Polaroid
Ân Nhân Của Võ Hoàng

Ân Nhân Của Võ Hoàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323461

Bình chọn: 7.00/10/346 lượt.

nàng.

Nàng đột nhiên cảm thấy, nếu có thể với hắn “cùng nhau đi” như vậy mãi, kỳ thật cũng không phải chuyện xấu gì.

.

.

“Này không công bằng.” Lãnh Diệc Trần bắn

ánh mắt bất bình về phía Võ Hoài Thiên ngồi ở không xa, lại cường điệu

thêm một câu. “Này một điểm đều không công bằng!”

Võ Hoài Thiên bị chỉ trách không chút nào

bị ảnh hưởng, vẫn từ tốn nhấm nháp chén trà, hoàn toàn không thèm ngó

ngàng tới Lãnh Diệc Trần giống một oán phụ trừng trừng hắn kêu thán.

“Huyền Phong! Ngươi nói đi!” Sớm dự đoán được sẽ phản ứng như vậy, Lãnh Diệc Trần chán nản quay đầu tìm bằng hữu tốt.

“Đường đường là thiếu chủ Kình Thiên Bảo,

cư nhiên đem mọi công sự đều ném tới đổ lên đầu chúng ta, bản thân thì

chạy đến bên Trầm cô nương tình nồng ý mật, có thể như vậy sao? Rất

không công bằng! Hơn nữa lúc trước còn nói cái gì, “tạm lưu lại nửa

tháng”!, kết quả càng lưu lại càng lâu, một tháng đều đã nhanh trôi

qua!”

Huyền Phong không thèm ngó ngàng tới, coi hắn như vịt gà cục tác kêu to, mặt không biểu tình đối Võ Hoài Thiên báo cáo.

“Mọi chuyện ở Kình Thiên Bảo đã xử lý hoàn

tất, các tài liệu quan trọng ta trước đã trở về Bảo đưa cho Vương tổng

quản, năm nay đã bắt đầu đi lệ tuần các môn phái, trước là tới núi Nhị

Tô.” Huyền Phong không giống Lãnh Diệc Trần đi quản chuyện nhàm chán như vậy, cũng không nghĩ đi tìm hiểu tiến triển cảm tình giữa Võ Hoài Thiên cùng Trầm Thiên Hạm. Cái việc tư nam nữ kia, biết thêm chỉ thêm phiền

phức, hắn chỉ cần phụ trách thật tốt công chuyện Võ Hoài Thiên giao phó

là được rồi.

“Lệ tuần?” Lãnh Diệc Trần hừ xuy, giễu cợt không chút nào lưu tình.

“Hắn nếu có thể rời xa Trầm cô nương, liền

cũng đã không ở lại trong Cẩm Tú thành, đối Trầm cô nương đều trước sau

dính sát bảo hộ, cũng đã không đem mọi chuyện công tác ném lên người

chúng ta!”

Nếu không phải sự tình thật sự đã và đang

phát sinh, Lãnh Diệc Trần hoàn toàn không thể tin được, Võ Hoài Thiên

luôn luôn ngoan cố mang trên mình tầng tầng trách nhiệm cư nhiên có thể

đưa ra loại quyết định chờ đợi kia, đem tất cả công chuyện của Kình

Thiên Bảo giao cho bọn hắn đi xử lí, có lẽ chờ lát nữa hắn sẽ đem luôn

công việc Võ Hoàng lệ tuần cũng ném cho hai tên trợ thủ này!

Rõ ràng dư đảng Thừa Thiên phái đã sớm bị

đè bẹp ở mười ngày trước, hắn vậy nhưng vẫn đối với Trầm cô nương trước

sau sáp lại, chỉ sợ người ta không biết tâm ý hắn không bằng.

“Nếu không rời khỏi đây, sẽ không tới kịp đại hội võ lâm.” Huyền Phong thản nhiên nhắc nhở.

