m? Nếu tìm cách thích đáng, một tháng là
đủ”. (Min: ô…ô lại *gãi tim ~ing*, trái tim ta đang rất ngứa ngáy a a a..)
Mọi người võ lâm hoàn toàn tuyệt vọng, bọn họ sai rồi,
đôi vợ chồng này là vật họp theo loài, làm gì có ai hung tàn hơn ai…
“Hai người các ngươi diễn hát đủ chưa? Rốt cuộc là ai
muốn đánh với ta đây?” Dạ Kiêu xem diễn đã lâu, cuối cùng hết kiên nhẫn, tay
phải cầm lên ngắm nghía một con rắn hoa nhỏ không biết từ đâu ra, hỏi một câu
không hề có độ ấm.
Lúc này Thư Sinh đứng lên trước, kiên định đem nương
tử chắn ở sau. Hiện giờ hắn nhìn Dạ Kiêu với vẻ mặt có chút không được tự
nhiên, tầm mắt thoáng lệch khỏi mặt hắn ta, dừng lại trên vai. Đầu tiên là vái
chào một cái rồi mới nói: “Chuyện năm đó… tại hạ không muốn nhắc đến, ngươi
cũng nên quên đi. Nam nhân tốt không đấu với nữ nhân, tại hạ sẽ không động thủ
với ngươi”.
Trong lòng Thư Sinh rất ảo não, nghĩ lại chuyện cũ năm
xưa, chưa từng ngờ tới đang lúc hắn và nương tử tình cảm nồng nàn thì nữ nhân
kia lại giả trang thành Nam Vô Dược sư huynh xuất hiện lần nữa… Ặc, tuy sau khi
xóa lớp dịch dung vẫn thấy giống nam nhân, giọng cũng giống… nhưng mà chuyện
nhiều năm trước hắn đã sớm quên, có lẽ trước kia ả ta chính là bộ dạng này
giọng nói này chăng?
Aizz, giờ mấu chốt là nương tử hình như rất để ý
chuyện này, nên làm thế nào cho phải đây? Trước khi thành thân hắn thất thân là
sự thật, chung quy thật sự có lỗi với nương tử, mong nương tử đừng tức giận
lâu….
—— tên này trực tiếp coi Dạ Kiêu là nữ nhân!
Trong lúc nhất thời, tiếng khụ khụ vang lên từ bốn
phía, quần chúng võ lâm vừa phải chống cự cổ độc vừa phải nhịn cười, thật là
vất vả a.
Dạ Kiêu cuối cùng cũng đen mặt, “Ngươi —— “.
Mới nói một chữ, tiếng nói đột nhiên im bặt. Dường như
cảm thấy vô cùng không thể tin được, hai mắt hắn trừng lớn nâng tay phải lên.
Con rắn hoa nhỏ đã chết, trên xác cắm một cây ngân trâm. Điều làm hắn cảm thấy
không thể tin đương nhiên không phải là trên cây độc châm dài mảnh này được
chạm khắc hoa văn hoa ưu đàm tinh xảo, mà là, có người thế nhưng dám dùng độc
trước mặt hắn, lại còn làm trót lọt?
(Hoa ưu đàm được mệnh danh thiên cổ kỳ hoa, 3000 năm
mới nở 1 lần của nhà Phật, ta nhớ không nhầm phái của sư phụ hai người này là
Ưu Đàm giáo đó)
Tầm mắt sắc bén đảo qua một vòng, hung thủ kia đang
kéo một sợi dây của chiếc vòng đeo trên tay, còn mở to đôi mắt thanh tú vốn đã
lớn nhìn hắn.
“Chết rồi sao?” Nàng còn dám hỏi.
“Ừ” Mà hắn cũng ngang nhiên đáp lại.
“Nha!” Phạm Khinh Ba đạt được mục đích lại trở nên vui
vẻ vỗ tay ăn mừng với Thư Sinh, đột nhiên một ánh mắt lạnh như băng từ phía sau
bắn tới.
Nàng cứng ngắc quay đầu, cụp mắt xuống, lấy biểu tình
vô tội như lẽ đương nhiên chuẩn mực đã học mười phân vẹn mười của Thư Sinh ra
dùng, “Không phải lỗi của ta, là đứa bé trong bụng ta nói nó sợ rắn. Còn nữa….
ai bảo ngươi muốn hành hung tướng công ta?”.
Dạ Kiêu không giận ngược lại cười, “Ha ha, thú vị, giờ
ta đột nhiên lại muốn đổi lại đánh với ngươi!”.
Bởi vì vấn đề thể chất của Phạm Khinh Ba, Dạ Kiêu và
những người khác lần đầu tiên nhìn thấy nàng đều nghĩ giống các nhân sĩ võ lâm
kia, tất cả đều cho rằng nàng thân pháp nhẹ nhàng nhất định võ công không thấp,
cho nên nói xong liền ra tay không chút lưu tình, chiêu đầu tiên nhằm thẳng vào
ngực.
“Kháo*! Ngay cả phụ nữ có thai ngươi cũng đánh, vô đạo
đức!”
*kháo: nghĩa giống từ f*ck trong tiếng Anh, định đổi
thành thế rồi nhưng đây là cổ đại, không thể dùng tiếng phương Tây a ^^
Song song với tiếng mắng chửi của Phạm Khinh Ba, cả
người nàng bay ngược về phía sau, thẳng đến khi bị Dạ Kiêu ép dựa vào tường,
đột nhiên thân thể động một cái tránh được móng vuốt hổ, lách qua cánh tay hắn
mà thoát ra. Tốc độ cực nhanh, mấy chục ánh mắt trong phòng không ai thấy được
nàng thoát vây như thế nào. Chỉ là khi lấy lại tinh thần đã thấy nàng đứng ở vị
trí ban đầu, mà Thư Sinh vẫn đứng phía sau ôm nàng, dè dặt cẩn thận che chở cho
bụng nàng.
Không thể có khả năng một phụ nữ có thai tay trói gà
không chặt lại có thân thủ nhanh nhẹn như thế được, cho nên mọi người càng tin
rằng phụ nữ có thai này có võ công, hơn nữa còn không thấp mới có thể phối hợp
hoàn mĩ với Ngân Thư Sinh như thế.
“Nương tử, không được nói bậy.” Thư Sinh đối với câu
“kháo” của Phạm Khinh Ba canh cánh trong lòng.
“Vi thê sửa tâm không sửa miệng, chư thiên thần phật
sẽ hiểu cho.” Phạm Khinh Ba nghiêm mặt biện giải, sau đó vẻ mặt lập tức thay đổi,
gào lên, “Này tên kia! Đánh một phụ nữ có thai tay trói gà không chặt thành
nghiện rồi sao!”.
Thì ra Dạ Kiêu một chưởng không trúng chẳng những
không tức giận mà ngược lại còn bị dấy lên ngọn lửa khiêu chiến, tia âm lãnh
vốn có trong mắt giờ được đổi thành hưng phấn tràn ngập khi gặp được đối thủ,
ánh mắt rạng rõ, tung chưởng bay đến. Mọi người chỉ thấy Thư Sinh và Phạm Khinh
Ba vẫn dính chặt một chỗ, cùng tiến cùng lui, cùng đi cùng dừng. Dạ Kiêu tấn
công càng ngày càng mạnh, Phạm Khinh Ba không thể không phản công so chiêu với
hắn, công lực của hai n