i bẻ cành hoa,
mà là ở cái sự “ngẩn ngơ” khi nhìn thấy bông hoa bất chợt lộ ra giữa nơi không ngờ tới. Nếu dùng Duy Mạc đao võng để phong tỏa thân pháp của
người thi triển, lại sử ra Khuất Nhân kiếm pháp để chặn đứng hậu chiêu,
không cho y cái dư vận để lưu khoảng trống trong bức họa, hẳn là có thể
phá được...”
Hoa Khứu Hương quả nhiên “ngẩn ngơ” rồi cúi đầu trầm tư suy nghĩ.
Thanh Sương lệnh sứ lại ngoảnh đầu qua nhìn Thủy Nhu Sơ. “Ôn Nhu hương mượn
âm nhạc để ấn chứng võ học, thực đã đi theo một con đường riêng. Triền
Tư sách như nhẹ mà như nặng, không để lộ dấu vết, trong khi giao đấu có
thể quấy nhiễu tiết tấu của kẻ địch, từ đó tìm sơ hở mà đánh vào, chú
trọng nỗi âu sầu trong những đường ngang dọc, sự nặng nề giữa những nét
thẳng nghiêng, có thể nói là khắc tinh của bất kỳ thứ vũ khí ngắn
nào...”
Thủy Nhu Sơ xưa nay vốn tính tình đạm bạc, nhưng lúc này
thấy đối phương chỉ bằng mấy lời ngắn ngủi đã nói ra hết sở trường, sở
đoản của võ công bản môn, không kìm được bật thốt: “Ngươi định phá thế
nào?”
Thanh Sương lệnh sứ khẽ cười, cất tiếng: “Triền tư, triền
tư, việc cũ đã trôi qua, ngoảnh đầu lại thấy đều thành không cả. Nếu có
thể quên hết mọi nỗi nhi nữ tư tình, dùng thủ pháp tột cùng cương mãnh
chặt đứt mọi gút thắt trong tim, vậy thì còn đâu ưu tư để mà bị triền
miên đeo bám nữa?” Hắn không đợi Thủy Nhu Sơ phản bác, đã lại nhìn qua
phía Vật Thiên Thành. “Cái đạo chơi cờ vốn dĩ gần với tôn chỉ võ học
nhất, Cuồng Vũ Loạn Vân thủ của Anh Hùng chủng mạnh mẽ, dữ dội, tràn đầy bá khí, Khí Quán Phích Lịch công thì lại càng có cái khí thế của một
bậc vương giả, hoàn toàn khác biệt với sự cổ hủ, cứng nhắc của Điểm Tình các, sự nhu nhược giả tạo của Phiên Thiên lâu, sự hẹp hòi, nhỏ nhen của Ôn Nhu hương, vốn là thứ võ công khó đối phó nhất trong bốn đại gia
tộc. Chỉ tiếc rằng nó quá xem trọng việc giành phần thắng, lúc nào cũng
tính toán chi li, nếu đối phương một lòng phòng thủ, không để tâm tới sự được mất nhất thời, thế công của nó sẽ khó mà duy trì lâu được. Tựa như trong bàn cờ, dù một bên có chiếm ưu thế về sức quân nhưng nếu đối
phương một lòng muốn đổi quân cầu hòa thì cũng khó mà dựa vào lối tấn
công như vũ bão để giành phần thắng trong thời gian ngắn...”
Lý luận này kỳ thực ngầm hợp với tâm pháp của Dịch Thiên quyết, ngay đến Ngu đại sư cũng thầm chấn động.
Những lời này được nói ra rành rọt khi hai bên đang đối đầu với nhau, lại kết hợp với phong thái tràn đầy sức mê hoặc cùng tài ăn nói hiếm có trên
đời của Thanh Sương lệnh sứ, quả thực rất dễ làm lay động lòng người.
Hắn có thể lần lượt nói ra những chỗ mạnh yếu trong võ công của bốn đại gia tộc, hơn nữa những lời đó đều là ý kiến mà tiền nhân chưa nhắc đến bao
giờ, nếu không có vài năm tỉ mỉ nghiên cứu thì thực khó mà đưa ra kết
luận chuẩn xác như vậy. Bốn đại gia tộc và Ngự Linh đường đã đối đầu với nhau mấy trăm năm nhưng các loại kỳ công dị thuật chỉ sáu mươi năm mới
thể hiện một lần, hắn làm sao mà biết được? Vừa nghĩ đến đây, các đệ tử
của bốn nhà Cảnh, Hoa, Thủy, Vật đều cảm thấy như có sấm nổ trong đầu,
lòng thầm kinh sợ.
Ngu đại sư cố kìm nén cơn chấn động trong lòng, cất tiếng cười vang. “Ngự Linh đường đã nghiên cứu kĩ càng về võ công
của bốn đại gia tộc ta như vậy, cần gì phải tranh hơn thua miệng lưỡi,
cứ ra tay là biết ai hơn ai kém ngay thôi.”
Thanh Sương lệnh sứ vẫn thản nhiên cất tiếng: “Tiền bối chớ nên nôn nóng, vãn bối còn một vấn đề muốn xin được chỉ dạy.”
Ngu đại sư đương nhiên không chịu tỏ ra yếu thế. “Ngươi một lời vãn bối,
hai lời vãn bối, nếu lão phu không để ngươi hỏi thì thực là có phần quá
đáng.”
Thanh Sương lệnh sứ khẽ cười khà khà, nói: “Võ công trong
thiên hạ đều có nguồn gốc từ Thiếu Lâm, tại sao phái Thiếu Lâm có thể
đứng vững ngàn năm mà không đổ?”
Hơn hai mươi người của bốn đại
gia tộc ở đây đều là tinh anh trong môn phái, vừa nghe vậy liền biết
ngay ý của hắn: Đệ tử Thiếu Lâm trải khắp thiên hạ, có thể nói ngoài
mười mấy môn tuyệt học bí truyền của Thiếu Lâm, về mặt võ công không có
gì bí mật. Vậy nhưng trong thiên hạ, có môn phái nào dám buông lời rằng
có thể phá được một đường La Hán quyền bình thường nhất của phái Thiếu
Lâm...
Thanh Sương lệnh sứ thở dài, than: “Do đó, vừa rồi vãn bối
nói bừa một phen về võ công của bốn đại gia tộc, thực chất chỉ là nói
suông mà thôi. Khi thật sự qua chiêu, biến hóa biết bao nhiêu mà kể, hơn nữa các loại chiêu thức cũng tương sinh tương khắc, muốn nắm bắt được
cái sơ hở chỉ lộ ra trong khoảnh khắc của đối phương há lại là chuyện dễ dàng? Vậy nên nếu tiền bối đích thân ra tay, trận chiến lần này thực
khó phân thắng bại. Huống chi, hơn hai trăm năm nay, bản đường đâu có
lúc nào không lưu tâm tới việc nghiên cứu võ công của bốn đại gia tộc
nhưng vẫn bị thua liền bốn trận. Do đó, mỗi lần nghĩ tới đây vãn bối đều biết rằng, nếu dùng võ công mà lấy cứng chọi cứng, chỉ e sẽ lại giẫm
vào vết xe đổ của các vị tiền bối bản đường trong hơn hai trăm năm qua,
đến lúc ấy, cho dù có thể chịu nhục thì cũng khó mà hoàn thành đượ