là Cố Đại Hải, nam, 28 tuổi, gia đình gồm có…”
“Chúng
ta kết hôn đi!”
“Vợ…
vợ… Mau chạy đi! Xe kìa!”
“Anh
tới chỗ Lâm Sở đón em nhưng cô ấy bảo em đi rồi, anh lại vội chạy về nhà em
tìm, mệt chết mất!”
…
Tôi
chẳng biết tại sao lúc này mình lại đang nằm trên giường nữa. Từng câu nói của
Cố Đại Hải cứ vang lên bên tai tôi tựa như tất cả mới là chuyện ngày hôm qua
thôi. Tôi thích Cố Đại Hải kêu tôi là “vợ”, tiếng gọi thân thương đó chứa đựng
tất cả tình yêu của anh ấy dành cho tôi; tôi thích nhìn anh ấy nấu cơm, trong
bếp ngập tràn hương vị những món khoái khẩu của tôi, anh ấy bảo đó là hương vị
gia đình; anh ấy hay ca cẩm, lo lắng đủ chuyện, sợ tôi đi uống rượu, sợ tôi bị
tai nạn… thế là ngày ngày chẳng quản đường xa đưa đón tôi đi làm; anh ấy biết
tôi không thích uống sữa bò nên thường đun nóng lên rồi cho sô cô la vào đó,
tới khi không còn mùi sữa nữa mới đưa cho tôi; tôi không biết gọt hoa quả thế
nào nên anh ấy luôn gọt rồi để sẵn trong tủ lạnh…
“Tiểu
Ngư, cậu không sao chứ?”. Lâm Sở bước vào.
“Ừ. Sao
mình lại ở đây?”. Tôi ngồi dậy hỏi Lâm Sở.
“Hoa
Thiên đưa cậu tới, anh ấy đi tìm Cố Đại Hải rồi”. Lâm Sở ôm tôi nhẹ nhàng như
bà mẹ ôm đứa con gái của mình.
“Hu
hu…”. Tôi dựa đầu vào vai Lâm Sở mà khóc, kể cho cô ấy nghe chuyện của Ngụy Tử
Lộ. Lúc đó tôi mới biết, hóa ra nước mắt không bao giờ cạn được cả, nếu một cô
gái nói mình có thể khóc hết nước mắt vì một chàng trai thì chứng tỏ cô ấy chưa
yêu người đó đủ nhiều mà thôi.
2.
“Tới
rồi, vào đi!”. Lâm Sở và A Mông đưa tôi về nhà, nhưng vừa tới cửa, tôi lại do
dự, không dám vào.
“Cậu
nhát gan thế từ khi nào vậy?”. A Mông đẩy tôi một cái.
“Mình…”
“Đưa
chìa khóa đây!”. Lâm Sở giật chùm chìa khóa trong tay tôi.
“Cố Đại
Hải!”. Lâm Sở đẩy cửa bước vào, gọi to.
Anh
cần có thời gian để bình tĩnh lại. Đừng tìm anh! Còn nữa, hoa quả trong tủ lạnh
anh đã gọt sẵn rồi đấy.
- Cố Đại Hải -
Nhìn tờ
giấy đó, người tôi bỗng mền nhũn ra, chỉ biết bưng mặt khóc, trong miệng có cái
gì đó mằn mặn, chẳng rõ đó là nước mắt hay là máu nữa.
“Tiểu
Ngư, đừng khóc nữa! Cậu không thấy anh ấy đã gọt sẵn hoa quả cho cậu rồi à,
không sao đâu…”. A Mông và Lâm Sở quỳ xuống dưới sàn, ôm chặt lấy tôi.
