ột chút nào!"
Sở Văn Xuyên lảo đảo một cái, kém chút thì ngã ngửa, bọn họ khi nào thì chuyển đề tài rồi?
"Tiếp theo đâu?" Ý đồ của Sở Văn Xuyên muốn quay lại đề tài.
"Tiếp theo?" Nhạc Khê đáng yêu nháy mắt mấy cái: "Không có! Ta chỉ biết
như vậy thôi. Muốn biết toàn bộ cũng chỉ có thể đi hỏi một người bịt mặt khác đi theo bên cạnh lão đại."
Những tin tức này cũng quá ít!
Sở Văn Xuyên thở dài, nhưng cái này đại khái đã là cực hạn mà cô gái này có thể lộ ra.
"Này, tiểu ca, nói vì sao toàn thân ngươi không ướt một chút nào đi!" Nhạc Khê nháy nháy mắt.
"Dùng nội lực hộ thể."
Sở Văn Xuyên học tập cách nói chuyện của Lệ Thú lời ít mà ý nhiều, nhưng là Nhạc Khê lại không chút để ý: "Như vậy à! Tiểu ca, ta có thể lấy
được thù lao của ta chứ?"
Sở Văn Xuyên có chút theo không kịp tiết tấu nói chuyện của Nhạc Khê, hơi tạm dừng một chút: "Ngươi muốn cái gì?"
Nhạc Khê khẽ gợi lên khóe miệng, bỗng tới gần Sở Văn Xuyên: "Muốn cái này."
Nói xong, Nhạc Khê nhẹ nhàng hôn lên môi của Sở Văn Xuyên một chút.
Nhất thời, mặt Sở Văn Xuyên còn đỏ hơn cả tôm chín: "Ngươi... Ngươi... Ngươi..."
Sở Văn Xuyên ngoài "Ngươi" nửa ngày cũng không nặn ra cái gì khác. Tuy
rằng hắn cùng tuổi với Lệ Thú, thậm chí còn lớn hơn Lệ Thú mấy tháng,
nhưng hắn đối với phụ nữ một chút cũng không hiểu!
"Thế nào muốn ta phụ trách với ngươi sao?" Nhạc Khê mị hoặc khẽ chau
mày: "Chẳng qua bây giờ không được, qua một khoảng thời gian nữa đi!
Phải bảo vệ tốt trinh tiết chờ ta đó!" Nhạc Khê trêu tức xoa xoa mặt Sở
Văn Xuyên, sau đó trước khi Sở Văn Xuyên có chút phản ứng liền lập tức
rời đi, vẫy tay với Sở Văn Xuyên: "Hẹn gặp lại, tiểu ca!"
"Chết tiệt!"
Đây là lần thứ hai hắn bị người đùa giỡn ...
Có lẽ, đây là trước lạ sau quen?
...
...
Sáng sớm hôm sau, Sở Văn Xuyên liền kể rõ ràng rành mạch chuyện cô gái
hắn gặp đêm qua cho mọi người biết, ở giữa bỏ bớt đi hành vi ngả ngớn
của cô gái kia.
"Ta nói, vì sao cô gái gọi là Nhạc Khê kia chỉ nói việc này với Tam ca thôi?" Yến Thanh Dịch bát quái nhìn Sở Văn Xuyên.
Không hề có kinh nghiệm với phụ nữ Sở Văn Xuyên lập tức đỏ mặt, hắn vẫn
chậm rãi mà nói vậy mà có chút lắp bắp: "Ta... Cái kia... cô gái..."
"Hiểu rồi hiểu rồi." Không đợi Sở Văn Xuyên nói ra lý do gì, Tiểu Tiểu
liền phất tay, lộ ra biểu cảm ái muội giống Yến Thanh Dịch — thật không
hổ là tỷ đệ: "Tam ca, chúng ta ủng hộ huynh nha! Thân thế cô bé kia
khẳng định rất đau khổ, bởi vậy mới không thể không làm thủ hạ của người bịt mặt. Tam ca, huynh phải đối xử với người ta thật tốt đấy!"
