ươi đó!"
Bồ Đào nói.
"Chờ ta làm gì?" Quý Tử Thiến trợn mắt nhìn trời.
Bồ Đào lại ngồi xuống bên cửa sổ, buồn bực nói "Vậy ngươi tới đây làm gì?"
Quý Tử Thiến ngồi xuống theo, cũng không trả lời, chỉ hỏi một câu.
"Ta hỏi ngươi, ta ở trong lòng ngươi là cái gì?"
"Hai người bọn ngươi toa rập nhau từ trước phải không?"
Bồ Đào giận "Cùng nhau khi dễ ta lúc còn trong xe ngựa, ăn ý quá mà!"
"Chát!!"
Quý Tử Thiến vỗ xuống đùi một cái thật mạnh, nhíu mi nói. "Không có, ta chỉ hỏi vậy thôi, hơn nữa, ta cũng không muốn nghe ngươi trả lời."
"Còn nhớ rõ chuyện hồi đó không?"
Đột nhiên Bồ Đào nói.
"Nhớ chứ sao không, bộ dáng hung tợn của ngươi lúc trộm trang phục của ta, thật là khó quên."
Quý Tử Thiến cười mị mị khi nhớ về chuyện cũ, Bồ Đào nao nao trong lòng "Sao ngươi không nhớ cái hay cái đẹp của ta?"
Quý Tử Thiến nhìn nhìn Bồ Đào, vẻ mặt như đang rất thống khổ.
Còn chưa mở miệng trả lời, lại ”chát!!” một tiếng nữa, vỗ lên cánh tay của mình.
Bồ Đào trừng mắt liếc hắn một cái, Quý Tử Thiến vội vàng cười nói "Ngươi muốn nghe lời nói dối hay là nói thật?"
"Nói dối......"
"Ngươi thật sự rất đẹp, rất ôn nhu, rất thùy mị." Quý Tử Thiến ra vẻ chân thành tha thiết nói.
"...... Ngươi đây là báo thù giùm Hồng Dạ có phải không?"
Quý Tử Thiến còn thật thà gật đầu.
Đột nhiên hỏi "Ngươi không phát hiện đêm nay ta có gì khác lạ sao?"
"Ngươi......" Bồ Đào mới vừa há mồm, Quý Tử Thiến lại một bàn tay vung lên, lần này trực tiếp vả cái chát lên cái trán của mình.
Bồ Đào cực kỳ bất đắc dĩ nói thẳng "Rốt cuộc ngươi bị gì vậy? Tại sao đêm nay ngươi bị muỗi đeo dữ vậy!?"
"A a a a a a a a a......"
Quý Tử Thiến như phát điên đứng bật dậy huơ huơ hai tay đuổi mấy con muỗi đang ong ong bay chung quanh người.
Cả giận nói "Có người nói ta gần đây càng ngày càng giống người cha yêu nghiệt kia của ta! Còn nói là ngươi ghê tởm nam nhân yêu nghiệt, sớm hay muộn gì cũng sẽ bỏ của chạy lấy người, nên kêu ta xức nước hoa u lan của Tây Vực lên người, nói là để gia tăng hương vị nam nhân! Ngươi coi, dọc theo đường đi ta bị muỗi bu quá sức a!"
Bồ Đào phì cười "Chắc là muỗi cái......"
Quý Tử Thiến lập tức ai oán liếc Bồ Đào, Bồ Đào nhất thời sửa miệng lại "Cũng có thể là muỗi đực......"
"Ngươi, cái miệng đáng giận này!"
Quý Tử Thiến hai tay bẹo mặt Bồ Đào, bẹo đến khi biến dạng mới thôi.
"Ngươi, cái mặt xấu xa này."
Bồ Đào xoay tay lại bẹo mặt Quý Tử Thiến, bẹo đến khi biến dạng mới ngừng.
Hai người bẹo bẹo nhéo nhéo một hồi, sau đó đồng thời buông tay, tự ôm mặt mình xoa xoa bóp bóp.
"Khi nào thì trở về......"
"Binh Khí Phổ Bài Danh......"
"Ừ......" Quý Tử Thiến xoa xoa hai má "Vậy xa nhau cũng phải hơn mười ngày, dù sao Thuấn Ảnh Giáo cũng không xa, có rảnh ta sẽ đến thăm ngươi, tiện thể cũng để Thượng Quan Khâm nếm thử mùi vị nghe lén bên vách tường xem sao......"
"Tử Thiến......"
"Rồi, đây là lễ vật ta tặng cho hai đứa con, ngươi cầm đi!"
Quý Tử Thiến đem ra một cặp ngọc bội sáng bóng, Bồ Đào nhìn nhìn, cẩn thận cất lấy, cải chính "Là long phượng thai."
"Cũng vậy thôi, dù sao Thượng Quan Khâm cũng nhất định sẽ nuôi dưỡng chúng như khuê nữ mà không cho ra khỏi cửa phòng."
Bồ Đào nhất thời không nói gì cả!
Quý Tử Thiến cười cười, mị hoặc quyến rũ, ngọt ngào như hương thơm phát ra từ thân thể hắn, Bồ Đào không khỏi tâm thần hoảng hốt nói "Ngươi đúng là yêu nghiệt mà, thật đó, cười lên cứ như hồ ly tinh vậy!”
"Vậy ta không cười nữa." Quý Tử Thiến sầm mặt lại, xoay người bước đi, đột nhiên dừng lại, quay đầu dặn "Mai không tiễn, con đường mòn nhỏ ở phía bắc trên núi này không có sâu, nhưng có thể có nhện, đừng nói là ta không nhắc nhở ngươi, ngươi......đi đường phải cẩn thận đó......"
--------------------------------------
Ngọc bội là chất ngọc tuyệt phẩm.
Đáng tiếc là lập tức bị Thượng Quan Khâm tịch thu.
Lý do là, hai bảo bảo bắt đầu mọc răng, thấy cái gì cũng bỏ vào miệng cắn.
Cuối cùng Bồ Đào cũng chứng kiến được uy lực của bảo bảo.
Hai bảo bảo này thật là đã lâu không gặp nương của chúng!
Hai đứa thi nhau nắm ngón tay của Bồ Đào bỏ vào miệng cắn.
Loại cảm giác này thật kỳ dị vô cùng, không thể nào hình dung nổi.
"Lúc ngươi hạ sinh chúng là đêm trăng tròn, mà ta hễ đến trăng tròn sẽ không còn giống hình người nữa, nên từ khi bảo bảo sinh ra cho đến nay, ta cũng đều không thể ở bên cạnh ngươi. Ngay cả đầy tháng cho con cũng không thể tổ chức ăn mừng được."
"Không sao."
Bồ Đào vừa bước vào trang viện Thuấn Ảnh Giáo liền nhào vào lòng Thượng Quan Khâm đang đứng đón sẵn trước cửa.
"Nhớ ngươi muốn chết."
"Chỉ cần thương thế của ngươi lành lại, về sau mỗi đêm trăng tròn, ta đều cùng ngươi uống rượu mừng đầy tháng bảo bảo!"
"Ngươi còn chưa được mười tám tuổi, không được uống rượu."
"Xì!"
Bồ Đào bĩu bĩu môi, đem quyển sách bảo bối giấu trong ngực áo giao cho Thượng Quan Khâm.
Rồi đem mọi chuyện xảy ra trên đường đi kể lại cho hắn nghe.
Thượng Quan Khâm sờ sờ tâm pháp Thủy Nguyệt Phiêu Linh, chỉ lẳng lặng nghe mà không nói gì.
Cuối cùng gật gật đầu nói