à là thê tử của Thượng Quan Khâm sao?!"
"Thì ra Thượng Quan Khâm là Giáo chủ Thuấn Ảnh Giáo, rốt cuộc tại sao lại như vậy a? Thượng Quan Thanh Khuê chạy về nhà mẹ đẻ của thê tử đã qua đời hòng tránh khỏi một kiếp tai họa, vất vả nghĩ cách khôi phục lại uy vọng của Thượng Quan gia, sao tự nhiên lại nhảy ra một Thượng Quan Khâm mất tích này a."
"Còn nữa, Thượng Quan Kinh Hồng bị câm điếc năm xưa, hắn có Thủy Nguyệt Phiêu Linh, nhưng sao hôm nay người của Ma giáo chẳng nhắc nhở gì đến chuyện này cả vậy."
Mọi người tiếp tục tranh cãi "Đúng hen, Đào Hoa Tiên kia trông thật giống Thượng Quan Kinh Hồng, năm đó Thượng Quan Khâm không tiếc sinh mạng mà đỡ một đao cho hắn, lúc đó ta đã cảm thấy giữa bọn họ có chuyện gì đó ám muội rồi nha!"
"Không sai! Chỉ là sư đồ thôi, nếu là lão nương, đồ đệ lão nương mà gặp chuyện thì lão nương cũng mặc kệ! Bọn họ nhất định là có gì đó không bình thường nha!"
"Đúng vậy! Không phải Thượng Quan Khâm chỉ thích thiếu niên mỹ mạo thôi sao? Giờ ngang nhiên cưới thê tử, nhất định là bởi vì thê tử hắn có dung mạo giống y như đồ đệ của hắn rồi."
Nội dung bàn luận càng ngày càng quá đáng, Bồ Đào dở khóc dở cười, thật sự nghe hết nổi.
Nhưng Bồ Đào chợt vỡ lẽ.
Cũng đều là người cả mà thôi.
Ai lại không thích tò mò nhiều chuyện.
Không chỉ thích tán nhảm trong lúc ăn cơm, mà còn có thể vì chuyện Thượng Quan Khâm rốt cuộc là thích đồ đệ của hắn hơn hay là thích thê tử của hắn hơn, tranh cãi ầm ĩ trong lúc xếp hàng đi mao xí.
Chỉ tiếc khi mọi người bắt đầu hăng hái bừng bừng thêm mắm dặm muối cho câu chuyện thêm nóng bỏng, Bồ Đào đã phải quay trở lại phòng của mình.
Đẩy cửa bước vào thấy hai bảo bảo đang say ngủ.
Tả lót cũng đã được Phong Duyệt thay.
Sữa đã được Đỗ nương cho bảo bảo bú đầy đủ.
Nôi được Phù Dung sửa soạn đâu vào đó.
Ngẫm lại bộ dáng tức giận vừa rồi của mình, Bồ Đào có chút xấu hổ.
Nhìn đến Thượng Quan Khâm đang ngơ ngác ngồi bên cửa sổ, cầm nửa bản tâm pháp Thủy Nguyệt Phiêu Linh trong lòng mà ngẩn người ra.
Bồ Đào nhớ lại hồi xưa, trưởng lão Lưu Thủy có đề cập đến nguyên tắc làm nũng, nàng bắt chước theo hỏi.
"Sư phụ....có lạnh hay không?"
Thượng Quan Khâm quay đầu lại, giơ tay ra trực tiếp kéo Bồ Đào vào trong lòng.
Bồ Đào vô cùng cao hứng, nguyên tắc làm nũng này quả nhiên là hữu hiệu nha!
"Không lạnh."
Thượng Quan Khâm nhẹ nhàng hôn lên mái tóc của Bồ Đào "Bồ Đào, hồi chiều này giận sao?"
"Không có."
"Thật hả?"
"Thật không giận mà."
"Nhưng vẫn có chút ấm ức phải không?!"
"Ừm......"
