âm đong đưa bảo bảo, lại phe phẩy cây quạt, dây cột tóc màu trắng khẽ phấp phới "Bọn họ là đang ngắm nhìn ta, mỹ thiếu niên năm nào mà giờ đã có thê tử là ngươi, lại còn có bảo bảo nữa, bọn họ nhất định là rất thất vọng."
"Không phải, không phải."
"Vậy chứ nhìn cái gì! Mấy chục năm trước nghe nói có người vì thê tử qua đời nên đã ẵm đứa con trai duy nhất mới sinh ra của mình đến tham gia trận đấu, không ngờ giữa cuộc đấu, hài tử kia oa oa khóc lớn, người nọ tuy không có phản ứng gì, nhưng mà đối thủ của hắn chịu không nổi phải cúi đầu nhận thua. Hiện giờ, ta bất quá chỉ ôm bảo bảo trong lòng, mà bảo bảo cũng đâu có khóc tí nào."
"A? Còn có chuyện như vậy à? Kết quả ra sao?"
Bồ Đào nghe đến đây hứng chí tò mò hỏi.
"Kết quả? Ài, người đó đại diện cho Thượng Quan gia đã toàn thắng, nghe nói người đó chính là phụ thân đã sớm qua đời của ta, còn hài tử oa oa khóc kia chính là ta."
Bồ Đào cúi đầu nhìn nhìn Mặc Lâm, rồi lại nhìn nhìn Thượng Quan Khâm, ngây ngốc một hồi.
Phù Dung đứng sau lưng cười nói "Giáo chủ thật sự là anh vũ bất phàm! Ngay khi còn là trẻ con mà đã dũng mãnh như vậy!"
Bồ Đào phì cười.
Thượng Quan Khâm mỉm cười quay đầu lại, ôn nhu nói "Phù Dung, bản cung nhớ rõ hiện nay ngươi cũng đã được ba mươi mốt tuổi rồi."
"A." Phù Dung nghĩ nghĩ, không hiểu rõ cho nên nói "Bọn họ đều nói ta thoa son lên nhìn chỉ giống như mỹ nhân hai mươi tuổi."
"Ừ." Thượng Quan Khâm gật đầu, lại chỉ vào người đang lẳng lặng đứng kế bên nói "Phù Dung, xem người ta kìa, Phong Duyệt chỉ mới ba mươi mà thâm trầm hơn ngươi nhiều."
Phù Dung nghe vậy, sắc mặt lập tức phấn khích hẳn lên.
Bồ Đào không khỏi nhớ tới vài năm trước, Thượng Quan Khâm tựa hồ cũng nói y chang như vậy, Lưu Thủy, Liễu Như thục nữ hơn so với ngươi.
Lúc ấy Lưu Thủy lập tức nổi giận lôi đình.
Sư phụ đúng là sư phụ, dù người sau lưng đã đổi thành Phù Dung, Phong Duyệt, nhưng người bên cạnh nàng, vĩnh viễn vẫn là sư phụ không hề thay đổi chút nào.
"Ngươi không thay đổi nha."
Bồ Đào cúi đầu nựng nựng Mặc Lâm, đột nhiên cảm thấy ánh mắt khác thường của những người xung quanh chẳng là cái gì cả.
"Ta vốn chưa bao giờ thay đổi mà." Thượng Quan Khâm mỉm cười "Nhưng có lúc không thể không tự xưng bản cung đối với người khác, cảm thấy mình......thực là......"
"Biến thái." Bồ Đào hảo tâm nhắc nhở.
Thượng Quan Khâm nhất thời sầm mặt lại, nhíu mi nói "Đừng bẹo má tiểu bảo nữa, hắn sắp khóc lên rồi."
Vừa mới nói xong, tiểu bảo đột nhiên mở mắt, chớp chớp vài cái rồi oa oa khóc lớn lên.
Tình hình nhất thời hỗn loạn.
Tất cả mọi người đều dài cổ ra ngóng qua bên này nhìn.
Phù Dung và Phong Duyệt không ngừng thay nhau dỗ dành hài tử, Đỗ nương vội mang hành lý ra lục tìm bình sữa, Bồ Đào luống cuống tay chân, Thượng Quan Khâm lại mặt mày đầy vẻ hưởng thụ ngồi một bên xem náo nhiệt.
Còn cúi đầu nói với Mặc Tuyết đang say ngủ "Ngươi xem, nương của ngươi vụng về chọc ca ca ngươi khóc lên rồi kìa, Tuyết nhi ngoan, Tuyết nhi sẽ không khóc ha?"
Bồ Đào dễ dàng dỗ Mặc Lâm nín khóc ngay, nghe vậy không khỏi giận dữ, bàn tay vói sang, luồn qua cánh tay Thượng Quan Khâm bẹo má Mặc Tuyết, tiểu Mặc Tuyết vốn đang say ngủ lập tức khóc òa lên.
Vì thế tình hình lại đổi thành Thượng Quan Khâm đen mặt dỗ dành Mặc Tuyết, còn Bồ Đào thì dương dương đắc ý. Ba nữ nhân đứng phía sau còn chưa từng gặp qua bộ dáng Thượng Quan Khâm bị người khác chỉnh, tất cả đều ráng nín cười.
Đáng tiếc Bồ Đào mới mừng rỡ được một lát, tiểu Mặc Lâm mới vừa ngủ nghe được tiếng khóc của Mặc Tuyết, lại lập tức khóc lớn lên.
Thế là cả võ trường vốn tĩnh lặng liền ầm ào vang lên tiếng khóc nháo nhào của hai hài tử.
Bồ Đào còn nghe thấy ai đó phía sau lên tiếng nói "Ngươi nghe kìa, đứa nhỏ này khóc thật lớn, tương lai nhất định là võ lâm chí tôn đó nha."
Một người khác lại nói "Gì, gì, đây là tiếng khóc của cả hai đứa hợp lại, không vang lớn mới là lạ!"
Bồ Đào đang dở khóc dở cười, thì vị trí người chủ trì tổ chức cuộc tỷ võ phía đối diện trên lôi đài đã có người ngồi xuống.
Người thứ nhất xuất hiện chính là Thượng Quan Thanh Khuê.
Cảm giác đầu tiên của Bồ Đào đó là, gia chủ vẫn thực anh tuấn như ngày xưa nha.
Ngẫm nghĩ lại chuyện trước kia, nếu Thượng Quan Khâm không nhắc lại, chính bản thân nàng cũng đã quên.
Người thứ hai cùng đi ra chính là Thượng Quan Tuyết.
Sau đó là Thượng Quan Phi, Thượng Quan Liễu Như, Mộ Dung Hoa và Thượng Quan Lưu Thủy, Lưu Thủy hiện nay lại đang mang thai bụng to đùng, tự đáy lòng Bồ Đào thật vui mừng, mà cũng thật kích động, dù sao đây mới là người thân của nàng.
Nhưng lại nghĩ đến lập trường của sư phụ và bản thân mình, không khỏi hy vọng những người này đừng nhận ra mình.
Thượng Quan Tuyết dường như đã khóc rất nhiều, hai mắt đều sưng đỏ.
Nhưng người khiến tất cả mọi người chú ý đến chính là Thượng Quan Thanh Khuê.
"Phó gia chủ!? Bồ Đào!?"
Người đầu tiên bật kêu lên, quả nhiên là Thượng Quan Lưu Thủy tính tình nóng nảy bộp chộp.
Bồ Đào nhất thời cúi đầu, giả làm đà điểu không nghe thấy gì.
Thượng Quan Khâm ôm b