"..." Muội hiểu cái gì ?
"Tam ca." Lệ Thú mở miệng, ánh mắt Sở Văn Xuyên lập tức dời về phía hắn, hi vọng có thể nghe được một ít lời nói đứng đắn từ trong miệng Lệ Thú: "Huynh phải nắm chắc thật tốt."
"..."
Tứ đệ, đệ học xấu...
"Nói lại, vậy cô bé kia đâu?" Tiểu Tiểu nhìn quanh bốn phía: "Tại sao không mời nàng tiến vào?"
"Nàng đi rồi, nói để ta chờ nàng..."
Nói xong câu đó, ánh mắt ái muội lập tức chuyển đến, Sở Văn Xuyên hận không thể tát cho mình hai cái tát.
Ô ô ô, lần này là nhảy vào Hoàng Hà cũng không rửa sạch!
Ăn xong điểm tâm, đám người Lệ Thú liền chào từ biệt với Trụ trì Thiếu
Lâm, lại ngoài ý muốn thấy một người mà trong khoảng thời gian này bị
bọn họ xem nhẹ.
Lục Y Ninh.
Lục Y Ninh xinh đẹp đứng ở trước cửa Thiếu Lâm tự, bên cạnh là đoàn xe của Lục gia, rõ ràng cũng đã sớm thu thập xong hành lý.
"Lệ công tử." Lục Y Ninh dịu dàng mở miệng: "Lục gia vì trả ơn cứu mạng
của Lệ công tử, đã thành kẻ địch của toàn bộ võ lâm Trung Nguyên..." Lục Y Ninh cúi người: "Bây giờ Lục gia đã cùng đường, xin Lệ công tử cứu
lấy cao thấp bảy mươi lăm nhân khẩu của Lục gia."
Lệ Thú nhướng mi, người phụ nữ trước mắt rõ ràng không phải là cái hạng
người lương thiện gì, nhưng Lục gia bọn họ vì giúp Lệ Thú giúp một tay
mà đắc tội với cả võ lâm Trung Nguyên cũng là sự thật.
Hắn có thể không quản sao?
Yến Thanh Dịch huých khuỷu tay vào Lệ Thú, chỉ chỉ vào mũi mình, nháy mắt ra hiệu với Lệ Thú: "Tỷ phu, giao cho đệ đi!"
Nhìn thấy tín hiệu Yến Thanh Dịch truyền đến, Lệ Thú lập tức gật đầu,
lui về phía sau hai bước khiến Yến Thanh Dịch đối diện với Lục Y Ninh.
"Lục tiểu thư." Yến Thanh Dịch mở miệng.
"Thất đệ." Lục Y Ninh.
"Đừng, ngài đừng gọi ta như vậy, ta nhớ được không nhầm mà nói ngươi hẳn là đã hủy bỏ hôn ước với đại ca của ta rồi?"
Lục Y Ninh tuyệt đối không tức giận, ngược lại mỉm cười: "Yến thất thiếu."
"Nếu ta nhớ không lầm mà nói, Lục gia vốn là ở Thục?"
"Phải."
"Vậy là tốt rồi ." Yến Thanh Dịch giơ tay chỉ về phía Mạc Thượng Hành:
"Đất Thục mặc dù là giải đất tiếp giáp giữa Miêu Cương với Trung Nguyên, nhưng lực ảnh hưởng của Cổ vương vẫn là có thể tới nơi đó." Yến Thanh
Dịch khẽ nhếch miệng: "Đã quên nói một câu, Cổ vương là cha của tỷ ta."
Lục Y Ninh cứng lại, âm thầm rũ mắt, che giấu hung ác nham hiểm bên
trong, Yến Thanh Dịch nói lời này cũng là hi vọng để Lục gia trở về đất
Thục, nhưng cũng khiến Lục Y Ninh không có biện pháp tới gần Lệ Thú,
muốn tới gần Lệ Thú tất nhiên sẽ đắc tội với Tiểu Tiểu, mà đắc