ã mất thời gian gửi chuyển phát nhanh đến cho anh chứ không
vứt thẳng chúng vào thùng rác, điều đó cho thấy con người em rất hiểu đạo lý.
Anh còn tưởng em sẽ lưu giữ chúng làm kỷ niệm sao? Xin lỗi nhé, em chẳng có nhã
hứng đó. Bây giờ em đang bận việc, anh chịu khó đợi em đi công tác về mình nói
chuyện tiếp.”
Đầu dây bên kia im lặng một lát rồi bỗng đổi giọng mềm
mỏng: “Thu Thu, em đừng làm quá sức như vậy, phải để ý đến sức khỏe một chút,
anh thật sự rất lo cho em…”.
Diệp Tri Thu không đợi anh ta nói hết câu,
cô quả quyết cúp máy rồi nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, nhưng cô không
còn tâm tư nào mà làm tiếp được nữa.
Hóa ra, đối phó với người bạn trai
cũ không dễ dàng như với mẹ mình. Khi nghĩ đến điều này, cô lại không thương
tiếc chửi mình là “đồ ngốc”.
Khi gói những món đồ của Phạm An Dân, trong
lòng Diệp Tri Thu cũng có những ý nghĩ trả thù. Những CD anh ta yêu thích, những
quyển sách gối đầu giường, những poster về các câu lạc bộ bóng đá châu Âu, lại
còn chiếc ca vát nhãn hiệu Hugo Boss mà cô mua tặng, đó là chiếc anh ta thích
đeo nhất… cô gói tất cả thành một mớ định vứt vào sọt rác, coi đó là cách xả bực
tốt nhất. Đối xử với một kẻ phụ tình như vậy chẳng có gì là quá đáng. Nhưng cuối
cùng, cô cũng tìm một chiếc va li to khá chắc chắn, bỏ mọi thứ vào đó, gọi điện
cho một hãng chuyển phát nhanh, viết rõ địa chỉ gửi đến để họ mang đi cho khuất
mắt.
Nhưng cô cũng ném đi vô khối thứ.
Khi cô được cất nhắc ở Tố
Mỹ, công việc của cô càng ngày càng bận rộn. Thi thoảng mới có lúc rỗi cùng Phạm
An Dân đi dạo phố. Hôm đi qua ảnh viện có chương trình khuyến mãi, nhân viên
tiếp thị ngọt ngào mời gọi: “Hai anh chị trông thật đẹp đôi, nếu anh chị mà chụp
bộ ảnh cưới mới của chúng em có tên Tình khúc mùa thu thì thật tuyệt. Bối cảnh
là lá ngân hạnh vàng trải đầy khắp cánh đồng và ngọn núi, dòng suối nhỏ róc rách
chảy qua, những làn khói bay nhẹ nhàng, hai người ôm nhau đắm đuối, thật là một
bức tranh tuyệt mỹ”.
Diệp Tri Thu là dân kinh doanh. Mỗi năm ít nhất một
lần cô phải đích thân làm công tác bồi dưỡng nghiệp vụ cho các chủ đại lý. Cô
tin mình hoàn toàn miễn dịch với chiêu thức dùng lời nói ngọt ngào để khiến cô
mở ví, thế nhưng sau khi xem quyển album mẫu, đôi chân cô lại không muốn rời đi.
Phạm An Dân ôm cô, hôn nhẹ lên mái tóc: “Tình khúc mùa thu, cái tên này thật ý
nghĩa, anh rất thích”.
“Nhưng bây giờ mới đầu xuân mà anh.” Cô cố gắng
dùng lý trí nhắc nhở mình không nên phung phí.
“Anh chị để lịch hẹn cũng
được, tiền đặt cọc là năm trăm tệ, anh chị thích chụp lúc nào tùy ý, ảnh viện
chúng em sắp đưa ra đủ bộ ảnh Tình khúc bốn mùa”, cô nhân viên tiếp thị tinh ý
nhận ra Diệp Tri Thu đang dao động liền hồ hởi giới thiệu.
Không đợi Diệp
Tri Thu nói thêm, Phạm An Dân móc ví ra: “Tôi đặt tiền trước cho bộ ảnh Tình
khúc mùa thu”. Sau đó anh quay lại nói với cô: “Đằng nào chúng mình cũng phải đi
chụp ảnh cưới em nhỉ”.
Căn hộ mà họ cùng góp tiền mua đang trong giai
đoạn trang trí nội thất, họ dự định sau Tết sẽ cưới, như vậy đợi đến mùa thu đi
chụp ảnh là phù hợp nhất. Cô ngẩng đầu nhìn anh mỉm cười. Nhưng trong lúc đó, cô
vẫn rất tỉnh táo quay ra nói với nhân viên tiếp thị đang loay hoay viết hóa đơn:
“Cô viết thành tiền ứng trước giúp tôi, hai trăm tệ thôi, kiểu gì chúng tôi cũng
chụp mà”.
Đến mùa thu, Phạm An Dân bỗng mở lời một cách khó khăn: “Xin
lỗi em, Thu Thu, chúng ta chia tay thôi”.
Lễ cưới vẫn được tổ chức, chỉ
có điều cô dâu không phải là cô nữa. Hóa đơn chụp ảnh vẫn đang để ở chỗ cô, lúc
đó cô đã nhanh ý sửa thành tiền ứng trước chứ không phải là tiền đặt cọc. Về lý
mà nói, cô có thể ra lấy lại tiền nhưng cô còn tâm trạng nào mà đi làm việc đó
nữa. Cô vò nát nó cùng với tờ hóa đơn chuyển phát nhanh, vứt hết vào thùng giấy
lộn. Cái thùng đó đã đầy ắp lên rồi, nếu bỏ các bức ảnh vào đó thì không tiện,
cô liền đến công ty từ sớm, vứt chúng vào máy hủy tài liệu. Nhìn những mảnh giấy
vụn, cô nghiến răng để trấn áp nỗi đau đang giày xéo trong lòng.
Nhưng
hành động vứt bỏ dứt khoát đó vẫn không thể xóa sạch hình ảnh người đàn ông ấy
trong cuộc sống của cô. Hứa Chí Hằng bận đến tối tăm mặt mũi, may mà khâu xây dựng cơ sở hạ tầng cũng đã
hoàn tất vào dịp cuối năm. Anh bắt đầu công tác tuyển dụng nhân sự, những ứng
viên phụ trách sản xuất và kỹ thuật đều do công ty tuyển dụng tìm giúp, sau đó
anh cùng Vu Mục Thành tổ chức phỏng vấn và đưa ra quyết định tuyển dụng cuối
cùng. Giám đốc kinh doanh được điều từ công ty mẹ bên Chiết Giang, về năng lực
thì khỏi phải bàn. Giám đốc phụ trách nhân sự kiêm công tác hành chính do Vu Mục
Thành tiến cử, vị trí này nhất thiết phải có nhiều mối quan hệ trong thành phố.
Còn các vị trí cấp dưới sẽ do chính hai giám đốc này tự tuyển dụng và quyết
định.
Sau khi Hứa Chí Hằng tốt nghiệp đại học, anh đến Mỹ du học. Đạt
được học vị, anh quay về Trung Quốc nhưng không muốn tiếp quản công ty của gia
đình. Anh đến Thượng Hải làm cho một công ty có vốn đầu tư nước ngoài, sống cuộc
đời công sở mấy năm nhàn tả