m cái này đi giám định ADN.”
“Anh Võ?” Hai người ngơ ngác nhìn nhau không hiểu. Cố Học Võ mặt không chút thay đổi mở miệng: “Cứ làm như tôi nói.”
Hai người không hỏi lại, cẩn thận cầm lấy sợi tóc, sau đó xoay người rời
khỏi. Vẻ mặt Cố Học Võ có chút suy nghĩ sâu xa, nhìn hai người rời khỏi
mà thần sắc ngưng trọng.
Định rời khỏi, nhưng cơ thể đứng ở cửa
phòng bệnh bất động, lông mày nhíu chặt, cuối cùng vẫn trở về ngồi trong phòng bệnh, ánh mắt nhìn Kiều Tâm Uyển đang nằm trên giường, trải qua
một phen dày vò, lúc này đã là chạng vạng.
Ánh tà dương nơi chân
trời nhuộm lên phòng bệnh một màu vàng rực. Ánh nắng chiếu vào gương mặt Kiều Tâm Uyển, làm gương mặt cô trông hồng hào lên chút đỉnh, đã không
còn vẻ tái nhợt ban nãy.
“Giữ lấy đứa bé. . . . . .”
Giọng nói yếu ớt như vậy, van xin câu nệ như thế. Cố Học Võ hơi mê mẩn nhìn
người phụ nữ trước mặt. Anh chợt phát hiện anh không hiểu phụ nữ, chí ít là anh không hiểu Kiều Tâm Uyển.
Kỳ thật không cần làm giám định ADN. Anh hầu như có thể khẳng định đứa bé đang ngủ trên giường, cái cục thịt hồng hống ấy chính là con anh. Tìm khắp mặt mũi không thấy chút
hình ảnh nào của Trầm Thành, ngay cả chỗ giống Kiều Tâm Uyển cũng không
nhiều, chỉ có cái miệng là giống. Gương mặt đó, thậm chí ngay cả tư thế
ngủ, cũng rất giống.
Di truyền gen đúng là thần tình, lấy ràng buộc huyết thống mà làm cho hai con người có nét giống nhau.
Kiều Tâm Uyển đã sinh con, đứa con anh. Cố Học Võ không thể nói rõ cảm xúc
trong lòng là gì, lẽ ra anh nên tức giận. Bởi vì Kiều Tâm Uyển lại gạt
anh. Cô rõ ràng nói cô có uống thuốc, nhưng trên thực tế thì không. Cô
lén lút sinh con của anh.
Nhưng lúc này lòng anh lại không thấy
phẫn nộ. Trong đầu chỉ hiện lên vẻ mặt suy yếu của cô vừa rồi ở trong
ngực anh. Bàn tay cô nắm chặt lấy tay anh.
“Van xin anh, cứu cứu lấy con tôi.”
Cả ở trong phòng sinh, cô vẫn dùng giọng nói yếu ớt vô lực mà nói: “Giữ lấy đứa bé.”
Ánh mắt của cô ngay trong khoảnh khắc ban nãy ấy lại làm anh cảm động.
Không hiểu sao anh lại thấy có chút không đành lòng. Lại có thể vào thời điểm cuối cùng, uy hiếp cô, để cô cố gắng sinh đứa bé ra. May mà, mẹ
tròn con vuông.
Tầm mắt anh dời xuống phía dưới, nhìn dấu răng
còn lưu lại trên cánh tay mình. Mặc dù anh không bằng Cố Học Văn, ở
trong quân đội chịu qua huấn luyện đặc biệt. Nhưng mà chút vết thương
này, anh cũng không coi là gì. Nhưng lúc này nghĩ lại thì thần sắc Kiều
Tâm Uyển lúc ấy hơi kỳ quái. Lời của y tá cũng khiến anh phải nhướng
mày. Yêu?
Kiều Tâm Uyển yêu anh? Anh vẫn biết tình cảm mà Kiều
Tâm Uyển dành cho anh. Không rõ bắt đầu từ khi nào mà cô bé buộc tóc
đuôi ngựa đó cứ thích đi theo sau anh. Ngoại trừ phiền chán, anh cũng
không có cảm giác nào khác.
Những cô gái lớn lên từ trong đại
viện và những cô gái có gia cảnh tốt, trên người đều có chung một đặc
điểm. Tính tình nuông chiều nên tùy hứng, kiêu ngạo, hống hách. Kiều Tâm Uyển cũng thế. Ở trong lòng anh, Kiều Tâm Uyển chính là đồng nghĩa với
tùy hứng, ích kỷ.
Cho nên tình yêu của cô, anh chưa bao giờ để ý. Cũng không muốn. Chỉ thấy phiền. Nếu như trước đây, anh nhất định sẽ
hung hăng giáo huấn cô một trận vì cô đã gạt anh, nhưng hiện tại . . . . .
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của cô, cơn tức giận của anh
vậy mà lại không cách nào bùng phát. Bởi vì trong đầu chỉ duy nhất có
thể nghĩ đến vẻ mặt yếu ớt của cô nắm tay anh, suýt nữa phải mất mạng,
còn nói “Giữ lấy đứa bé”.
Tâm tư hơi rối loạn, định đứng dậy rời khỏi, thì lúc này Kiều Tâm Uyển trên giường bệnh lại tỉnh dậy.
Thấy anh còn đang ở cạnh giường bệnh, Kiều Tâm Uyển thoáng sửng sốt. Cảm
giác phần bụng nhẹ nhõm khiến cô cúi đầu, nơi ấy bằng phẳng chẳng còn
gì. Trong mắt hiện lên một tia kinh hoàng, cô bất thình lình túm lấy tay Cố Học Võ: “Con của tôi đâu? Nói cho tôi biết, con của tôi đâu?”
“Đứa bé không sao.” Cố Học Võ nhìn tay cô, rõ ràng vừa mới sinh nên còn rất
yếu, nhưng bàn tay nắm tay anh lại rất gắng sức. Lông mày nhướng lên,
giật tay cô ra, đi đến trước giường bế đứa trẻ sơ sinh lên.
Cục
thịt tròn tròn trong lòng kia rất mềm, rất nhẹ, Cố Học Võ hết sức không
quen. Ôm một đứa trẻ sơ sinh thế này làm anh cảm thấy rất bối rối, thậm
chí còn có cảm giác không biết để tay chân thế nào.
Đặt đứa bé
xuống bên cạnh Kiều Tâm Uyển rồi lui người ra phía sau một bước , hai
tay rụt lại phía sau, dường như rất sợ đứa trẻ sơ sinh ấy. Cảm giác mềm
mại, ấm ấm này anh chưa từng quen thuộc. Anh chưa từng gặp qua nên loại
tiếp xúc này khiến anh vô cùng không quen.
Nhưng Kiều Tâm Uyển đã nhìn thấy động tác nhỏ đó của anh. Trong lòng dâng lên chua xót vô tận. Anh ghét cô, thậm chí ghét đứa con cô sinh ra?
Hốc mắt nóng lên, cô kích động muốn khóc. Cô cúi đầu bắt mình nhìn sang đứa trẻ sơ sinh
đang nằm ngủ bên cạnh mình. Ngũ quan rõ ràng, nhìn rất giống Cố Học Võ.
Con mắt trừng lên thật to, trong nháy mắt hiện lên sự kinh hoảng. Cũng
chính vì một chút biểu hiện đó mà Cố Học Võ đã chắc chắn. Không cần xét
nghiệm ADN gì nữa. Đứa bé này nhất định là của anh, chắc