Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213164

Bình chọn: 9.5.00/10/1316 lượt.

chắn là thế.

“Là con gái.” Cố Học Võ khẽ nói, nhìn bé con còn đang nhắm mắt say ngủ:

“Ban nãy bác sĩ nói bé nặng 3 kg 6. Mọi thứ đều bình thường, cháu bé rất khỏe mạnh.”

Biết sự lo lắng của cô, Cố Học Võ nói thêm vài câu, thuật lại rõ ràng lời của bác sĩ, không muốn để cô hỏi lại mình.

“Cám ơn.” Kiều Tâm Uyển cũng không biết phải nói gì. Cô tin Cố Học Võ nhất

định đã thấy được khuôn mặt của đứa bé. Anh chắc chắn sẽ tức giận, sẽ

phẫn nộ. Thậm chí. . . . . .

Chán ghét, nghĩ đến động tác vừa rồi của Cố Học Võ, Kiều Tâm Uyển thấy cũng không cần đòi hỏi gì hơn nữa.

Anh ghét cô, cũng ghét cả con của cô.

Con gái ơi, con thật là đáng thương. Từ khi con chưa sinh ra đến khi con tới thế gian này, ba ruột của con đều ghét con như vậy.

“Em bé . . . . .” Cố Học Võ nghĩ phải nói thế nào, nhưng Kiều Tâm Uyển đã

giành nói trước một bước: “Cố Học Võ, cám ơn anh đã đưa tôi đến bệnh

viện. Xin anh gọi điện báo cho Trầm Thành biết, anh có thể đi rồi.”

Cố Học Võ thoáng sửng sốt, lời của Kiều Tâm Uyển không nằm trong dự liệu

của anh. Ban nãy anh cũng không nghĩ phải giải quyết đứa bé này như thế

nào, chung quy con bé đã tới thế giới này. Cũng là một sinh mệnh. Nhưng

thái độ của Kiều Tâm Uyển lại khiến anh có chút không thích. Cô có ý gì?

Con anh cũng có một phần kia mà? Cô vội vã đuổi anh đi, là muốn độc chiếm

con gái sao? Cùng lúc suy nghĩ này xuất hiện trong đầu, trong lòng anh

cũng có chút không vui, muốn nói gì thì di động Kiều Tâm Uyển lại vang

lên.

Cô đảo mắt một vòng, tìm thấy túi xách tay nơi đầu giường, lấy di động ra. Là Trầm Thành.

“Tâm Uyển, em đang ở đâu ? Anh đến đón em tan sở lại không thấy em ở công ty? Em đang ở đâu?”

“Trầm Thành, em đang ở bệnh viện.” Kiều Tâm Uyển thấy Cố Học Võ không hề có chút dấu hiệu muốn đi, cô nói với điện thoại.

“Em ở bệnh viện?” Trầm Thành lập tức khẩn trương: “Em thế nào? Có bị sao không? Khó chịu chỗ nào?”

“Em không sao.” Kiều Tâm Uyển lắc đầu, cảm giác tầm mắt Cố Học Võ vẫn dán

trên người mình, cô chỉ thấy như kim đâm, buộc bản thân phải vui vẻ nói

với đầu dây bên kia: “Em đã sinh cho anh một bé gái. Anh đã làm ba rồi,

anh mau tới đi.”

“Ừ, ừ, ừ.” Trầm Thành vui vẻ hết sức, liên tục nói ba chữ ừ: “Anh lập tức đến ngay. Em ở bệnh viện nào?”

“Em. . . . . .” Kiều Tâm Uyển thoáng sửng sốt, cô thật sự không biết bây giờ cô đang ở bệnh viện nào. Ngẩng đầu, tầm mắt vô thức nhìn về phía Cố Học Võ. Anh trực tiếp nhận điện thoại từ trong tay cô, báo địa chỉ bệnh

viện.

