mảng kinh doanh của Công ty Thời trang Tín Hòa, chức danh nghe cũng
oách nhưng công việc vô cùng vất vả. Từ lúc nhận việc, cô chỉ kịp tổ chức một
cuộc họp với các nhân viên kinh doanh trong công ty. Trong cuộc họp, sếp bà đã
giới thiệu cô với mọi người bằng thái độ đầy tín nhiệm và kỳ vọng, rồi sau đó là
những chuyến công tác liên miên. Những chuyến đi đó khiến lòng cô nguội dần,
không ngờ mảng việc mà cô phụ trách quả thực có không gian rộng lớn để phát
triển. Có thể thấy sếp bà – Lưu Ngọc Bình – đối xử với cô chẳng khác nào Lưu Bị
ba lần mưu lược mời được Gia Cát Lượng. Nhiều lần bà ta hẹn gặp riêng cô, nói
với cô những lời tâm huyết, kiên quyết bỏ ra số tiền hai mươi vạn tệ để mời hẳn
cô về bên này. Thật đúng như những lời cô vừa nói với mẹ: “Con cần tiền của sếp,
còn sếp chỉ mong lấy mạng của con”.
Cô sấy cho tóc gần khô rồi cẩn thận
đắp mặt nạ, sau đó đến bên cửa kính mở rộng xuống tận nền nhà. Trên khoảng nền
nhà cạnh cửa sổ ấy, cô trải tấm thảm lông dê được làm thủ công mà cô cố gắng
mang từ tận Tân Cương về, đặt thêm hai cái gối dựa thêu hoa nữa. Lúc này cô ngồi
dựa vào cửa sổ, nhìn ra xa xuyên qua lớp kính, ngoài kia là dãy phố chính náo
nhiệt nhất của thành phố này, đèn đường và ánh đèn xe cộ chạy qua lại sáng chói,
đèn hậu đỏ mờ, rồi những ánh đèn nhấp nháy trên các cao ốc xung quanh lấp lánh
như sao, hai bên đường là ánh sáng cầu vồng như đang theo nhau nhảy múa của các
tấm biển quảng cáo, tất cả kết hợp tạo nên một thành phố không màn đêm. Lúc này
cô đang ở trên tầng hai mươi bảy, tuy nhìn xuống cách hai lớp kính dày nhưng vẫn
cảm nhận được sự hối hả sôi động ở phía dưới.
Hiện giờ cô đâu có tâm trí
nào mà ngắm nghía cảnh thành phố vào đêm, trong lòng cô đang suy nghĩ, không
biết thị trường trang phục ở tỉnh Hồ Nam còn có niềm vui bất ngờ nào đang chờ
mình?
Ngành công nghiệp may mặc có hướng phát triển trong thị trường nội
địa. Cả thành phố có đến hơn hai nghìn xí nghiệp may mặc, sự cạnh tranh đương
nhiên là rất quyết liệt. Diệp Tri Thu tốt nghiệp chuyên ngành Thiết kế thời
trang ở Học viện Mỹ thuật, thế nhưng tài năng của cô về mặt này mà nói thì chỉ ở
mức trung bình, nếu cứ quyết tâm theo ngành Thiết kế thì đến bây giờ cô cũng chỉ
là nhà thiết kế hạng hai hoặc thậm chí là hạng ba mà thôi.
Cũng may, gần
lúc tốt nghiệp, cô có làm một số công việc nhưng không thấy hứng thú gì, vất vả
lắm cô mới chen vào được một chân thực tập ở Tập đoàn May mặc Tố Mỹ lớn nhất nhì
thành phố này. Thế nhưng sau một thời gian, những người vào cùng đợt với cô đều
có thành tích cao hơn cô rõ rệt. Đến lúc đang tuyệt vọng nghĩ mình không còn cơ
hội nữa thì cô lại chứng tỏ được tài năng thiết kế nội thất và trưng bày cửa
hàng. Gian hàng mà cô trưng bày rất vừa ý Tổng giám đốc Tăng Thành, vì vậy ông
lập tức điều cô sang bộ phận Kinh doanh.
Vậy là trừ bộ trang phục cô phải
hoàn thành khi tốt nghiệp, cô chẳng còn thiết kế bất kỳ bộ trang phục nào nữa,
vĩnh viễn rời bỏ con đường trở thành một nhà thiết kế thời trang chuyên nghiệp
mà cô còn chưa kịp bắt đầu. Từ một nhân viên kinh doanh bình thường, trong vòng
sáu năm cô đã làm đến chức Quản lý Kinh doanh của Tập đoàn Thời trang Tố Mỹ,
quản lý việc tiêu thụ sản phẩm có thương hiệu hàng đầu của tập đoàn.
Tập
đoàn Tố Mỹ ở thành phố này có địa vị độc tôn như Học viện Quân sự Hoàng Phố ở
Thượng Hải. Những công ty thời trang khác muốn tìm kiếm nhân tài cũng chẳng cần
tìm đến các công ty môi giới làm gì, bởi trong giới thời trang nói rộng thì rộng
chứ nghĩ hẹp thì cũng rất hẹp, tài năng của tất cả mọi người đều được bày ra một
cách rõ ràng, tầm quan trọng của từng người như thế nào hay bao nhiêu thì hầu
như trong lòng ai cũng có lời giải. Bởi vậy những người đã trưởng thành từ Tập
đoàn Tố Mỹ nếu không tự mình ra mở công ty riêng thì cũng sang một công ty thời
trang khác đảm nhiệm chức vụ cao hơn.
Diệp Tri Thu nghĩ lại, lúc đó số
tiền hai mươi vạn chuyển vào tài khoản ngân hàng, chỉ trong vòng bảy ngày đã
được chuyển thành tài khoản tiết kiệm mà cười đau khổ, bất chấp khuôn mặt vẫn
đang được đắp mặt nạ.
Cô chẳng bao giờ quên được vẻ mặt của Tổng Giám đốc
Tăng Thành khi cô đưa đề nghị xin thôi việc: sự ngạc nhiên, không thể tin
nổi.
Tăng Thành năm nay ba mươi bảy tuổi, là một nhà quản lý mà giới thời
trang đều thừa nhận là khó ứng phó nhất. Ông ta dáng người vừa phải, tuần nào
cũng kiên trì tập quần vợt, đi bơi nên cơ thể rất rắn chắc, không bị phát tướng
như những người tầm tuổi trung niên khác. Khuôn mặt hơi gầy và xanh có nét thư
sinh, không bao giờ thể hiện tâm trạng vui buồn qua nét mặt, nhưng lúc này ông
không giấu nổi sự bất ngờ tột độ. Ông ngả người dựa vào thành ghế, ánh mắt sắc
nhọn chiếu thẳng vào cô, cô đành ngồi nghiêm chỉnh nhìn ông với ánh mắt không
biểu lộ chút cảm xúc nào. Một lúc lâu, ông mới mở miệng: “Cô biết rằng tôi không
bao giờ níu giữ ai cả, Tri Thu, dù ai muốn đi, chỉ cần phù hợp với các điều
khoản hợp đồng, tôi đều chúc cho họ có một tương lai tươi sáng. Nhưng riêng với
cô, tôi thật sự kh