ụ. Nếu sư phụ đuổi theo, nàng nhất định sẽ không đi được.
Vừa nghĩ vừa vận dụng hết khinh công chạy bổ nhào đến dãy phòng chữ Hào.
Do dự một lát rồi gõ cửa.
Cửa mở.
Người ra mở cửa cũng là người quen biết cũ.
Người nọ nhìn Bồ Đào, Bồ Đào nhìn người nọ, cả hai đều kinh ngạc nhìn nhau.
Trong nháy mắt người nọ đóng sầm cửa lại.
Xém chút đập vào mũi Bồ Đào.
Chỉ nghe thấy bên trong có một giọng nói ôn hòa vang lên, Bồ Đào nhận ra, đó chính là giọng của tiểu Tiêu.
Tiểu Tiêu hỏi "Thân Phi, sao đóng cửa lại vậy?"
"Ta cố ý đó rồi làm sao?"
Giọng Mộ Dung Thân Phi vang lên một cách căm tức.
Tiểu Tiêu lại cười nói "Thân Phi, để cô nương nhà người ta chờ ngoài cửa không tốt mấy đâu."
Bồ Đào còn chưa kịp lấy lại tinh thần, cửa đã được mở ra một lần nữa, người đó chính là tiểu Tiêu.
Bồ Đào lại kinh ngạc.
Môi hồng răng trắng, đôi mắt hạnh trắng đen phân minh, đây không phải là mỹ thiếu niên vừa rồi mới gặp ở mao xí sao!?
“Hồng Dạ không phải là do tiểu Tiêu này nuôi lớn đó chứ?”
Bồ Đào lơ đãng bật thốt ra thành lời.
Tiểu Tiêu cười cười đỡ Bồ Đào bước vào.
Nói "Đúng vậy, người thu nhận chính là Vi An, hiện tại cũng là mưu sĩ của Thiên Sơn Tam Môn. Năm đó tiểu Hồng Dạ chỉ mới năm tuổi, còn ta được chín tuổi, nhưng hiện giờ ta cũng vừa qua khỏi hai mươi tuổi, tất nhiên không già như Bồ Đào cô nương đã nghĩ."
Bồ Đào nhất thời đỏ mặt.
Nhìn thấy Mộ Dung Thân Phi trong phòng, hai năm không gặp bộ dáng hắn vẫn ôn văn thanh nhã như xưa, lẳng lặng ngồi đó, tựa hồ mọi việc xảy ra chỉ như một giấc mộng.
Nhưng Bồ Đào không dám nhìn Mộ Dung Thân Phi, Mộ Dung Thân Phi cũng không nhìn Bồ Đào, hắn xem nàng như không khí.
Chỉ có tiểu Tiêu ung dung đĩnh đạc rót trà cho cả hai người, cũng tự rót cho mình một tách, chậm rãi thổi thổi cho bớt nóng.
Hắn cười nói "Tại hạ thật sự ngưỡng mộ Bồ Đào cô nương. Năm đó chiêu thức Thủy Nguyệt Phiêu Linh của cô nương thực xuất thần nhập hóa, đánh cho tiểu Hồng Dạ tơi bời đến nỗi nằm mơ mà cũng nói là phải cưới cô nương, nhưng mọi sự cũng không nằm trong bàn tay của hắn. Ta là người sảng khoái, vốn không thích quanh co lòng vòng."
Lại nói tiếp "Năm đó ngươi lừa gạt Thân Phi của ta, Thân Phi của ta quá thương tâm nên muốn trả thù ngươi, ngay cả người không hề quen biết cũng tự ép mình phải cưới. Ta mang theo tiểu Hồng Dạ đến náo loạn Đại hội võ lâm, chỉ vì muốn giúp Thân Phi của ta xả giận. Đương nhiên Thân Phi của ta hoàn toàn không biết chuyện này, cho nên tại hạ hy vọng cô nương không so đo chuyện này với hắn."