“Hu hu…
khụ khụ…”. Đột nhiên tôi bị ho dữ dội rồi nôn ra máu. Thì ra chuyện người ta
bảo rằng vì tình mà nôn ra máu là thật, trái tim bị tổn thương quá nhiều đến
mức máu từ tim chảy ra đỏ tươi…
An
Nguyệt bị mảnh thủy tinh vỡ cứa vào mặt một vết lớn nên tôi bị bắt giam bảy
ngày, nhờ vậy, tôi có thể bình tâm suy nghĩ về chuyện vừa qua. Tôi nhận ra mình
thật sự yêu Cố Đại Hải, không thể sống thiếu anh ấy, không thể rời xa anh ấy…
Sau khi
ra khỏi nhà giam, tôi ở nhà một mình ba tháng liền. Với tôi, ba tháng đó dài
hơn cả ba năm, đau khổ chất chồng theo từng giây từng phút. Lâm Sở mang Đu Đu
và Bội Bội đi, cô ấy bảo không thể để hai đứa nó trông thấy bộ dạng không ra
hồn người của tôi. Tôi không buồn phản đối, bởi luôn cảm thấy ánh mắt chúng như
muốn hỏi Cố Đại Hải đâu rồi. Tôi cũng muốn biết điều đó lắm chứ, rốt cuộc anh
ấy đang ở đâu?
“Tiểu
Ngư!”. Lâm Sở kéo Cố Đại Hải vào nhà. Nhìn thấy dáng hình quen thuộc ấy nơi
ngưỡng cửa, tôi mỉm cười, lẩm bẩm: “Đồ ngốc, lại mê sảng rồi!”
“Tiểu
Ngư…”. Giấc mơ đó rất giống thật, tiếng Cố Đại Hải vang lên bên tai tôi, thậm
chí tôi còn cảm nhận được hơi thở của anh ấy.
“Là anh
đây”. Mắt Cố Đại Hải đỏ hoe, những giọt lệ lăn dài trên mặt. “Anh xin lỗi…”
“Hãy
nghe em giải thích!”. Tôi dựa đầu vào ngực anh ấy. Cảm giác ấm áp này không thể
là mơ được, Cố Đại Hải đã về rồi, thực sự về bên tôi rồi. Tôi kể lại tất cả mọi
chuyện, nói rằng đêm đó, tôi và Ngụy Tử Lộ chỉ nói chuyện với nhau thôi, nói chuyện
cả đêm để làm sáng tỏ mọi chuyện, thế nên anh ấy mới có thể khôi phục trí nhớ
nhanh như vậy…
“Xin
lỗi em”. Cố Đại Hải hôn lên tóc tôi. “Lẽ ra anh không nên nghi ngờ em. Lúc Lâm
Sở và Ngụy Tử Lộ tới tìm anh, anh mới tỉnh ngộ.”
“Em
không nói dối anh đâu, em có thể gạt tất cả mọi người nhưng chắc chắn sẽ không
bao giờ lừa anh”. Tôi nắm chặt vạt áo Cố Đại Hải.
“Đều
tại anh không biết suy nghĩ, anh không nên bỏ đi để em phải chịu khổ sở như
vậy. Nếu không phải vì anh thì em đã không cam chịu bị bắt giam như vậy.”
“Nếu
làm thế mà có thể khiến anh quay về thì dù phải chết em cũng chấp nhận”. Môi
tôi ướt đẫm nước mắt của Cố Đại Hải, cả đời này, tôi nằm gọn trong tay anh ấy
rồi.
3.
Mọi
thứ đã trở lại như xưa, tôi và Cố Đại Hải lại như chưa có chuyện gì xảy ra hết.
Nhưng anh ấy bắt đầu không thích tôi ra ngoài một mình, thế nên tôi không đi
đâu nữa, thậm chí còn nộp đơn xin thôi việc, định cả đời này chỉ ở bên cạnh
chồng, cho tới lúc chết…
“Cậu
chịu được cuộc sống như thế này hả?”. Lâm Sở không thể hiểu nổi tại sao tôi lại
xin thôi việc.
“Được
chứ, không được cũng phải được”. Tôi nhìn Lâm Sở. “Mình đã từng bảo tình yêu
chả là cái quái gì cả, nhưng giờ thì nó đáng giá rồi đấy, nó là toàn bộ cuộc
sống của mình.”
“Nói
hay lắm! Dù cậu