a dịu dàng vừa tàn nhẫn ấy vừa bay ra khỏi miệng mẹ của Dương Duệ thì thế giới của Tô Tiểu Lương cũng lập tức sụp đổ.
Cô không thể nào tin được và càng không thể nào hiểu nổi, tại sao người
đàn ông cô hiểu hơn ai hết này lại lấy tiền làm công cụ để đá mình?
Cô vẫn còn nhớ rõ ánh mắt hiền dịu như có phần thương xót của mẹ Dương Duệ khi bà nói ra câu nói đau lòng đó. Hôm nay thì cô đã hiểu, biểu cảm nhã nhặn ấy chính là thể hiện sự áy náy và day dứt của bà đối với mình chứ
không phải sự mỉa mai và lòng thương hại nực cười cô đã lầm tưởng năm
đó. Bản thân là một người mẹ, phải tận mắt chứng kiến hạnh phúc của cả
đời con trai mình bị bóp méo như vậy chỉ vì lợi ích gia tộc, có lẽ bà
cũng không đành lòng. Thế nhưng, đáng tiếc là bà cũng không biết là phải làm sao để xoay chuyển tình thế, mà còn phải miễn cưỡng góp thêm gió
cho bão to hơn.
Quá khứ và hiện tại đan lẫn vào nhau, Tô Tiểu Lương rưng rưng nước mắt.
Chặng đường dài 6 năm trời của cô bỗng tan tành trong nháy mắt, ai là người
có lỗi đây, ai mới đau khổ và ai mới đáng vạn kiếp không được hồi sinh?
Những ngón tay ấm áp gạt đi hàng nước mắt đang lăn dài trên mặt, khi mọi
chuyện xưa cũ cùng những hiểu lầm được sáng tỏ, ngoài tiếng thở dài ra,
Tô Tiểu Lương chẳng nói thêm điều gì. Tất cả đều không còn quan trọng
nữa, điều quan trọng nhất là những gì xảy ra năm đó khiến cô đau khổ vô
bờ bến và cũng khó hiểu vô cùng hoàn toàn không phải chủ ý của người đàn ông đang ngồi bên cạnh cô đây. Biết rõ trắng đen sự tình thế này, Tô
Tiểu Lương xúc động tột cùng. Hiểu rồi, cô vẫn hiểu anh như ngày nào,
chưa bao giờ bản năng này mất đi trong con người cô. Ôm lấy Dương Duệ,
Tô Tiểu Lương lắng nghe tiếng đập của trái tim anh, rất lâu mà không nói gì.
Một đôi nam nữ đi qua, cô gái ngoảnh lại, đưa ánh mắt nửa như ngưỡng mộ,
nửa như tò mò xuống chỗ hai người đang ngồi, rồi họ nói với nhau điều gì đó, hình như sự ân ái của đôi bạn trẻ ngồi đây đã cảm nhiễm đến hai
người họ. Chợt thấy người khác để ý đến mình, Tô Tiểu Lương vội vàng bật ra khỏi vòng tay Dương Duệ, hai má cô ửng đỏ. Khuôn mặt còn chưa khô
vết nước mắt của cô càng ánh lên vẻ lấp lánh. Cô khẽ rủ ánh mắt xuống,
lấy giọng nói:
“Trong đợt kỷ niệm 80 năm thành lập trường hồi năm thứ tư đó, em đã lấy tên
anh để quyên góp toàn bộ số tiền 20 ngàn đồng đó cho nhà trường. Nếu anh không tin thì có thể về trường kiểm tra hồ sơ lưu xem”.
“Cô nhóc ngốc nghếch, em…”
Bất ngờ nối tiếp bất ngờ, lòng dạ Dương Duệ có hàng trăm ngàn điều muốn nói nhưng chỉ thốt được một câu như vậy. Anh thở dài một hơi, cảm giác đau
đớn xen lẫn thanh thản.
Anh thấy thanh thản là vì anh đã quyết tâm đặt niềm tin không nhầm người,
ít nhất là sau sáu năm vừa qua đã chứng minh cho sự lựa chọn của anh.
Điều làm đau đớn là anh không thể liên tưởng tới cảnh bần cùng và khổ sở mà
Tô Tiểu Lương đã phải chịu đựng trong sáu năm qua, cứ nghĩ đến đây là
trái tim anh lại nhói đau.
Những đám mây u ám treo lơ lửng trên trời cuối cùng cũng bay về nơi xa, để
lại đây một bầu trời rộng lớn trong lành xanh biếc, thoáng có cơn gió
dìu dịu thổi qua, mặt trời từ từ lộ diện.
Tay trong tay tiến tới trước tượng phật trong điện thờ, Dương Duệ cùng Tô
Tiểu Lương kề vai sát cánh cùng quỳ xuống, thành tâm thành ý cầu xin:
“Vì lần tương ngộ này, chúng con cầu xin Đức Phật trăm năm. Cầu xin Đức
Phật cho chúng con được đi cùng nhau trong kiếp này. Nam mô a di đà
phật”.
Tiếng khấn vái niệm phật trong Phật đường rộng lớn giao thoa lẫn nhau, mặc dù còn nhiều vương mắc và bất an, sóng gió trước mắt, nhưng giờ đây Tô
Tiểu Lương không còn thấy hoảng loạn, hoang mang nữa.
Về phần Dương Duệ, tình yêu đã mất đi mới tìm lại được này thực sự là ân
điểm mà ông trời đã ban cho anh, không những cần trân trọng điều này hết mình, anh biết mình phải vững vàng và đủ kiên định để giành lấy.
Hai trái tim lang bạt một thời lại tìm gặp được nhau, tình yêu tưởng như bị dập tắt đã lâu lại đang nhen nhóm bốc cháy, tỏa ra một ngọn lửa màu
xanh đẹp diệu kỳ, nhưng ngọn lửa ấy lại làm người ta thấy khó thở.
Thành phố Z và những ngày thảnh thơi cũng qua nhanh như một giấc mơ. Bốn ngày sau hai người họ trở về thành phố Y.
Sự ngăn cách về thời gian có dài đến mấy chăng nữa, khi bước trên con
đường cũ, trái tim Tô Tiểu Lương và Dương Duệ vẫn còn nguyên cảm xúc và
sự thấu hiểu lẫn nhau, nhờ có tình yêu và cũng vì tình yêu.
Cơn bão đi qua, bầu trời thành phố Y lại sáng tươi như mới được cọ rửa, ánh mặt trời lại càng đẹp hơn nữa.
Biết Tô Tiểu Lương xảy ra chuyện, đồng nghiệp trong công ty đều đến hỏi thăm cô. Trải qua kiếp nạn này, Tô Tiểu Lương được nghỉ ngơi mấy ngày rồi
trở về với công việc bận rộn thường ngày, nhưng tâm tình cô giờ đã hoàn
toàn khác. Về điều này, đến đứa vô tâm như Thái Gia Gia cũng nhận ra,
liệu có phải con người lúc nào cũng nghiêm nghị lạnh lùng như băng đá
của Tô Tiểu Lương đã sập bẫy phấn hồng rồi không?
Trong trung tâm thương mại lộng lẫy ánh đèn, Tô Tiểu Lương khoác trên mình bộ váy áo sát nách màu xanh bạc, tươi cười đi loanh quanh kh
