gôn là vô tội, yêu cầu FBI điều tra rõ sự thật. Có người tuyên bố: “Người đàn
ông này đã từng vì cứu rỗi mười hai mạng người, suýt chút nữa bị trọng thương
không thể cứu chữa được. Sao có thể hoài nghi sự chính trực của anh ấy?”
Ngoài ra, phía Trung quốc cũng đề ra yêu cầu, chuyển Bạc Cận
Ngôn về trong nước để tiến hành điều tra thẩm vấn. Phía Mỹ vẫn chưa có câu trả
lời.
...
Xem xong những tin tức này, An Nham đứng dậy, đi ra khỏi
khách sạn.
Một giờ sau, trong phòng thẩm vấn ở một tòa lầu nào đó của tổng
bộ FBI.
An Nham ngồi bên bàn, đối diện là nhân vật tiêu điểm của các
cuộc tranh luận gần đây, Bạc Cận Ngôn. Bị giam giữ hai ngày, không khiến cho sắc
mặt của anh biến đổi chút nào, vẫn yên lặng và anh tuấn như cũ.
An Nham liên tiếng: “Cục diện càng lúc càng hỗn loạn.”
Sắc mặt Bạc Cận Ngôn thản nhiên gật đầu.
Giọng nói của An Nham thấp thêm mấy phần: “Hiện giờ phải làm
sao?”
Bạc Cận Ngôn ngước mắt nhìn anh, ánh mắt đạm mạc lại giống
như đang nhìn nơi rất xa, yên lặng không nói.
Hai ngày sau, nhà kho dưới đất nơi Giản Dao bị giam cầm.
Ánh đèn không biết trở nên mờ ảo từ lúc nào, tầm mắt mơ hồ
và cơn đau kịch liệt trong đại não đang giày vò. Giản Dao nằm sấp trên mặt đất,
trước mắt là tờ giấy trắng như tuyết và cây bút đang dao động.
Tạ Hàm ngồi xổm bên cạnh cô, giống như một người bạn thân
thiết nhất, dịu dàng nói: “Cô cũng nhìn thấy anh ta có hai nhân cách rồi, vẫn
còn yêu anh ta như cũ sao?”
Liên tục nhiều ngày bị tiêm thuốc, đã khiến Giản Dao không
có một giây phút nào tỉnh táo. Cô giương đôi mắt mờ mịt nhìn Tạ Hàm: “Tôi vẫn
còn yêu anh ấy như cũ.”
Anh trong trẻo lạnh lùng như ngọc, anh khát máu cay nghiệt.
Bọn họ đều đang lắc lư trong đầu cô, cô biết bản thân đã không thể phân biệt rõ
đâu là chân thật đâu là hư ảo, rốt cuộc những thứ cô nhìn thấy mấy ngày nay, là
Allen đã thật sự liên thủ với Tạ Hàm, hay chỉ là giả, tất cả đều là giả sao?
Nhưng bất kể là thật hay giả, cô đều quá đau khổ, quá đau khổ
rồi.
“Viết đi, viết ra tất cả những lời cô muốn nói với anh ta.”
Giọng nói của Tạ Hàm phá lệ dịu dàng: “Lẽ nào cô không muốn trước khi chết, để
anh ta nhìn thấy sao? Cô yêu anh ta như vậy, cho dù cả thế giới này phản đối
hai nhân cách của anh ta, cô cũng sẽ không từ bỏ anh ta?”
Giản Dao run run khẽ ngẩng đầu nhìn hắn. Bốn mắt chăm chú
nhìn nhau một lúc.
Cuối cùng, cô vươn tay nhận lấy cây bút trong tay hắn.
‘Cận Ngôn,
Lúc em còn nhỏ, đã từng có mơ ước. Mơ ước trở thành một người
giống như ba, bảo vệ chính nghĩa phấn đấu quên mình.
Sau đó, em từng bước học lên cao, trưởng thành, làm việc. Em
tưởng rằng em cách con đường đó càng lúc càng xa, mơ ước đó chỉ đành chôn giấu
trong tim, trở thành một niềm mong mỏi đẹp đẽ và tiếc nuối.
Nhưng, em đã gặp được anh.
Ước mơ của em.
Em nghĩ trước giờ em chưa từng nói, em yêu anh. Nhưng thật
ra em đã nói rất nhiều lần, mỗi buổi sáng sớm nhìn thấy gương mặt đang say ngủ
của anh, mỗi lúc nhìn thấy anh thể hiện trí tuệ và tài hoa khiến người khác
kinh ngạc; nhìn thấy anh vì giúp đỡ những người bị hại, lần nào cũng không màng
đến bản thân... Lúc đó em đều tự nói với bản thân mình, em vô cùng kiêu ngạo và
may mắn, đời này có thể có được anh.
Anh khiến em yêu anh nhiều đến thế.
Nhưng có lẽ, lần này em không thể ở bên anh suốt cuộc sống
sau này. Em sắp không chịu đựng nổi nữa rồi. Mỗi ngày của em đều là bóng đêm vô
cùng vô tận không tìm thấy lối ra; mỗi ngày đều mong mỏi khi tỉnh dậy, sẽ nhìn
thấy anh, nhìn thấy anh từ trên trời lao xuống, cứu em ra khỏi chỗ này; nhìn thấy
anh dịu dàng hôn em, không còn phải chia lìa hay mất đi anh nữa.
Xin lỗi Cận Ngôn, có lẽ em thật sự không thể ở bên anh nữa rồi.
Đường đời này, hi vọng anh có thể tiếp tục đi cho thật tốt. Đừng đau buồn, trên
thế giới này vẫn còn rất nhiều người, bọn họ sẽ yêu anh, sẽ thay em yêu anh.
Em không đau buồn chút nào đâu, thật đấy. Bởi vì đã từng có
được anh, cho dù là sắp chết, lòng em vẫn rất bình tĩnh. Đây đối với em chính
là giải thoát, cho dù em có hóa thành tro bụi, cũng sẽ mãi mãi không quên anh.
Sau này mỗi buổi sáng sớm, mỗi buổi hoàng hôn, mỗi đêm tối, em đều sẽ ngóng
trông, ngóng trông nếu như thật sự có kiếp sau hư vô, em vẫn gặp được anh, có
được anh. Trở lại nơi chúng ta gặp gỡ quen biết nhau lúc đầu, để em đích thân
nói với anh, em yêu anh rất nhiều.
...
Cận Ngôn, xin lỗi, em cũng từng hoài nghi anh, mỗi lần đối đầu
với những tên sát thủ biến thái nhất, chỉ có anh có thể phỏng đoán được suy
nghĩ của bọn họ. Lúc đó, em liền rất sợ hãi, sợ một ngày nào đó, anh cũng sẽ bị
những thứ đen tối đó nuốt chửng. Mà lúc nhìn thấy đoạn video của Allen, em ngược
lại có cảm giác an lòng hoàn toàn.
Không còn quan trọng nữa rồi, Cận Ngôn. Simon hay là Allen đều
không còn quan trọng nữa rồi. Anh chính là anh, là Cận Ngôn duy nhất của em. Tình
yêu của em đối với anh, căn bản sẽ không thay đổi, bởi vì từ đầu đến cuối em vẫn
tin tưởng, anh sẽ chiến thắng được Allen, chiến thắng được Tạ Hàm. Anh sẽ tìm
ra em, anh sẽ mang em rời khỏi chốn địa ngụ
