mình thì
đừng có chọc luôn sang cả anh nhé. Trước đây anh cũng làm bên bán hàng của liên
doanh đấy, không chịu được áp lực lớn mới chuyển sang bên đấu thầu, cũng làm đủ
cái loại bài đến nhừ cả cổ để chờ kết quả. Nhiều lúc cũng phải hạ quyết tâm
rằng, sau này kiểu gì cũng trở thành nhà thầu cao cấp để cho người khác đứng
trước cửa đợi mình phát hàng mới được, ha ha".
"Nếu kết quả như ý muốn
thì thật không bõ công vất vả".
"Đúng vậy, đủ để anh dành thời gian theo
đuổi em."
Diệp tri Thu chững lại, cách biểu đạt trực tiếp và mạnh mẽ ấy
làm cô không có cách nào rút lui, nhưng thực sự cô không biết mình có nên đáp
lại sự nhiệt tình ấy không. Cô cúi đầu nhìn bàn tay anh, ngón tay thon dài, móng
tay cắt gọn gàng, lòng bàn tay khô và ấm áp đang giữ chặt tay cô. Hơi ấm và xúc
cảm ấy làm cô dễ chịu. Thé thì được, cô tự nói với mình và ngẩng mặt nhìn anh,
cười nói: "Hy vọng sau này anh cảm thấy thời gian anh dành cho em là có ý
nghĩa."
Hứa Chí Hằng cười lớn, gọi nhân viên phục vụ tính tiền, sau đó
kéo tay cô đứng dậy: "Đi thôi, anh đưa em đi ăn cơm, bạn anh vừa giới thiệu cho
chỗ này hay lắm".
Hứa Chí Hằng lái xe đến con đường lớn ven sông, trời đã
mờ mờ tối. Anh đưa cô đến một nhà hàng nằm ở ven thành phố, ở đây chuyên bán các
món ăn về cá. Hai người ngồi trong một phòng riêng ở trên lầu, gọi món đặc sản
cá Sa hấp - món canh cá trong chiếc nồi đang sôi, nước canh mầu trắng sữa, những
miếng cá viên lúc lặn lúc nổi trong nồi canh, trông rất ngon mắt. Nhưng Diệp Tri
Thu không thấy ngon miệng, cô chỉ cảm thấy tâm trí đang bấn loạn, các suy nghĩ
cứ thấp thỏm trong lòng như những viên cá trong nồi canh kia vậy.
"Em
lại đi công tác Bắc Kinh à? Mấy ngày?".
" Ba ngày nữa em đi, có khả năng
đi đến chủ nhật luôn. Nhưng sau chuyến đi này, có thể em sẽ rảnh hơn. Tất cả
những nơi cần đi em đều đi rồi. Công việc tiếp theo là thu xếp việc tiêu thụ
hàng hóa cho các bộ phận, chuẩn bị kế hoạch bán hàng cho mùa hạ và mùa
thu."
"Nghe có vẻ như em đi trước cả thời gian, bây giờ mới là đầu xuân
mà". Hứa Chí Hằng cười.
Diệp Tri Thu cũng cười: "Đúng thế, lúc nãy Tiểu
Địch cũng nói làm thời trang là vậy, lúc nào cũng có cảm giác không được dừng
chân, bốn mùa đều tất bật. Luôn phải nghĩ sao cho mỗi khi đổi mùa không phải xếp
quần áo cũ vào kho".
Nói đến kho, đây cũng là việc đau đầu của cô, Tín
Hòa lúc nào cũng tồn tại vấn đề quần áo sau khi giao mùa, rất nhiều tình huống
là do bà chủ Lưu Ngọc Bình giải quyết dựa vào cảm giác. Bao nhiêu năm nay, bà ta
rất tự tin vào cảm giác của mình nhưng vài năm gần đây hàng tồn kho nhiều nên
mới bắt đầu ảnh hưởng tới bà ta. Diệp Tri Thu đã từng nghĩ sẽ bàn bạc với bà ta
về chuyện này, nhưng cô không cần phải suy tính cũng biết rằng Lưu Ngọc Bình thế
nào cũng yêu cầu cô làm báo cáo phương án giải quyết và công việc giải quyết ấy
kiểu gì cũng rơi vào tay cô.Cứ tiếp tục như thế này thì phạm vi công việc của cô
sẽ không dừng ở quản lý bán hàng nữa mà chính xác là quản lý thường vụ của công
ty mới phải. Lương không tăng nhưng gánh nặng công việc ngày thêm chồng chất,
làm việc kiểu hy sinh cả bản thân và tính mạng thế thì chẳng có lý do gì phải
làm vậy cả. Vả lại, nếu cô quá tận tụy những công việc đó thì trong nội bộ sẽ xì
xèo rằng cô tiếm quyền.
Cô đột nhiên ý thức được cuộc nói chuyện đang
nguội dần, ngẩng đầu lên, quả nhiên Hứa Chí Hằng đang đăm chiêu nhìn cô, cô đành
cười xòa xin lỗi anh: "Xin lỗi anh, hôm nay thực sự em có điều cần suy
nghĩ."
"Anh sẽ tự kiểm điểm lại mình, tại sao trước em, anh không thể làm
cho em tạm thời quên công việc và chỉ nghĩ đến anh mỗi khi gặp mặt."
Diệp
Tri Thu cười đau khổ và nói: "Điều này chỉ nói lên là em không ra gì. Anh xem,
ngoài việc gần đây em bận tối mắt tối mũi thì thực sự hôm nay em còn gặp một
chuyện không vui. Em đã tự dặn mình, trong tâm trạng này có lẽ nên ở một mình sẽ
tốt hơn, đi hẹn với anh có khi lại làm anh mất hứng. Nhưng em lại không thể cự
tuyệt sự cám dỗ của anh.
Hứa Chí Hằng không ngờ cô lại thẳng thắn như vậy, anh
đưa tay ra nắm lấy tay cô, nói: "Có Trời mới biết ai cám dỗ ai", rồi hôn nhẹ lên
bàn tay ấy anh nói tiếp: "Nếu em không vui mà muốn trốn tránh anh thì cần bạn
trai như anh làm gì."
Cô mỉm cười nói: "Anh đã làm em vui
rồi."
"Nhưng anh đâu biết em không vui vì điều gì, chỉ biết em không cần
anh dỗ cũng đã cố gắng vui. Thu Thu, em gồng mình quá, anh hy vọng em có thể
chấp nhận sự đeo đuổi của anh mà không phải cố gượng tinh thần để trò chuyện
cùng anh."
Bỗng Diệp Tri Thu im lặng, rất lâu sau cô mới cười thua cuộc
và thầm nghĩ, thì ra sự che giấu tâm sự của mình bấy lâu đã thất bại, thì ra
niềm vui đơn thuần lại không dễ tìm như thế. Nhưng cũng đúng thôi, chàng trai
như anh nếu chỉ cần một tình yêu cho vui thì không khó, đâu phải tìm đến một
người luôn phải cố gắng gồng mình lên như cô. Cô nói: "Chúng mình ra ngoài đi
dạo đi, có một số chuyện đáng lẽ em phải nói với anh từ lâu rồi."
Hứa Chí
Hằng thanh toán rồi hai người sang phía bờ sông đi dạo. Đây là đoạn cuối của
