ịch sử.
Cao Tông thân là con trai của Thái Tông, vậy mà lại đi lập tài nhân của phụ thân là Võ Mỵ làm hậu, điều này đã bị các sử gia bàn tán rất nhiều. Có
người nói vì Võ Mỵ xinh đẹp tuyệt trần, khó ai có thể cự tuyệt; cũng có
người nói Võ Mỵ thủ đoạn cao minh, đã mê hoặc được Cao Tông. Sau này Cao Tông mất sớm, ấu tử khó mà nắm giữ quyền lực, Võ Mỵ bèn thừa cơ lấy
thân phận thái hậu tham chính, về sau dứt khoát phế luôn ngôi đế của con trai, xây dựng nên vương triều Đại Chu, bản thân thì trở thành Tắc
Thiên Hoàng đế.
Lâm Thanh đã loáng thoáng hiểu ra vấn đề: Võ Tắc
Thiên ở góa nhiều năm, trong cung ắt có giấu rất nhiều nam sủng. Do việc này ảnh hưởng tới quốc thể nên sử sách các đời đều chỉ ghi chép sơ qua, nhưng trong dã sử dân gian thì lại có nhắc đến việc khi Võ Mỵ ở chùa
Cảm Nghiệp từng có mối tình đầu với một nam tử họ Minh. Lúc này, nghe
Ngu đại sư nói vậy, lẽ nào Võ Tắc Thiên lại bất chấp điều đại kỵ của
hoàng thất mà lén sinh cho nam tử kia một đứa con, nếu đúng là thế thì
quả là tình thâm nghĩa trọng. Võ Tắc Thiên từng sinh cho Cao Tông bốn
trai hai gái, trong đó có hai trai một gái chết yểu, hai người con trai
còn lại thì về sau trở thành Đường Trung Tông Lý Hiển và Đường Duệ Tông
Lý Đán. Nghe nói mấy người con chết yểu kia đều do Võ Tắc Thiên tự tay
giết chết, tuy nguyên nhân là bởi sự tranh đoạt quyền lực trong hoàng
thất nhưng chỉ e một phần cũng là vì bà ta muốn lập người con họ Minh
làm đế. Mà đứa con này không phải người trong hoàng thất, tất nhiên chỉ
có thể đưa cho người khác bí mật nuôi dưỡng nơi dân gian, do đó sử sách
chưa từng nhắc tới việc này.
Ngu đại sư nói tiếp: “Công tử nhà họ
Minh từ nhỏ đã đổi sang họ Võ và được nuôi dưỡng trong nhà mẹ đẻ của
Thiên Hậu. Thiên Hậu vốn muốn lập ngài làm thái tử, chỉ tiếc rằng khí số nhà Lý Đường chưa hết, đến cuối cùng Đường Trung Tông đã giành lại được quyền lực... Khi Thiên Hậu lâm bệnh nặng sắp qua đời đã cho triệu năm
người thân tín và Hạo Không chân nhân tới, dặn sáu người bọn họ nhất
định phải dốc lòng phò tá Minh công tử, đoạt lại thiên hạ về cho nhà họ
Võ. Nhưng năm người thân tín này lại có ý kiến khác nhau, một người muốn đưa quân tới đánh Trung Tông, yêu cầu y lập lại thái tử, bốn người khác thì muốn dốc lòng bồi dưỡng Minh công tử, đợi sau khi công tử đủ lông
đủ cánh rồi mới đoạt lại ngôi vua. Ôi, đã gần ngàn năm trôi qua mà vẫn
chưa thể hoàn thành di nguyện của Thiên Hậu, lão phu thực áy náy vô
cùng!” Nói tới đây, Ngu đại sư bèn dừng lại, đứng ngẩn ngơ suốt hồi lâu, sau đó mới dời ánh mắt từ bức tượng lên người Lâm Thanh, khẽ cất tiếng
thở dài. “Đây chính là lai lịch của bốn đại gia tộc và Ngự Linh đường.”
Dù đã trải qua bao cơn sóng gió, lúc này Lâm Thanh cũng không khỏi ngây
người, hoàn toàn không ngờ được Minh Tướng quân lại có thân thế như vậy. Nghĩ tới cuộc tranh đấu nơi cung cấm gần ngàn năm trước, y vẫn còn cảm
thấy kinh tâm động phách. “Nói như vậy, bốn đại gia tộc và Ngự Linh
đường vốn có chung mục đích?”
Ngu đại sư khẽ lắc đầu, nói: “Thiên
Hậu dùng người không phân sang hèn, xem trọng cả văn lẫn võ, cũng không
coi thường những thứ tạp học không liên quan tới chính trị. Trong số năm người thân tín này thì Cảnh Thái Uyên là ngự y, Hoa Thắng Mặc là thợ
vẽ, Thủy Thiệu Âm là cầm sư, Vật Thanh Lưu là người hầu chơi cờ, bốn
người bọn họ xưa nay luôn theo văn, do đó tôn thờ lối nhân trị thiên hạ; người còn lại Nam Cung Kính Sở thì lại là một viên võ tướng, luôn muốn
dùng binh đao để làm chính trị. Văn trị tuy chậm nhưng không làm ảnh
hưởng đến gốc rễ, võ trị tuy nhanh nhưng lại gây tổn hại lớn đến căn cơ, phen tranh chấp ấy giữa năm người bọn họ nói ra thì đơn giản nhưng lại
có liên quan tới vận mệnh của chúng sinh trong thiên hạ.”
Tới lúc
này Lâm Thanh mới biết khởi nguồn của các môn tạp học cầm kỳ thư họa
trong bốn đại gia tộc, bèn khẽ gật đầu. “Chỉ nhìn tác phong hành sự của
Ngự Linh đường là biết, một khi bọn họ nắm được đại quyền thì sẽ không
cho ai có lời dị nghị, ra sức thanh trừ những người bất đồng chính kiến
với mình.”
Cảnh Thành Tượng căm phẫn nói: “Do đó, nếu để Ngự Linh đường đắc thế, sợ rằng thiên hạ sẽ không có ngày nào bình yên.”
Ngu đại sư thở dài, than: “Thiên Hậu thánh minh, sao lại không biết sự lợi
hại bên trong? Huống chi, Trung Tông dù sao cũng là cốt nhục của Thiên
Hậu, Thiên Hậu tất nhiên không nhẫn tâm thấy bọn họ huynh đệ tương tàn.
Nhìn năm người thân tín tranh chấp mãi không thôi, Thiên Hậu liền đặt ra ván cược sáu mươi năm một lần, bên thua sẽ phải thoái ẩn giang hồ, bên
thắng thì được phép phò tá Minh công tử đoạt lại giang sơn, còn Hạo
Không chân nhân chính là trọng tài cho hai bên.”
Lâm Thanh ngạc nhiên hỏi: “Hạo Không chân nhân là bậc cao nhân đắc đạo, tại sao lại bị cuốn vào việc này?”
Ngu đại sư nói: “Hồi còn xuất gia ở chùa Cảm Nghiệp, Thiên Hậu đã quen Hạo Không chân nhân. Hạo Không chân nhân tinh thông Thiên Mệnh bảo điển, nhận ra Thiên Hậu tuyệt đối không phải vật trong ao, chỉ sợ sau này sẽ
làm sinh linh đồ thán, do đó mới cố ý tiếp cậ