ràng đã quen biết nhau từ
trước. Mấy cô gái nhìn thấy Đới Duy Phàm thì hai mắt mở to, chớp chớp. Chẳng bao
lâu, Tiểu Mỗ đã chuyển cách xưng hô là Duy Phàm huynh rồi, Tân Địch nghe thấy
thế, cứ mím chặt môi nhịn cười. Đới Duy Phàm lúng túng ra mặt và nói với giọng
cầu khẩn: "Có phải mình đang diễn Hồng Lâu Mộng đâu, đừng huynh huynh muội muội
nữa được không?". Những người ngồi đó đều không nhịn được mà bật cười ha
hả.
Diệp Tri Thu tranh thủ ra ngoài gọi điện cho Hứa Chí Hằng nhưng anh
đang tắt máy. Cô buồn bã quay lại chỗ ngồi. Ăn xong, Tưởng Định Bắc lái xe đưa
họ về. Rõ ràng anh ta có chuyện muốn bàn riêng với Diệp tri Thu nên lái xe đưa
Đới Duy Phàm và Tân Địch về khách sạn Ngũ Châu trước, rồi mới lái xe đưa Diệp
Tri Thu về.
"Cô Diệp này, ý kiến của cô rất xác đáng. Thực sự mấy hôm
nay, tình hình ở bên triển lãm giống như những lời cô nói, rất nhiều khách hàng
muốn liên doanh sản phẩm nhưng đều không đáp ứng được những điều kiện. Có điều,
tôi không định hạ thấp những điều kiện đã đề ra, bởi ngoài tiềm lực kinh tế, cái
tôi cần hơn ở các đối tác đó là năng lực phát huy thương hiệu. Rất nhiều nhãn
hàng rất coi trọng tiền bảo hiểm khi tham dự liên doanh, có thể quay vòng vốn để
thương hiệu tiếp tục phát triển. Nhưng nói thực, chỗ tôi không bị áp lực về vốn.
Cái tôi mong muốn chính là, có nhiều người ở thị trường các khu vực khác nhau
cùng giúp thương hiệu phát triển, tiến vào thị trường tốt, giữ được hình ảnh đẹp
về gian hàng và dùng chính sách xúc tiến bán hàng thống nhất."
"Suy nghĩ
này cũng có lý, nhất là khi anh muốn đi vào thị trường cao cấp, nhưng anh phải
chuẩn bị tâm lý khá vững vàng vì mới đầu sẽ rất khó khăn."
"Trước mắt,
mảng thị trường vẫn do tôi quản lý, nhưng nói thẳng, tôi thực sự cảm thấy lực
bất tòng tâm, đối với vấn đề quan hệ với các siêu thị hay trung tâm bán hàng thì
kinh nghiệm của tôi có hạn. Cô Diệp, tôi rất ấn tượng với các nhãn hàng của Tố
Mỹ, năng lực và tiềm lực của cô làm tôi rất nể phục, mong cô hãy suy nghĩ về đề
nghị của tôi, đến chỗ tôi làm Tổng quản lý kinh doanh nhé!"
Xe đã về đến
cổng khách sạn, Diệp Tri Thu cười và nói: "Anh Bắc, tôi rất ngạc nhiên đấy! Vì
tôi chưa nghĩ đến việc sẽ ra tỉnh ngoài làm việc đâu".
"Bây giờ giao
thông rất phát triển, khoảng cách đâu còn là trở ngại nữa. Ở chỗ tôi tuy mới
thành lập, nhưng về vấn đề lương bổng đãi ngộ sẽ không thấp hơn các công ty cùng
ngành ỏ bản địa, và tôi tin rằng có thể tạo một không gian rộng lớn để cô phát
triển."
Diệp Tri Thu biết rằng, nhân viên kinh doanh trong ngành thời
trang ở vùng duyên hải có mức thu nhập rất cao, trong nội địa khó có thể so sánh
được, cô trầm ngâm một lát rồi nói: "Để tôi suy nghĩ rồi đưa ra câu trả lời cho
anh sau nhé! Quyết định này cần phải có thời gian để cân nhắc".
Tưởng
Định Bắc gật đầu cười nói: "Đương nhiên là được". Hai người xuống xe, anh đứng ở
bên kia chiếc xe và vẫy tay nói: "Cô Diệp à, tôi sẽ chờ cô đến làm ở vị trí đó.
Toi bảo đảm với cô rằng, đến Thẩm Quyến làm việc là một lựa chọn không tồi
đâu".
Diệp Tri Thu cũng cười và vẫy tay chào. Đợi chiếc xe
đi rồi, cô quay người định vào trong, nhưng nghĩ ngợi một lát cô qua cửa hàng
nhỏ bên cạnh xem mấy cuốn Tạp chí Thời trang mới ra, rồi mua một cuốn về phòng
đọc để giết thời gian. Khi cô mở túi xách để lấy ví trả tiền thì một bàn tay từ
phía sau đã tranh đưa tiền cho chủ cửa hàng, rồi cầm cuốn tạp chí kia.
Cô
kinh ngạc quay lại thì thấy Hứa Chí Hằng. Anh mặc áo phông màu trắng phối với
quần bò, đeo ba lô, dáng vẻ giống như đi du lịch. Anh nhìn cô, rồi nhìn cuốn tạp
chí trên tay, cười nói: "Tiểu thư, liệu tôi có vinh hạnh được mua cuốn tạp chí
này cho cô không?"
Người bán hàng tầm khoảng năm mươi tuổi thấy thế bật
cười và nói bằng tiếng địa phương: "Bây giờ mà vẫn còn kiểu tán tỉnh phụ nữ thế
này à?"
Không ngờ Hứa Chí Hằng lại hiểu phương ngữ đó, anh nói: "Tôi là
người thích tỏ tình theo phương pháp cổ điển".
Diệp Tri Thu cũng muốn
trêu lại, một tay cầm cuốn tạp chí, tay kia kéo cánh tay anh và nói: "Nếu như
kèm thêm một bữa ăn đêm nữa thì em đồng ý".
Người bán hàng trợn tròn mắt
nhìn, vừa trả lại tiền thừa vừa lẩm bẩm gì đó. hai người đi ra, nhìn nhau và
cùng bật cười vui vẻ.
"Chí Hằng, sao anh lại đến đây?".
"Anh mà
không đến thì e rằng, nếu em không chấp nhận lời cầu hôn thì cũng chấp nhận một
công việc ở đây mất, như thế sẽ càng ngày càng xa anh hơn". Hứa Chí Hằng nhướng
mày rồi nói với giọng hài hước, nhưng ánh mắt rất là nghiêm túc.
Diệp Tri
Thu lắc đầu cười.
"Em đi trả phòng đi."
"Xong rồi đi
đâu?"
"Em còn nợ anh một kỳ nghỉ đấy, không cần hỏi gì nữa, đi theo anh
rồi khắc biết".
Diệp Tri Thu nghe lời anh, về khách sạn trả phòng, cùng
anh lên chiếc xe địa hình đã đỗ sẵn ở bên ngoài. Lái xe là một người đàn ông
trung niên vẻ rất trầm lặng. Cô và Hứa Chí Hằng ngồi ở băng ghế sau, chỉ biết xe
đã ra khỏi thành phố, trời càng lúc càng tối, Hứa Chí Hằng nắm tay cô nhưng
không nói nơi họ đang đến.
Cô không muốn tìm hiểu rõ về kế hoạch sắp diễn
ra, yên
