bưng chén cháo lên rồi nói, ta phải tạm thời rời khỏi nơi đây.

Hồng Dạ sặc ngụm cháo trong miệng tại đương trường, Vực Tuyết kéo tình nhân của mình rời đi trước.

Quý Tử Thiến chỉ nhíu mi nói "Ngươi chuyên môn chọn lúc ăn cơm để nói ba cái việc này."

Buổi tối nàng thu thập hành lý ổn thỏa.

Quyết định ngủ một giấc rồi mai lên đường.

Thu thập hành lý đã xong bèn ngồi bên cửa sổ ngắm trăng.

Sáng đó Quý Tử Thiến chỉ nói một câu là biết rồi, sau đó cũng không nói gì nữa cả, Bồ Đào biết, hắn nhất định sẽ đến tìm nàng vào buổi tối, vì thế nàng ăn mặc chỉnh tề, ngồi chờ sẵn.

Thật ra nàng không chỉ nhớ đến bảo bảo.

Nàng còn muốn lập tức đem nửa quyển Thủy Nguyệt Phiêu Linh giao cho sư phụ.

Trăng sáng mây tỏ.

Bồ Đào chà chà hai tay, cảm thấy mông cũng sắp tê dại đi.

"Sao giờ còn chưa đến nữa?"

Bồ Đào than thở.

"Đến đây, đến đây."

Một thân ảnh màu hồng chợt lóe lên, là tiểu Hồng Dạ phi thân từ nóc nhà xuống. ”Bồ Đào ngoan, đang chờ ta phải không?"

"Không phải chờ ngươi."

Bồ Đào nói một cách trảm đinh tiệt thiết.

"Ngươi!"

Hồng Dạ nhất thời sụ mặt xuống "Vô lương tâm!"

Bồ Đào đứng dậy.

Hồng Dạ chớp chớp mắt, hỏi "Sao vậy?"

"Ngồi lâu quá ê mông."

"Vậy sao?!"

Hồng Dạ hưng phấn, ngón trỏ nhúc nhích "Ta xoa xoa giúp ngươi nha?!"

"Không cần!!" Bồ Đào theo bản năng che mông lại hét lớn với Hồng Dạ, Hồng Dạ bị dọa đến sợ run "Tử Thiến nói ngươi hung dữ hơn xưa, thật là đúng mà......"

Trầm mặc một lát, sau đó Hồng Dạ đột nhiên đi tới, vẫn gan lì lấy cây quạt xoa xoa mông Bồ Đào.

Cười nói "Đỡ hơn nhiều phải không!"

Bồ Đào liếc hắn xem thường.

Hồng Dạ cười hi hi ha ha một hồi, sau đó đột nhiên nghiêm mặt nói "Bồ Đào, khi nào thì ngươi trở lại?"

"Sẽ gặp lại tại Binh Khí Phổ Bài Danh."

Hồng Dạ đột nhiên mở cây quạt ra nói "Ta hỏi ngươi, rốt cuộc ngươi xem ta là cái gì?"

Bồ Đào xoay người, có chút giật mình.

Hồng Dạ trước mắt đã sớm không còn là một tiểu hài tử nhỏ bé ngây thơ như trước kia nữa.

Hiện giờ thân hình hắn cao lớn hơn cả nàng, hoa văn hồng hồng nơi khóe mắt cũng nhạt hơn, đôi đồng tử màu hổ phách và mái tóc màu nâu đỏ càng đậm hơn, khuôn mặt nhỏ nhắn bụ bẫm ngày xưa nay cũng đã có phong thái của một nam tử.

Hồng Dạ đến gần vài bước, hai người mặt đối mặt, Bồ Đào mới phát giác, Hồng Dạ thật sự không còn là một tiểu hài tử nữa.

Khoảng cách giữa hai người càng ngày càng gần, cả tiếng hô hấp cũng có thể nghe thấy, đột nhiên Bồ Đào cảm thấy khó thở một cách khó hiểu, nàng lật đật lui về phía sau vài bước.

"Đừng nói với ta là con mèo nhỏ lông vàng Ba Tư - Tây Vực à nha."

Bồ Đào mặt không chút thay đổi nói.

"Vậy thì là con mèo lớn."

"Ngươi!!!"

Hồng Dạ dậm chân khép cây quạt lại, điệu bộ giương nanh múa vuốt nói "Ngươi chờ đó cho ta! Dám chê ta là tiểu yêu! Chờ ta được mười lăm tuổi trưởng thành rồi! Sẽ mê chết ngươi đi!"

"Ngươi nghe ta nói......"

"Không nghe! Tử Thiến nói, nếu nghe ngươi nói, sẽ không còn cơ hội nữa! Ta không nghe ngươi nói! Ngươi nói cái gì ta cũng sẽ không nghe! Chỉ cần ngươi nghe ta nói là được rồi! Chờ ta lớn lên! Ngươi phải chờ ta lớn lên! Ta đi đây! Ta về phòng gặm thêm chân gà! Nghe nói ăn chân gà nhiều thì cái kia dài hơn......"

Cứ như vậy Hồng Dạ liền phi thân bay lên nóc nhà, chạy được vài bước, Bồ Đào mới phục hồi tinh thần lại, đột nhiên Hồng Dạ dừng lại, quay đầu nhíu mi dặn "Trên đường đi phải cẩn thận."

"...... Ừ!"

Sau khi Hồng Dạ biến mất một lúc lâu, Bồ Đào vẫn còn ngẩn người nhìn theo trên nóc nhà.

Trong lòng không ngừng lặp lại câu nói trước khi hắn rời khỏi.

"Tử Thiến nói, nếu nghe ngươi nói, sẽ không còn cơ hội nữa!!"

Tử Thiến, thì ra tâm tư của ngươi là như vậy......

Biết hễ ta mở miệng ra là sẽ cự tuyệt ngươi, cho nên không nghe......sao......

Sao phải khổ như vậy......

Nếu ngày xưa Quý gia gia đừng ôm tiểu cô nương ta đến phòng của ngươi, giành tiết y của ngươi, gõ lên đầu của ngươi.

Ngươi và ta, có phải......đã trở thành hai người xa lạ rồi hay không?

Còn Hồng Dạ.

Còn bàn tay đã bị phế bỏ của hắn.

Không biết Bồ Đào ta có tài đức gì mà......tuy những lời này quả thật có chút ngốc nghếch, nhưng thật sự...... ta thật sự muốn biết......

...... Là cái gì, đã khiến cho vận mệnh của ta và các ngươi gắn bó với nhau, dây dưa không rõ, muốn dứt cũng không thể dứt ra được!

"Lúc nãy ta thấy Hồng Dạ giận dữ gặm chân gà, không phải là ngươi đã chọc hắn gì chứ?"

Quý Tử Thiến nhẹ nhàng tiến đến sau lưng Bồ Đào đang ngồi ngẩn người ra, thấy không bị phát hiện, liền nổi lòng chọc ghẹo, nhè nhẹ thổi khí vào lỗ tai của Bồ Đào.

"A!!"

Bồ Đào hoảng sợ, theo bản năng xoay người lại thôi ra một quyền!

Quý Tử Thiến ngăn lại, kinh dị nói "Là ta!"

Bồ Đào xấu hổ, lập tức thu tay lại, Quý Tử Thiến còn chưa hết kinh hồn, nói "Nguy hiểm thật, thiếu chút nữa bị ngươi hủy dung rồi."

Bồ Đào định thần lại, mũi ngửi được một mùi ngọt lịm, không khỏi có chút sởn ốc.

"Ta đang chờ ng