ốn phía. Nói về con cá sạo [8'> đen này thì là do sáng nay Ngụy đại nương
mới câu lên từ trong sông Vĩnh An, mới mẻ vô cùng. Hơn nữa con cá sạo đen này
chất thịt trắng noãn thơm ngát, vị thật ngon, ăn không có một chút mùi tanh,
thật sự là thượng phẩm mỹ vị trong các loài cá. Ly Ương và Xuân Liễu ngồi vây
quanh hai bên lò lửa nhỏ, thỉnh thoảng lè lưỡi liếm đôi môi, thật sự là chịu
không được sự hấp dẫn nồng đậm của nồi canh đầu cá này.
“Còn chưa tới lúc, không đủ thấm.” Thấy Ly Ương và Xuân Liễu ngay đến cả mắt
cũng không nháy mà nhìn chằm chằm vào nồi canh đầu cá kia, Ngụy đại nương bất
đắc dĩ nói với một người một mèo này. Quả nhiên, vừa dứt lời, hai cặp mắt vẫn
nhìn chằm chằm vào nồi canh đầu cá liền ảm đạm trong nháy mắt.
Đợi đến khi nồi canh đầu cá nấu xong, hợp với dưa chuột muối Ngụy đại nương chế
riêng, cải trắng cay, Ly Ương và Xuân Liễu liền mạnh mẽ ăn no bụng. Họ quả
nhiên là ánh mắt độc đáo, có thể ở trong nhiều người như vậy tìm tới Ngụy đại
nương, lúc này mỗi ngày mới có thể ăn được nhiều món ngon như vậy.
“Ngụy đại nương, đến Cô Tô còn phải mất bao lâu?” Ăn uống no đủ, Ly Ương ôm
Xuân Liễu nhìn mặt sông bình tĩnh hỏi.
Ngụy đại nương vừa nhanh nhẹn dọn dẹp bát đũa, vừa cười nói: “Khoảng chiều nay
là có thể đến.”
“Ô, nhanh như vậy.” Ly Ương cười cười, tiếp tục hỏi, “Đại nương, quán rượu ngon
nhất Cô Tô là quán nào?”
“Quán rượu ngon nhất Cô Tô, vậy khẳng định chính là Lâu Ngoại lâu rồi.” Chung
đụng hai ngày nay, Ngụy đại nương biết tính cố chấp của Ly Ương đối với thức ăn
ngon. Múc một thùng nước từ dưới sông lên, vừa rửa chén vừa nói về một số thức
ăn ngon ở Cô Tô cho Ly Ương.
Thời gian trôi qua rất nhanh, giống dự liệu của Ngụy đại nương, giữa trưa ngày
hôm sau thuyền nhỏ đã cập bờ sông Lam Sơn ngoài thành Cô Tô. Nhảy xuống thuyền,
trả một nửa tiền đò còn lại cho Ngụy đại nương xong, Ly Ương ôm Xuân Liễu đi
vào thành Cô Tô.
Thành Cô Tô không hổ là thành trấn lớn nổi tiếng phương nam, đường phố rộng rãi
sạch sẽ, hai bên bày đầy các gian hàng buôn bán nhỏ, người đến người đi, trình
độ phồn hoa có thể thấy rõ hiển nhiên. Nắm người đi đường tùy tiện hỏi, Ly Ương
đã biết chỗ Lâu Ngoại Lâu.
Lâu Ngoại Lâu tọa lạc ở bờ Thái Hồ, cảnh tượng tuyệt đẹp. Dưới sự hướng dẫn của
tiểu nhị, Ly Ương ngồi xuống ở chỗ còn sót lại gần cửa sổ. Gọi tất cả món ăn
chiêu bài và cá ở Lâu Ngoại Lâu xong, Ly Ương chống cằm nhìn đại sảnh nhốn nháo
đầu người, không khỏi thầm than ở trong lòng, quán Lâu Ngoại Lâu này không hổ
là quán rượu ngon nhất Cô Tô, buôn bán thật náo nhiệt.
Đợi đến khi món ăn lên đủ một lượt, Ly Ương và Xuân Liễu vừa ăn liền lập tức
hấp dẫn ánh mắt của mọi người trong đại sảnh. Sớm thành thói quen với loại ánh
mắt khác thường này Ly Ương và Xuân Liễu không có nửa điểm áp lực, chẳng qua là
an tĩnh cúi đầu ăn thức ăn của mình. Cũng không biết là buổi trưa Ngụy đại nương
đã cho hai nàng ăn no hay là thế nào, tốc độ ăn lần này của Ly Ương và Xuân
Liễu rất bình thường, hơn nữa... Nói như thế nào, động tác ưu nhã. Được rồi,
mấy từ động tác ưu nhã dùng ở trên người cô nương này coi như bình thường,
nhưng tại sao con mèo này, xem ra cũng như thế!
Tất cả tầm mắt của mọi người tại chỗ cơ hồ cũng tập trung ở trên người Xuân
Liễu, chỉ thấy Xuân Liễu ngồi ngay ngắn ở trên bàn, cúi đầu thong thả ung dung
ăn một đĩa cá trích kho, thỉnh thoảng còn đưa ra đầu lưỡi béo mập liếm sạch nước
canh tình cờ dính vào khóe miệng, thậm chí còn cẩn thận lìa xương cá lên cái
mâm bên phải. Cảnh tượng quỷ dị như vậy, khiến cho mọi người đều ngậm miệng
lại.
Ly Ương biết mang theo một con mèo ăn cơm ở trong Nhân giới là chuyện rất không
hợp lý, bất quá đoạn đường này cũng không có xảy ra chuyện gì, dần dà cũng căn
bản không để ở trong lòng. Nhưng hôm nay tựa hồ, có chút không đúng. Trừ đại đa
số ánh mắt tò mò ra, còn có mấy đạo ánh mắt cũng không phải đơn giản. Đặc biệt
là bốn người bàn bên phải cách họ rất gần, quan sát không chút kiêng kỵ khiến
cho Ly Ương cảm thấy như có mũi nhọn đang đâm, toàn thân không thoải mái, ngay
tiếp theo cả hăng hái ăn cơm cũng bị mất.
“Ăn nhanh lên, ăn xong rời đi.” Ly Ương không có khẩu vị để đũa xuống, thúc
giục Xuân Liễu.
Xuân Liễu giương mắt liếc nàng một cái, cúi đầu tiếp tục thong thả ung dung ăn
con cá trích trong đĩa, mới cho Ly Ương một ánh mắt có thể đi. Vội vã thanh
toán, Ly Ương ôm Xuân Liễu rời đi Lâu Ngoại lâu. Không ngoài dự đoán, bốn người
kia cũng tính tiền cùng một lúc, đi theo sau lưng Ly Ương ra khỏi Lâu Ngoại
lâu.
Ăn một bữa cơm còn nhiều thêm bốn cái đuôi, thật phiền phức! Liên tiếp vòng vo
hai vòng ở trong thành Cô Tô, phát hiện bốn người kia vẫn theo sát ở phía sau
không xa không gần, tâm tình của Ly Ương trở nên cực kỳ khó chịu, còn có chút
nóng nảy.
“Nữ nhân ngốc, sao ngươi lại ở chỗ này?”
Lại quay trở về ven Thái Hồ, ngay lúc trong lòng Ly Ương đang suy nghĩ bốn
người kia đến tột cùng là muốn làm gì, một tiếng kinh ngạc dẫn đi chú ý của
nàng. Chỉ thấy dưới cây liễu ngoài mấy trượng, một thiếu niên mặt mũi tinh