Võ Hoài Thiên nhíu mày im lặng, không có đáp lời.

“Gia nếu là lo lắng cho Trầm cô nương, ta

đã an bài người tới canh gác bảo vệ, tuyệt đối có thể chu toàn an nguy

của Trầm cô nương.” Huyền Phong biết hắn là do dự cái gì, cũng đã sớm

chuẩn bị tốt lắm.

Võ Hoài Thiên nhìn trợ thủ đắc lực của

chính mình, hiểu rõ Huyền Phong luôn luôn xử lý công việc ổn định, nếu

đã nói ra miệng tức là cũng đã xong xuôi hoàn tất. Hơn nữa nếu hắn còn

đi theo Trầm Thiên Hạm, chỉ sợ càng gây thêm nguy hiểm cho nàng, dù sao

mỗi dịp trước đại hội, đặc biệt nhiều người muốn mạng hắn.

Chính là….. Tâm tư cứ không yên.

Hắn muốn nhìn thấy nàng, muốn ở bên cạnh kề bên nàng, cho nên mới cố tình lấy lý do bảo hộ đi theo nàng như vậy.

“Ta biết.” Hắn chính là không mong muốn.

“Nếu còn chờ thêm, sẽ hỏng sự.” Huyền Phong nói ngắn gọn, trực tiếp mà không lưu tình.

“Ta nói gia a, người sẽ không vì Trầm cô

nương mà quyết định ở đại hội võ lâm lần này, để cho Kiếm Thánh một

người chủ trì đi?” Thấy hắn im lặng hồi lâu, Lãnh Diệc Trần cùng nhịn

không được.

Do dự không quyết như vậy, thực không giống Võ Hoàng hắn từng biết.

“Không có khả năng.” Lạnh lùng liếc hắn một cái, Võ Hoài Thiên rất nhanh sửa sang lại tâm tình chính mình, tương tư trong lòng tạm nhét đi chỗ khác.

Hắn đã vì Trầm Thiên Hạm phá lệ, ở lại Cẩm Tú thành thật lâu, lúc này cần phải rời khỏi.

“Kẻ sẽ đi bảo vệ nàng là ai?” Hắn hỏi, vẫn là không yên lòng. Hơn nữa hắn suýt nữa đã quên cuộc nói chuyện lần

trước trong rừng, mãi cho đến khi trở lại Cẩm Tú thành rồi nhưng nàng

vẫn chưa có đáp ứng, chuyện nàng sẽ ngoan ngoãn ở trong Mạc phủ.

Thật sự là khiến người không yên lòng!

“Ta đã điều trình Tam Khúc, Đại Hòa, ngày

mai liền đến.” Để cho Võ Hoài Thiên an tâm, Huyền Phong đã truyền thư

nhanh, điều hai người trong ngũ đại đệ tử tới giúp.

“Ân.” Võ Hoài Thiên nhẹ gật đầu, tìm lại lý trí chính mình. “Phát thư thông tri tới các môn phái, mười ngày nữa lệ tuần!”

Mặc dù lo lắng an nguy Trầm Thiên Hạm, song hắn cũng không thể trốn tránh trách nhiệm chính mình. Đợi cho đến khi

mọi công chuyện của đại hội võ lâm xử lý xong xuôi, sẽ trở lại Cẩm Tú

thành, tới Mạc phủ xin hỏi cưới.

Phải đợi hơn một tháng, sẽ được gặp lại nàng…….

Lại càng chưa nói tới Trầm Thiên Hạm luôn nữ phẫn nam trang, có thể khiến cho tình địch của hắn không biết mà xuất hiện ảo giác. (=))) ha ha ha….. chịu anh luôn!)

Mạc Tĩnh Viễn tựa má vào cửa sổ, mắt phượng nửa mở nhìn ra bên ngoài, diện mạo tuấn nhã, khí chất cao quý trời sinh, gấp phiến (quạt) trong tay phẩy phẩy một chút