ảo bảo mỉm cười gật đầu, ra vẻ cực kỳ khách khí, Lưu Thủy đang muốn tiến đến chào hỏi, nhưng bị Mộ Dung Hoa giữ chặt, ngẩng đầu chỉ chỉ, ý kêu Lưu Thủy để ý một chút, chỗ Thượng Quan Khâm đang ngồi, chính là vị trí giáo chủ của Thuấn Ảnh Giáo.
Quả nhiên Lưu Thủy ngây dại ra, Thượng Quan Tuyết bẻ bẻ mấy ngón tay, mở miệng muốn nói rồi lại thôi.
Thượng Quan Thanh Khuê rốt cuộc thu hồi ánh mắt lại, lẳng lặng ngồi xuống.
Tất cả mọi người đi theo cũng đều ngồi xuống.
Bầu không khí ngượng ngùng dị thường, áp lực căng thẳng đến nỗi bảo bảo cũng không dám khóc.
Vậy mà còn phải tiếp tục chịu đựng thêm mấy canh giờ nữa.
Bồ Đào hận không thể khiến cuộc đấu này lập tức chấm dứt ngay.
Lúc này, tiếng Thượng Quan Khâm lại vang vọng vào tai.
"Ta không nhẫn tâm xuống tay đối với bọn họ, nên đặc biệt bảo Thiên Sơn Tam Môn lưu lại cho bọn họ con đường sống."
Bồ Đào kinh dị quay đầu lại, thấy Thượng Quan Khâm híp đôi mắt đỏ rực lại, vẻ mặt rất là quỷ dị.
"Sư phụ." Bồ Đào lo lắng nói.
"Hả?" Thượng Quan Khâm trong nháy mắt hồi phục lại như thường, giống như vẻ mặt vừa rồi của hắn là do Bồ Đào gặp ảo giác.
"Sư phụ, sư phụ, sư phụ, sư phụ, sư phụ."
"Hả, hả, hả, hả?" Thượng Quan Khâm rất kiên nhẫn trả lời.
"Á......"
Bồ Đào đột nhiên không biết mình đang muốn nói với hắn cái gì.
Đảo mắt nhìn nhìn, rất nhiều người đều đang nhìn nàng – thê tử của giáo chủ Thuấn Ảnh Giáo.
Á...... Hôm nay nàng ăn mặc rất hoa lệ, chắc là không làm sư phụ mất mặt chứ.
Bồ Đào tâm thần không yên.
Chợt nghe một loạt âm thanh hít không khí thật mạnh.
Bồ Đào nghĩ thầm, sao cảnh tượng này thấy quen quen, quả nhiên một mùi thơm ngát truyền đến.
Vừa ngẩng đầu lên, mái tóc Khổng Tước Linh đã cúi xuống.
Hèn chi mọi người hít không khí, không phải Quý Tử Phong mà chính là Quý Tử Thiến đã đến đây.
Quý Tử Thiến này lại ngang nhiên đi tới, cúi đầu nhìn bảo bảo trong lòng Bồ Đào.
"Ngọc bội của ta đâu?" Hắn hỏi Bồ Đào.
Quý Tử Thiến tìm đông tìm tây một hồi, Thượng Quan Khâm ngồi bên cạnh cười nói "Bản cung tịch thu rồi, bảo bảo thấy cái gì cũng bỏ vào miệng ăn, rất nguy hiểm."
Ánh mắt Quý Tử Thiến dừng lại trên mặt Thượng Quan Khâm, tựa hồ là đang tìm chỗ thích hợp để đánh.
