những lời nói an ủi đó giống như những đợt sóng
mạnh mẽ đang dội vào lòng anh. Rất lâu sau anh mới nói: "Em lại đang tự thuyết
phục mình, phải không? Điều này rõ ràng là chưa đủ. Chúng ta vẫn thường thố lộ
những gì yếu đuối nhất với người mình tin tưởng thôi. Anh thẳng thắn nói với em,
Thu Thu, anh sợ em không cần anh như anh cần em. Em hãy cho anh thời gian, anh
muốn cho em nhiều hơn nữa". Diệp Tri Thu và Hứa Chí Hằng nghỉ ngơi ở bãi biển Tây Xung hai ngày. Buổi sáng,
họ dậy lúc năm giờ ba mươi phút để xem mặt trời mọc, đi ca nô xem phong cảnh các
đảo, cùng lên thuyền với ngư dân ra biển bắt cá, rồi lên thị trấn nhỏ để ăn món
hải sản tươi nguyên, sau đó cùng chơi bóng chuyền bãi biển hay tổ chức tiệc
nướng cùng các du khách khác.
Buổi tối họ ngủ trong căn nhà gỗ, Diệp Tri
Thu gối đầu lên cánh tay Hứa Chí Hằng. Tiếng sóng biển từ xa vọng lại hòa lẫn
với tiếng gió trong rừng thông cứ rì rào trong đêm sâu tĩnh mịch. Họ say sưa nói
chuyện.
"Lần này đến đây, em đã chọn được nhãn hàng nào
chưa?"
"Trước mắt, em thấy các điều kiện vẫn chưa thích hợp lắm, để tính
sau vậy".
"Chắc em không định đến Thẩm Quyến làm đâu nhỉ?"
Diệp
Tri Thu hỏi lại: "Thế anh định ở Hàng Châu bao lâu nữa?"
Nghe đến điều
này, Hứa Chí Hằng không biết trả lời ra sao, hôm kia, bố vừa nói với anh về ý
định ông muốn giữ anh ở lại công ty; "Tình hình của anh con bây giờ không biết
sẽ ra sao, dù có lành bệnh cũng không được làm việc nhiều, công ty quả thực cần
có người quản lý, về công ty linh kiện ô tô ở bên đó, Mục Thành có thể tự lo
liệu được, cùng lắm là thuê thêm một người làm giám đốc nữa".
Anh nói:
"Thu Thu, anh chưa biết, còn phải xem tình hình bệnh tật của anh trai thế nào.
Bố rất muốn anh ở lại bên đó, nhưng anh không muốn. Anh rất xin lỗi, bây giờ anh
không thể cho em câu trả lời rõ ràng được".
"Chí Hằng, không sao, em
không định giục anh đâu, bây giờ gia đình đang cần anh, đương nhiên anh không
thể thích làm gì thì làm được. Em chỉ đang nghĩ, nếu như anh phải ở lại Hàng
Châu lâu hơn một chút, có lẽ em sẽ cân nhắc về việc tiếp nhận công việc ở
đây".
Hứa Chí Hằng tm lặng, Diệp tri Thu nhỏm người lên nhìn anh trong
ánh trăng mờ mờ: "Chí Hằng, em có lý do của mình. Trước đây, em chưa từng giải
thích với anh, hôm nay em sẽ nói rõ tất cả." Cô ngừng lại một chút, nắm nhẹ bàn
tay anh, "Trước khi đi Hàng Châu, em đã về thăm nhà, bố mẹ nói rằng, khu tập thể
của họ đang ở hình như sẽ giải tỏa. Cả đời bố mẹ làm việc ở nhà máy ấy, bây giờ
họ đã về hưu, thu nhập không cao, cũng chẳng có vốn liếng gì, em không muốn họ
chỉ trông vào vài đồng đền bồi mà phải ra mua nhà ở ngoại ô, em muốn đưa bố mẹ
đến sống ở căn chung cư bên Tân Giang Hoa Viên".
"Điều này rất hay mà,
anh cũng không muốn em bán căn nhà ấy, nhưng điều này có liên quan gì đến việc
em đến làm ở Thẩm Quyến? Đừng nói với anh là em thích công việc đầy thử thách
dấy nhé!"
Diệp Tri Thu cười nói: "Tiền lương hấp dẫn em chứ sao, ở Thẩm
Quyến, các công ty thời trang đãi ngộ nhân viên cao hơn hẳn trong nội địa, em đã
quyết định tặng bố mẹ căn nhà thì chắc chắn sẽ không bán. Em đến đây làm việc
một, hai năm, có thể trả hết tiền nhà trước thời hạn, lúc đó rũ sạch nợ rồi thì
mình muốn làm gì có thể tự do chọn lựa".
"Em chẳng nghĩ đến anh chút nào
ư?"
"Đâu có, chỉ vì còn nghĩ đến anh nên em mới chưa hạ quyết tâm để nhận
lời cộng tác với anh ta. Chí Hằng, thật sự em không muốn chuốc phiền phức nào
cho mối quan hệ của chúng ta, em khó xử lắm."
Đây là lần đầu tiên cô
thẳng thắn nói ra sự do dự của mình, Hứa Chí Hằng kéo tay cô áp vào ngực
mình:
"Không phải anh có ý đó đâu. Thu Thu, em chưa hề nghĩ rằng nếu công
việc không cho em cảm giác thành công và thỏa mãn, thì nó không xứng đáng để em
phải làm việc nơi đất khách. Em cứ làm ở nội địa, dù tạm thời không có anh bên
cạnh, nhưng chí ít cũng có bố mẹ chăm sóc em, như thế anh cũng yên tâm hơn phần
nào. Anh là bạn trai em, nếu anh không thể chia sẻ chút gánh nặng nào với em thì
anh thấy mình thật vô dụng."
Diệp Tri Thu ngả người, hôn lên môi anh:
"Cám ơn anh, Chí Hằng, nhưng có những gánh nặng chỉ mình mới gánh vác được. Ví
dụ như việc nhà anh, em chẳng thể giúp gì".
"Em phân định ranh giới giữa
chúng ta rõ ràng quá. Em có biết hôm đó đón em ở sân bay anh vui thế nào không?
Đương nhiên em đến không giúp anh giải quyết được việc gì, nhưng trong lúc đầu
óc đang rối bời mà được nhìn thấy em, được ôm em, anh cảm thấy mình có nghị lực
để vượt qua mọi khó khăn. Giữa anh và em, bây giờ vấn đề không phải là ai giúp
ai. Anh biết, rất nhiều chuyện không phải chỉ dựa vào sức của mình là hoàn thành
được. Nhưng đối với những vấn đề có thể làm được mà lại không nỗ lực thì quan hệ
của chúng ta làm sao mà sâu sắc và lâu bền được?".
Nghe anh nói, Diệp Tri Thu rất cảm động, từ trước tới
giờ cô luôn canh cánh một điều là hai người chưa có kế hoạch rõ ràng gì cho
tương lai cả. Bây giờ, cô không khỏi tự hỏi, mình đã làm gì và đã cố gắng thế
nào cho tương lai đó? Chẳng qua mình chỉ biết chờ đợi mỏi
