i ra.
Lúc tôi
ra khỏi Tòa án, mặt trời tỏa ánh nắng ấm áp xuống muôn nơi. Cuối cùng mùa đông
cũng qua, mùa xuân lại tới rồi. Trên đời, có không ít người phụ nữ đã ly hôn,
nhưng trong số đó, cũng có rất nhiều người phụ nữ không bao giờ tái hôn.
“Để anh
tiễn em!”. Cố Đại Hải đột nhiên nắm lấy tay tôi.
“Được,
xem như là lần cuối cùng đi!”. Tôi để yên tay mình trong tay anh ấy. “Nhưng đến
ngã tư tiếp theo thì anh phải bỏ ra đấy, chúng ta không đi chung hướng với nhau
nữa.”
“Anh biết”.
Mắt Cố Đại Hải đỏ hoe. “Anh sẽ không bán nhà đâu, lúc nào em muốn về thăm thì
cứ về nhé!”
“Không
cần, em định ra nước ngoài học, có lẽ sẽ không về nữa.”
“Anh đi
đường cẩn thật! Bảo trọng nhé!”. Tới ngã tư, tôi nói với Cố Đại Hải.
“Em…”.
Nước mắt Cố Đại Hải trào ra. “Anh sẽ đợi em! Cho dù bao lâu đi nữa, anh cũng
đợi em!”
“Cảm ơn
anh vì đã chăm sóc em”. Tôi khẽ ôm Cố Đại Hải rồi bước đi.
Tới góc
đường, tôi quay lại nhìn anh ấy lần cuối, thì thầm.”Em yêu anh!”
9.
“Dương
Siêu, anh giỏi thật đấy!”. Lúc tôi đến thăm Dương Siêu, anh ấy trông chẳng khác
gì người bình thường, đi lại nói cười như không còn vấn đề gì nữa. Vị bác sĩ
kia đúng là giỏi thật.
“Cảm ơn
mọi người!”. Nhìn điệu bộ Dương Siêu như sắp quỳ xuống khấu đầu trước chúng tôi
vậy.
“Đi
nào, chúng ta đi tìm Trần Lộ, bảo cô ấy quay về!”. Lâm Sở khoác vai Dương Siêu.
Chúng
tôi dặn Dương Siêu hôm nào cũng đứng ở quán bar, ban đầu Trần Lộ còn không thèm
để ý, rồi dần dần mắng mỏ anh ấy, thế nhưng Dương Siêu vẫn im thin thít, không
nói câu nào.
“Là
chiêu của bọn cậu đúng không?”. Trần Lộ như muốn bóp chết chúng tôi.
“Đoán
chuẩn đấy!”. Tôi gấp sách lại, dạo này tôi đang ôn lại kiến thức. Visa đi Nhật
du học của tôi đã làm xong rồi, trường cũng đã liên hệ được.
“Các
cậu chỉ lắm trò! Lại còn liên thủ với A Thi nữa chứ!”. Mấy hôm nay. Trần Lộ
chẳng nhận được mối làm ăn nào, nếu có thì đó lại là Dương Siêu.
“Vì cậu
mà Dương Siêu đã khổ sở lắm đấy!”. Lâm Sở lôi đĩa DVD ra, đó là những video tôi
bảo cô ấy quay trong quá trình Dương Siêu tập luyện phục hồi sức khỏe, nó không
chỉ có mồ hôi mà còn cả nước mắt, có thể khiến người xem xúc động hơn cả những
thước phim về nạn thiên tai.
“Mình
không xem!”. Trần Lộ bịt mắt lại.
“Không
xem cũng phải xem!”. A Mông kéo tay Trần Lộ ra.
“Xem
đi!”. Tôi nén cười, lấy một sợi dây thừng trói Trần Lộ vào ghế.
“Các
cậu làm gì đấy hả?”. Cô ấy cố vùng vẫy nhưng vô ích. Chúng tôi bê cả người lẫn
ghế tới phòng làm việc của Lâm Sở, trong đó mọi thứ đã được sắp xếp xong xuôi
rồi, DVD đang chiếu tới cảnh Dương Siêu tập đi.