Trong lòng còn nhớ đến ước định của hắn với Bồ Đào, thầm nghĩ "Thượng Quan Khâm quả nhiên tuấn tú, xem ra chút nữa nhất định phải đánh lên mặt hắn mới được. A a, đây là cảm giác khi gặp tình địch sao?! Thật muốn đánh nhau một trận! Nhưng có Bồ Đào ở đây nên không thể khiêu chiến hắn, thật sự là buồn bực, hay là tối nay đi đánh lén hắn vậy? Thừa dịp hắn ngủ say để cho Hồng Dạ đạp lên mặt hắn mấy phát, a, cũng không được, Bồ Đào nhất định sẽ ngủ bên cạnh hắn! A a a a a a! Vừa nghĩ đến đây thật tức giận mà!!!!!!!!"
Trong lòng rối loạn, nhưng trên mặt vẫn duy trì nụ cười mê muội chết người, nói "Bản cung quyết định liên minh với Thuấn Ảnh Giáo, tín thư đã soạn xong, đêm nay sẽ đưa đến."
"Thế thì thật tốt quá." Thượng Quan Khâm mỉm cười trả lời.
Quý Tử Thiến đặc biệt phất mái tóc Khổng tước ra sau một cách yêu nghiệt, xoay người về lại chỗ ngồi.
Bồ Đào dõi mắt nhìn theo bóng dáng hắn, rất nhanh tìm thấy một thân ảnh đỏ rực đang tựa vào ghế, oai phong phe phẩy cây quạt – con mèo vàng Ba Tư Tây Vực.
Hồng Dạ bắt gặp ánh mắt của Bồ Đào, lập tức mở cặp mắt mị hoặc thật to chớp chớp nhìn nàng chằm chằm, làm Bồ Đào sợ tới mức giật cả mình.
Thượng Quan Khâm thấy thanh thế to lớn của Ma giáo, ngẫm nghĩ rồi nói “Y hệt như năm xưa!"
"Ừ."
Bồ Đào nghĩ thầm trong bụng, không biết mọi người có tưởng lầm Quý Tử Thiến là Quý Tử Phong hay không.
Thượng Quan Khâm lại nói "Ta cũng không hiểu, bọn họ dùng cách gì mà chiếm chỗ ngồi được như thế chứ?"
"Gì? Vì vậy mà ngươi buồn bực sao?"
"Dù sao ta có trái đào còn bọn hắn không có, ta buồn bực làm chi!" Thượng Quan Khâm quơ quơ Mặc Tuyết trong tay, cười đến ngông cuồng.
Bồ Đào như mơ hồ nghe được thanh âm nghiến răng nghiến lợi của Quý Tử Thiến và thanh âm mài móng vuốt của Hồng Dạ.
Lúc này bầu không khí khẩn trương trên võ đài đã bắt đầu.
Phù Dung đưa lên danh sách những người tham đấu, trên đài đã bắt đầu cuộc tỷ võ.
Bồ Đào nhớ đến Mộ Dung Thân Phi, bài danh đệ thập nhất năm xưa, bỗng nhiên trong lòng run lên, ánh mắt không tự giác chuyển lại chỗ ngồi của hắn, nhưng phát hiện không có bóng dáng người nào của Thiên Sơn Tam môn.
Trời, chắc hắn không đến đây đó chứ!?
Ngày đầu tiên đã không thấy hắn xuất hiện, có lẽ hắn sẽ không đến......
Nghĩ đến Thiên Sơn Tam môn là khách mời đặc biệt, mà chủ trì tổ chức cuộc đấu lần này lại là Thượng Quan gia, về điểm này, Bồ Đào đột nhiên cảm thấy có chút kỳ lạ.
Không phải là vô duyên vô cớ mời bọn họ......đó chứ......
Hy vọng không xảy ra chuyện gì......
Đang nghĩ thì nhận ra trên đài đã thay đổi mấy lần người tỷ võ, bọn họ đều là những thanh niên mới nổi tiếng trong võ lâm gần đây.
Sau lưng, ba vị hộ pháp đều vừa bàn tán vừa cắn hạt dưa, hai bảo bảo khóc nhiều quá đâm mệt đang say ngủ.
Thượng Quan Khâm ngồi bên cạnh, vẻ mặt bình thản xem trận đấu, v