"Tỷ võ có vui không?"
"Có chút."
"Cao hứng là được rồi......"
Thượng Quan Khâm ôn nhu vuốt tóc Bồ Đào.
Do dự một hồi mới nói "Đôi mắt của ta có thể vĩnh viễn sẽ không trở lại như cũ được, ta đã nghĩ rồi, Bồ Đào có nhiều người theo đuổi như vậy, ta cảm thấy rất hãnh diện, đào hoa cũng là chuyện tốt, nếu vài năm sau ta không còn có thể ở bên cạnh ngươi, sẽ vẫn có người khác chiếu cố cho ngươi, bảo bảo....... cũng có cha......"
"Ngươi nói gì vậy?!"
Bồ Đào đẩy mạnh Thượng Quan Khâm ra, khiếp sợ hỏi "Đã xảy ra chuyện gì?"
"Ta đã đi gặp hắn, tiểu Tiêu."
Thượng Quan Khâm gục đầu xuống "Hắn không đồng ý."
"Cái gì?"
"Sau trận tỷ võ ngày hôm nay, ta đã gặp tiểu Tiêu, đã thương lượng với hắn, ta cho hắn Huyết Y Phiêu Linh, chỉ cần hắn hỗ trợ là được rồi, coi như là một cuộc giao dịch."
Bồ Đào khẩn trương nhìn Thượng Quan Khâm "Tại sao hắn cự tuyệt?"
Thượng Quan Khâm nhìn vào mắt Bồ Đào, do dự không nói, Bồ Đào nóng vội, không khỏi la to "Sư phụ! Nói mau!! Ngươi là phụ thân của bảo bảo! Tại sao có thể dễ dàng bỏ cuộc như vậy!?"
"Hắn muốn gặp ngươi."
Đôi mắt Thượng Quan Khâm lạc thần nói "Hắn nói, nếu gặp mặt ngươi, có lẽ hắn sẽ đổi ý. Nhưng mà, ta có dự cảm, hắn sẽ bất lợi đối với ngươi, ta thực sợ, ta nghĩ, cho dù bất cứ giá nào, ta cũng không để ngươi bị tổn thương......"
Không chờ hắn nói hết lời, Bồ Đào đột nhiên ra tay điểm huyệt đạo của Thượng Quan Khâm, nhẹ nhàng hôn lên môi của Thượng Quan Khâm, tức giận nói. "Hắn bị đoạn tụ, cũng không thể ăn ta mà!"
Sau đó không hề nhìn đến ánh mắt bất lực của Thượng Quan Khâm, một đường chạy thẳng ra ngoài.
Đoán là phòng của Phong Duyệt, nàng bèn mạnh tay mở cửa ra, không ngờ Phù Dung cũng đang ở trong phòng. Bồ Đào nói “Phong Duyệt, Giáo chủ của ngươi bị ta điểm huyệt, ngươi sang canh chừng hắn giùm, đừng để người khác nhân cơ hội này mà hãm hại Giáo chủ và bảo bảo. Phù Dung, ngươi nói cho ta biết, hồi chiều này giáo chủ đã đi gặp những ai?”
Phong Duyệt thấy Bồ Đào thần sắc không tốt, vội vàng chạy sang phòng bên cạnh chiếu cố cho Thượng Quan Khâm. Phù Dung mơ hồ cho biết, giáo chủ đã đến dãy phòng chữ Hào trong khách điếm này.
Bồ Đào nghe xong vội chạy đi.
Vì thời gian có hạn, mà Thượng Quan Khâm dù chết cũng không cho nàng đi gặp tiểu Tiêu, nhưng Bồ Đào tuyệt đối không thể mặc kệ tính mạng sống chết của sư phụ.
Sư phụ bị nàng điểm huyệt đạo, nếu bị người khác đánh lén thì nguy, cũng may Phong Duyệt chạy sang trông chừng cho sư phụ, nhất định là nàng ta sẽ giải huyệt cho sư ph