Nói "Ta biết ngươi đến đây vì chuyện gì, ta cũng không muốn nói lời dư thừa. Thân Phi của ta đang ngồi ở đây, chỉ cần ngươi khấu đầu ba cái với hắn nhận sai chuyện xưa kia, vậy thì mọi chuyện sau này chúng ta cũng đều có thể tiếp tục thương lượng được."
Bồ Đào chấn động mạnh, Mộ Dung Thân Phi đột nhiên đứng dậy, đặt chén trà trở lại trên bàn, cả giận nói với tiểu Tiêu "Đủ rồi!"
"A..a...không đủ, không đủ a!"
Bồ Đào lập tức bước qua, không hề nghĩ ngợi, quỳ gối xuống trước mặt Mộ Dung Thân Phi.
Tiểu Tiêu thấy thế chợt ngừng cười.
Bồ Đào cắn răng cúi đầu xuống.
Lại bị Mộ Dung Thân Phi nâng lên đẩy ra. Nàng phải liên tục lùi vài bước về phía sau mới có thể đứng vững được.
"Ra ngoài đi!"
Mộ Dung Thân Phi chỉ vào cửa nói "Cả đời này cũng đừng để ta gặp lại ngươi!"
Sau đó hắn đóng cửa lại!
Bồ Đào hoảng hốt mê man đứng cạnh cửa, một câu cũng không nói nên lời, chợt nghe bên trong phòng truyền ra tiếng của Mộ Dung Thân Phi "Tiểu Tiêu hắn bị bệnh!"
"A a, ta bệnh thật, nhưng nếu ngươi quan tâm ta hơn thì bệnh của ta sẽ lập tức khỏi mà."
Sau đó nghe thấy tiếng bước chân lại gần, cửa lại được mở ra, tiểu Tiêu cười mị mị giữ chặt tay Bồ Đào nói "Tiêu mỗ thất lễ, khiến cô nương phải sợ hãi rồi."
Hắn chuyển xưng hô từ “tại hạ” đến “Tiêu mỗ” một cái rẹt làm Bồ Đào hoang mang đầu óc. Tiểu Tiêu quay đầu lại liếc nhìn Mộ Dung Thân Phi trong phòng, sau đó lặng lẽ đóng cửa lại sau lưng.
Hai người đứng ngoài cửa, tựa như bằng hữu đã quen thân từ lâu, hắn nhỏ nhẹ nói với Bồ Đào.
"Không cần dài dòng vô nghĩa, Thân Phi của ta có thể nghe lén bên trong, ta đáp ứng điều kiện của ngươi, nhưng chuyện của sư phụ ngươi nhờ, ta cần phải điều tra rõ đã."
Lại nói tiếp "Mấy năm nay đoạn tụ trở nên rất thịnh hành trong giang hồ, yêu nam hay nữ gì cũng không quan trọng, quan trọng là vì người đó mà mình mất ăn mất ngủ, lo lắng đau lòng. Tư vị đó ta cũng đã trải qua. Hiện giờ Thân Phi đối với ta rất tốt, ta rất yêu hắn. Ngươi cũng đã tạ tội với hắn, khúc mắc giữa hắn và ngươi cũng nên hóa giải đi thôi. Sau này hy vọng bọn ngươi hạnh phúc, cũng sẽ không xuất hiện trước mặt bọn ta nữa."
Nói rồi xoay người bước đi, đẩy cửa ra, quay đầu lại nói "Điều kiện sư phụ ngươi đề ra rất khó khăn, ta cũng không cần Tuyết Nguyệt Phiêu Linh, chỉ cần bóng hình ngươi biến mất hẳn trong lòng Thân Phi của ta là được rồi. Còn về phần khi nào ta ra tay, đợi ta ăn uống no đủ dưỡng sức vài ngày nữa, lên kế hoạch chu toàn rồi sẽ tiến hành. Nhưng sự thành hay bại ta không dám nói tr