Nghe thấy giọng anh, Trầm Thành thoáng sửng sốt, rồi rất

nhanh phản ứng lại. Nói là sẽ tới ngay tức khắc. Tắt điện thoại, Cố Học

Võ mặt không chút thay đổi lấy điện thoại thả lại đầu giường, sau đó kéo cái ghế qua, ngồi xuống bên giường.

Kiều Tâm Uyển sửng sốt một

chút. Vẻ mặt hơi mất tự nhiên: “Làm chậm trễ thời gian một ngày của anh, ngại quá, anh có thể đi rồi.”

Cố Học Võ không nói lời nào. Ánh

mắt dừng ở trên mặt Kiều Tâm Uyển, lại nhìn cục thịt tròn hồng hồng nằm ở bên cạnh cô. Nghĩ đến hơi ấm ban nãy trong lòng bàn tay, cái cảm giác

mềm mại này khiến anh vô thức đưa tay ra, ngón tay thô ráp xoa xoa khuôn mặt bé con.

Nhẹ nhàng vuốt ve, cái cảm xúc đó vậy mà lại không

tệ chút nào. Sự ấm áp trong lòng bàn tay ban nãy, lúc này lại trở lại,

mềm mại, trơn truột.

Đây là một đứa bé. Cố Học Võ nhìn chằm chằm

khuôn mặt đáng yêu của đứa bé, bé con cảm nhận được sự quấy rầy đến từ

bên cạnh mình mà mất hứng nhăn nhăn mày, cái đầu theo bản năng nghiêng

qua bên. Cái miệng nhỏ nhắn hơi hơi chu lên.

Cái bộ dạng ấy hết sức dễ thương. Khóe môi Cố Học Võ hơi hơi cong lên. Ánh mắt có chút dịu dàng.

Một biểu cảm rất đơn giản nhưng lại khiến Kiều Tâm Uyển sợ hãi. Cố Học Võ đang cười?

Cái động tác khẽ kéo khóe miệng ấy, có thể gọi là cười không? Cô cứ nghĩ anh ghét đứa con này, nhưng anh bây giờ là có ý gì?

“Bác sĩ nói, cô tỉnh lại là có thể cho con bú.” Giọng Cố Học Võ rất thản

nhiên, nghe không ra cảm xúc nào. Kiều Tâm Uyển lại bị hù dọa, thân thể

còn có chút đau nhức. Sinh con xong cũng chưa thể bình phục nhanh như

vậy.

Chẳng qua lúc này nội tâm hoang mang áp chế cơn đau nhức đi, cô nhìn biểu cảm của Cố Học Võ, đột nhiên phát hiện bản thân không hiểu chút nào về anh.

“Cố Học Võ. Anh, anh không sao chứ?”

Anh sẽ không phải bởi vì ở trong một thang máy đóng kín một lát mà đầu óc cũng bị đần độn chứ?

Cố Học Võ nhướng mày, ánh mắt khẽ đảo qua khuôn mặt Kiều Tâm Uyển, thu tay về, nhìn gương mặt Kiều Tâm Uyển: “Con bé giống tôi.”

“Hả?” Kiều Tâm Uyển thoáng sửng sốt, nỗi bất an ban nãy lúc này lại nảy lên lần nữa. Cố Học Võ có ý gì?

“Ha ha, anh nhìn lầm rồi? Chắc chắn vậy.” Cô ép buộc bản thân phải nói như vậy. Đúng vậy, không giống, tuyệt đối không giống.

“Y tá nói.” Cố Học Võ nhìn bộ dạng giả ngu của cô, con mắt thâm thúy hơi hơi nheo lại: “Con bé giống tôi.”

“Y tá hiểu lầm thôi.” Cơ thể đang đau nhức, vừa mới sinh con xong nên cô

cũng không còn dư được bao nhiêu sức lực, nhưng một chút cảm xúc trong

nội tâm khiến cô sợ có thể làm cô không cách nào trốn tránh: “Cố Học Võ, đứa bé này là củ


XtGem Forum catalog