“Ngoan
ngoãn ngồi xem đi!”. Lâm Sở khóa cửa lại.
“Các
cậu là lũ khốn nạn!”. Giọng Trần Lộ từ trong phòng vọng ra.
“Bọn
mình đi ăn cơm thôi!”. A Mông khoác tay hai chúng tôi, cả lũ vui vẻ đi ra
ngoài.
“Cạn
ly! Sau khi mình đi, chuyện ở nhà phải dựa vào các cậu hết đấy!”. Tôi nâng ly
lên.
A Mông
tự nhiên òa khóc.
“Cậu
điên à? Khóc cái gì mà khóc! Ghét quá!”. Tôi đẩy cô ấy.
“Hu hu…
Cậu đi rồi, nếu Lý Triển Bằng lại chọc giận, mình biết phải làm sao?”. A Mông
bò ra bàn mà khóc.
“Cậu…
cậu đi thật hả?”. Mắt Lâm Sở cũng đỏ hoe.
“Có
phải mình đi vào chỗ chết đâu! Hơn nữa, ở chán bên đó là mình lại quay về mà”.
Tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại.
“Nhớ
giúp mình chăm sóc Cố Đại Hải, chắc anh ấy đang buồn lắm”. Tôi vỗ về A Mông.
“Mình
biết rồi, có điều, mình thấy hai người nên hòa hợp lại đi”. A Mông nhìn tôi.
“Nếu
thế, mình lại rơi vào cảnh trước kia mất. Cứ dai dẳng như vậy, cả hai sẽ chẳng
còn là mình nữa. Không thể quay lại được!”. Tôi nhìn A Mông, nói một cách
nghiêm túc. “A Mông, đừng ly hôn! Mình nói thật đấy, dù suốt ngày gây sự, cãi
lộn thì vẫn phải sống với nhau. Đừng đòi ly hôn nữa, không tốt chút nào đâu!”
“Hu
hu…”. A Mông vừa khóc vừa ôm lấy tôi.
“Còn
nữa, Lâm Sở…”. Tôi nhìn Lâm Sở. “Phải quan tâm tới Bobo nhiều hơn, xã hội sớm
muộn gì cũng chấp nhận các cậu. Đừng nản lòng! “Có chí thì nên” mà!”
“Mình
biết rồi, nếu không cố nổi nữa, mình sẽ đi tìm cậu”. Lâm Sở cầm tay tôi.
Khi đi
làm thủ tục, tôi tình cờ gặp Hoa Thiên, trên mặt anh ấy toàn là vết móng tay
cào cấu.
“Chào
anh!”. Tôi cười.
“Chào
em! Em sao rồi?”. Anh ấy nhìn tôi.
“Vẫn
ổn. Mặt anh bị sao vậy?”
“Anh
đánh nhau với chị, không khéo sau này trở thành cô nhi mất”. Hoa Thiên cười
cười.
“Chúng
ta nói chuyện một lát được không?”. Tôi đã hết giận Hoa Thiên rồi. Anh ấy cũng
là người rất đáng thương, lại dám hi sinh vì tình yêu nữa.
“Cha mẹ
mất sớm nên anh ở nhà bác từ nhỏ, gia đình bác đối xử với anh rất tốt, coi anh
như con, vậy nên anh phải báo ơn…”. Hoa Thiên châm thuốc hút rồi từ từ kể cho
tôi nghe thân thế của anh ấy.
“Anh là
người tốt, biết đền ơn đáp nghĩa”. Tôi nhẹ nhàng nói.
“Em có
giận anh không?”. Anh ấy nhìn tôi.
“Không”.
Tôi lắc đầu. “Không có anh, em đã không biết mình yêu Cố Đại Hải đến mức nào,
cũng không thể buông tay anh ấy như thế này.”
10.
“Giường
số sáu sinh rồi, con trai”. Cô hộ lý bế một đứa bé ra rồi đi vào phòng sơ sinh.
“Tuyệt
thật! Ngụy Tử Lộ