hắn biết tay.”
Tiểu Huyền nhủ thầm, nếu có thể khiến tên Nhật Khốc quỷ này buông tha cho mình, vị Tả Thiên Lô kia cũng có thể tính là một
nửa ân nhân cứu mạng, cho nên không thể để y xui xẻo quá được. Nó vội
xua tay, nói: “Thúc thúc chớ nên nôn nóng, tay Tả Thiên Lô đó thực ra
rất kính trọng thúc thúc đấy.”
Nhật Khốc quỷ bị câu nói này của Tiểu Huyền khơi dậy lòng hứng thú, liền truy hỏi: “Hắn còn nói những gì nữa?”
Tiểu Huyền giơ ngón tay cái lên. “Tay Tả Thiên Lô đó nói, tuy y không coi
Điếu Ngoa quỷ ra gì nhưng lại cực kỳ khâm phục thúc thúc. Y nói trong
Cầm Thiên lục quỷ thì Nhật Khốc quỷ là một tay hảo hán có võ công cao
cường, nội lực thâm hậu, nếu không phải người này không ham công danh
thì cái ngôi Cầm Thiên bảo chủ sớm đã phải đổi chủ rồi.”
Nhật Khốc quỷ vội vàng xua tay, nghiêm túc nói: “Chớ có nghe hắn nói bừa, Long
bảo chủ có võ công bác đại tinh thâm, ta còn xa mới sánh kịp.”
Tiểu Huyền thấy mình nịnh bợ không đúng chỗ thì lén lè lưỡi một cái, ghi nhớ kĩ việc Cầm Thiên bảo chủ họ Long. Nhìn vẻ mặt Nhật Khốc quỷ không có
vẻ gì là giả bộ, xem ra võ công của vị Long bảo chủ này nhất định rất
lợi hại, làm con nuôi của ông ta cũng không tính là chuyện gì ấm ức. Nó
lại nói tiếp: “Thúc thúc đừng vội chen ngang, cháu còn chưa nói hết mà.
Thúc thúc có biết tại sao Tả Thiên Lô lại khâm phục thúc thúc như vậy
không?”
Tuy bề ngoài Nhật Khốc quỷ làm ra vẻ hết sức coi thường
nhưng thực ra trong lòng đang vô cùng sảng khoái, lại càng muốn biết nội tình, lúc này quả nhiên im bặt, đưa mắt nhìn Tiểu Huyền, khuôn mặt thấp thoáng vẻ chờ mong.
Tiểu Huyền hắng giọng rồi nói tiếp: “Tả Thiên Lô nói bên ngoài trời còn có trời, bên ngoài người còn có người, cho dù ngươi có võ công đệ nhất thiên hạ nhưng nếu người khác không phục mà
cùng xông lên đánh thì dù ngươi có mười cánh tay cũng không địch lại
được. Do đó, khi hành tẩu trên giang hồ, điều quan trọng nhất không phải võ công, mà là...” Nói đến đây, nó bỗng khẽ nở nụ cười với Nhật Khốc
quỷ. “Thúc thúc có biết quan trọng nhất là gì không?”
Nhật Khốc
quỷ thấy thằng nhóc này lại làm bộ làm tịch với mình thì căm hận đến nỗi nghiến răng ken két, nhưng cũng đành ngoan ngoãn trả lời: “Là nghĩa khí sao?”
“Sai rồi, là chữ tín!” Lúc này Tiểu Huyền đang đà hứng
khởi, đã hoàn toàn coi Nhật Khốc quỷ như lũ bạn hay nghe mình kể chuyện
trong trấn, lúc nói ngón tay cứ đưa ra phía trước chỉ ngang trỏ dọc, mãi tới khi phát hiện Nhật Khốc quỷ tỏ ra hơi khó chịu mới sinh lòng cảnh
giác, bèn ủ rũ buông tay xuống, tiếp tục nói lời tâng bốc: “Y nói. võ
công của tay Nhật Khốc quỷ này cũng không tệ, nhưng vẫn chưa thể coi là
thiên hạ đệ nhất, điều đáng quý ở hắn chính là việc hắn biết giữ chữ
tín, nói một là một, hai là hai, càng không bao giờ lừa gạt trẻ con và
phụ nữ, do đó mới khiến
Tả Thiên Lô y tâm phục khẩu phục.”
Nhật Khốc quỷ nghe tới đây thì kinh ngạc đến nỗi há hốc miệng. Hắn nhủ thầm, bao nhiêu năm nay mình tu thân dưỡng tính quả nhiên chẳng uổng công,
không ngờ lại nhận được lời bình phẩm cao như vậy từ Tả Thiên Lô, xem ra sau này thật sự nên cải tà quy chính, làm lại từ đầu. Lúc này, khi nhìn Tiểu Huyền, vẻ mặt hắn đã hòa nhã hơn nhiều, nói năng cũng nhỏ nhẹ hơn: “Cũng coi như gã Tả Thiên Lô này hiểu ta, biết rằng con người ta rất
trọng chữ tín, tuyệt đối không bao giờ làm những việc lừa đời lấy
tiếng.”
Tiểu Huyền nói năng lòng vòng như vậy, mục đích chính là
muốn Nhật Khốc quỷ tuân thủ ước hẹn trong ván cược với mình, thấy hắn
trúng kế thì thầm đắc ý, lại tiếp tục nói lời dễ nghe: “Lần sau gặp lại
tay Tả Thiên Lô này, cháu nhất định phải khen y biết nhìn người mới
được...”
Nhật Khốc quỷ cười vang. Tính tình hắn vốn quái dị, xưa
nay luôn trầm lặng, ít lời, những đứa bé nhìn thấy hắn đều sợ đến nỗi
toàn thân rúm ró, không nói năng được gì, nào có ai giống như Tiểu
Huyền, vừa thông minh, lanh lợi vừa biết ăn nói, khiến người ta khó mà
không thích. Hắn cảm thấy suốt mấy năm nay, đây là lần đầu tiên mình nói chuyện với người ta nhiều như vậy, trong lòng sảng khoái vô cùng, thầm
thấy may mắn vì vừa rồi đã không lỗ mãng ăn thịt Tiểu Huyền.
Hai
người nói chuyện suốt hồi lâu, lúc này trời đã sâm sẩm tối. Tiểu Huyền
lo lắng cho sự an nguy của cha nhưng lại không dám xin Nhật Khốc quỷ thả mình ra, đành nói: “Giờ bụng cháu đã đói sôi ùng ục rồi, trong nhà hình như còn chút đồ ăn, chúng ta hãy quay lại đó ăn chút gì trước được
không?” Vừa nói ra những lời này, nó lập tức hối hận, chỉ sợ khi nghe
thấy từ “ăn”, Nhật Khốc quỷ lại muốn ăn thịt mình.
Nhật Khốc quỷ
cũng cảm thấy bụng đói cồn cào nhưng không hề có ý định động tới Tiểu
Huyền. “Đi về phía bắc thêm mười mấy dặm nữa là tới thành Tự Vĩnh, đêm
nay chúng ta sẽ nghỉ ngơi ở đó.” Rốt cuộc hắn đã nhớ lại mục đích của
mình khi bắt Tiểu Huyền, bèn lạnh lùng nói. “Trở về Cầm Thiên bảo ước
chừng cần nửa tháng, nếu suốt dọc đường ngươi không khóc lần nào thì ta
sẽ tha cho ngươi.” Dường như cảm thấy có chút xấu hổ, giọng nói của hắn
bất giác dịu đi phần nào. “Ngươi yên tâm, ta đây rấ
