Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Cô Nương, Thỉnh Tự Trọng

Cô Nương, Thỉnh Tự Trọng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326094

Bình chọn: 8.00/10/609 lượt.

lắm rồi, Phạm chưởng quầy cô cũng đừng lửa cháy đổ thêm dầu để cổ vũ hắn thế

chứ!

Thư Sinh bất giác biến đổi khác thường, hãy còn uống

trà thì đột nhiên dừng động tác lại như nhớ ra điều gì đó, ánh mắt đột nhiên

trở nên sắc bén. Hắn buông chén trà cái bộp mà đứng lên.

Động tác này hơi mạnh làm đại hội xét xử trong sảnh

đường không thể không dừng lại

Thậm chí Nam Vô Dược cũng buông bầu rượu xuống, nhìn

vẻ mặt ngưng trọng của Thư Sinh với ánh mắt thâm sâu khó đoán.

Bàn tay dấu ở dưới bàn nhẹ lật, ngón tay xiết lại sẵn

sàng tung chưởng..

Trở thành tiêu điểm ánh mắt của mọi người, Thư Sinh

trầm ngâm sau một lúc lâu, rốt cục đấm hai tay vào nhau cái rộp mà nói chắc

chắc: “Ta nhớ ra nghe tên Tra tráng sĩ kia ở đâu rồi!”. Hắn quay sang phía Phạm

Khinh Ba đang đần mặt không hiểu nhìn mình “Nương tử, Thủ Hằng có nói Tra tráng

sĩ này đã ba ngày không trả tiền thuê nhà”.

Vừa dứt lời, rầm rầm rào rào một trận, mọi người hộc

máu, chống đỡ hết nổi mà ngã xuống.

Phạm Khinh Ba thiếu chút nữa bị người ngồi đối diện

phun máu tươi vào thì hoảng sợ, bị Thư Sinh ôm vào trong lòng, nhịn không được

líu lưỡi: “Có nhất thiết phải hóa thành hí kịch như vậy không? Thật sự phun máu

sao? Hay là tự mang sốt cà chua đó? A?”

Bàn tay to của Thư Sinh nhẹ nhàng vỗ trên lưng nàng,

chầm chậm trấn an nàng đang nói năng lộn xộn. Rồi sau đó nàng nghe được giọng

nói của hắn vang lên trên đầu mình, rõ ràng là giọng điệu bình thản tựa như

thường ngày có thể nghe ra sự tức giận không hề che dấu.

“Hừ, các hạ dọa nương tử của tại hạ sợ rồi.”



*thất thải tường vân: năng lực phi phàm

Khi Tử Hà bị Ngưu Ma Vương cướp đi, nàng rõ ràng biết

Chí Tôn Bảo là một người bình thường nhưng trong lòng vẫn luôn ảo tưởng, nàng

tin lang quân như ý của mình sẽ thân măt giáp càng áo thánh, chân đạp trên mây

bảy màu tới đón nàng trước ánh mắt hâm mộ của hàng bạn người, đây không chỉ là

tình yêu bình thường mà trong đó còn tràn ngập kỳ vọng về lang quân tương lai,

đây không chỉ là kỳ vọng hiện tại mà còn kỳ vọng trong tương lai, lang quân của

mình có thể phi thường hơn người, năng lực phi phàm

——

Song những gì mà nàng nhìn thấy rõ ràng là tiếng kêu

rên không dứt, những thi thể nằm ngang ngửa máu chảy thành sông đập vào mắt,

trong nháy mắt quán trà Tiêu Dao như biến thành địa ngục Tu La vậy.

Khoa trương, nghiêm trọng.

Phạm Khinh Ba quăng ngay ý nghĩ về cảnh tượng trong

tiểu thuyết do thói quen nghề nghiệp mà nảy ra, nhìn đám nhân sĩ võ lâm sắc mặt

tái nhợt nằm đầy đất, cuối cùng cũng hiểu ra, biểu hiện của bọn họ là thật sự,

không phải bị lời nói như sấm sét của Thư Sinh đánh ngã, mà là bị ám toán.

Hung thủ đương nhiên không phải nàng và Thư Sinh, thế

nên khả năng lớn nhất là ——

“Hừ, các hạ dọa nương tử của tại hạ sợ rồi.”

Nhìn theo tầm mắt Thư Sinh, Nam Vô Dược vẫn lười biếng

dựa người ngồi trên ghế, chỉ là khuôn mặt ngập vẻ lười nhác khẽ chuyển, ánh mắt

như yêu ma, khóe môi cong cong cười nhẹ. Điệu cười này, trong từ điển của Phạm

Khinh Ba có một từ chuyên dụng để miêu tả —— mị hoặc nồng cháy.

“Ngươi không phải Thánh thủ, rốt cục ngươi là ai?” Một

giọng nói lên án suy yếu vang lên.

Ngay đến nàng còn thấy được sự bất thường, những nhân

sĩ võ lâm kia đương nhiên không thể không nhận ra. Có điều “Nam Vô Dược” cũng

không để ý tới bọn họ, chỉ nhìn Thư Sinh một cách hiếu kỳ rồi hỏi: “Ngươi phát

hiện ra ta không phải Nam Vô Dược từ khi nào?”.

“Lúc tại hạ gọi ngươi là sư huynh.”

“Nam Vô Dược” kinh ngạc nói: “Ngươi và Nam Vô Dược

không phải sư huynh đệ mà chỉ là để thử ta thôi?”.

Thư Sinh lắc đầu, “Bản tính lương thiện, tại hạ trước

nay luôn dùng cách phỏng đoán thiện ý để đánh giá người khác, ngay từ đầu đã

không phải thử”.

“Nam Vô Dược” nhíu mày: “Vậy rốt cuộc sao ngươi lại

phát hiện ra?”

Thư Sinh dường như vừa nhớ tới chuyện gì thú vị, hơi

cười cười, “Ngươi không nên hỏi về sư phụ”.

“Nam Vô Dược” im lặng hồi lâu mới phát Thư sinh đã trả

lời xong, khóe miệng nhất thời có chút run rẩy, “Người Trung nguyên các ngươi

đều phiền phức như thế sao? Ta bảo này, ngươi có thể trả lời một mạch vấn đề

của ta không, đừng để ta phải hỏi từng câu từng câu một”.

Lời này xem như đã nói ra tiếng lòng của mọi người ở

đó, thời khắc hồi hộp giải mã vấn đề thế này còn chơi trò từng câu từng chữ quả

thật là muốn mạng người mà. Phạm Khinh Ba không phải là người có tính nhẫn nại,

vì thế quyết định tự thân xuất mã.

Giật nhẹ tay áo Thư Sinh, “Tổng cộng có mấy chỗ sơ hở,

tách rõ ra là ai, cái gì, tại sao, nói rõ trong một trăm chữ”.

“Tổng cộng hai chỗ sơ hở. Thứ nhất, từ trước đến nay

sư huynh luôn cảm thấy xấu hổ vì sư phụ, cho nên cũng không để ý sống chết của

người, tuyệt không có khả năng hỏi thăm về người với ta, thứ hai, sư huynh dưới

sự rèn luyện của sư tẩu đã biết cách làm giàu, tuyệt không bao giờ đề nghị chữa

bệnh miễn phí cho người khác”.

Nói một hơi xong ba điểm này, Thư Sinh ngừng lại, có

chút khẩn trương nhìn Phạm Khinh Ba, “Nương tử, bao nhiêu chữ?”.

“Tính cả dấu câu là bảy mươi sáu chữ, thật ngoan, đáng