y thơ hiếm có trong xã hội này, cái ngây thơ này không phải nói em
cái gì cũng không biết, mà là, em vẫn chưa bị ảnh hưởng những thói hư tật xấu
của xã hội. Nhưng mà em lại không có đủ năng lực, em không biết làm thế nào để
phát huy năng lực của em, em không biết phải làm thế nào để người ta có cảm
tình với em. Em xem lại coi, em đã lớn tuổi như vậy rồi, công việc cũng chẳng
có thành tích gì, mà làmmột người con gái... trước đây, em cũng chẳng biết cách
làm đẹp cho mình nữa. Đương nhiên không thể nói em như vậy là không tốt, giống
như em tự nói về bản thân mình ấy, trong thế giới hai chiều em sống rất vui vẻ,
nhưng mà trong thế giới thực tại, không thể nói là em thất bại, cũng không thể
nói là em đã thành công.”
Tôi gật
đầu: “T>
“Thực
ra chẳng có gì để tiếp tục nữa, anh đánh giá em với một kiểu nhìn quá tầm
thường, luôn cảm thấy bản thân mình ưu tú hơn em, luôn cảm thấy em sẽ không bao
giờ rời xa anh. Thật đấy, cho dù khi em nói chia tay với anh, anh cũng luôn có
cảm giác rằng anh có thể níu kéo em lại, chỉ cần anh có thái độ thành khẩn, chỉ
cần anh bỏ chút thời gian, tâm tư. Nhưng mà hai ngày trước anh chợt nhận ra,
thực ra anh và em không giống nhau, em cáu giận, buồn lòng anh không chỉ vì anh
lừa dối em, mà còn vì không tôn trọng em.”
Tôi
nhìn anh, một lúc sau mới mở miệng nói: “Thế bây giờ thì sao?”.
Anh
nhìn thẳng vào tôi, đôi mắt sâu thẳm lúc ẩn lúc hiện cái gì đó, “Cho phép anh
làm quen em lần nữa nhé.”
Làm thế
nào để hình dung cảm giác của tôi lúc ấy nhỉ? Tủi thân? Cảm động? Vui mừng? Nhẹ
nhõm? Hình như đều đúng, mà hình như cũng đều không đúng, nói tóm lại là tôi
chỉ biết giơ tay lên che lấy hai mắt mình, vào lúc này đây, đáng lẽ là tôi
khóc, nhưng mà thật sự tôi không muốn để anh nhìn thấy.
“Phiêu
Phiêu?”.
“Để em
suy nghĩ đã, hãy để em suy nghĩ một chút đã.” Tôi nằm bò trên mặt bàn, giọng
nói có chút mơ hồ.
“Thế là
sau cái suy nghĩ một chút của mày là đồng ý luôn hả?”.
La Lợi
trêu chọc nhìn tôi, tôi xấu hổ đỏ hết cả mặt mày: “Có phải tao chẳng khá lên
được chút nào phải không?”.
La Lợi
lắc đầu cười cười: “Trước đây khi anh ta không có tiền bạc cũng không có quyền
lực gì mà mày và anh ấy yêu nhau đến nỗi uống nước cũng thấy no, bây giờ thì...
tao chờ để uống rượu mừng của mày đấy nhé.”
“Còn
quá sớm để nghĩ đến chuyện đó.”
“Không
sớm nữa đâu, mày sắp hai mươi tám tuổi rồi. Bây giờ kết hôn, va chạm tiếp xúc
với nhau một chút, năm hai mươi chín tuổi sinh con là được rồi, vẫn còn kịp thời
kỳ sinh nở tốt nhất đấy nhé. Cả đời này của tao chắc không có khả năng có con
nữa rồi, mày phải sinh một đứa con để cho tao làm mẹ nuôi đấy nhé.”
“Mày
đừng nói tầm bậy, cuộc đời của mày còn dài lắm mà.”
La Lợi
lạnh lùng cười, vầng trán càng lộ rõ sự đả kích hơn nữa, tôi cũng không biết
phải nói gì nữa. Joseph quay trở lại, mà La Lợi, lại nói năng ngày càng trở nên
chua cay như thế này. Bạn bè lâu năm như vậy rồi, tôi không sợ nghe những câu
nói khó nghe của cô ấy, nhưng mà mỗi lần vào những lúc này, tôi đều cảm thấy La
Lợi như đang dùng dao đâm vào cơ thể của mình ấy.
Tôi
thật sự không muốn cô ấy như thế này, nhưng mà tôi cũng chẳng còn cách nào
khác, thậm chí đến cả một người để có thể trao đổi ý kiến cũng không có. Chị Vu
và dì Vương thực ra là một đối tượng tốt để trao đổi, nhưng mà việc này của La
Lợi, làm sao mà tôi có thể nói với họ được? Anh Hai cũng đã biết rồi, nhưng mà
dạo này tôi toàn trốn anh Hai thôi, không thể tìm anh ấy được nữa. Cho nên cuối
cùng, vẫn là chỉ có thể nói với Lưu Thụy Căn mà thôi, Lưu Thụy Căn nghe xong an
ủi tôi: “Em yên tâm đi, cô ấy sẽ ổn thôi.”
“Nhưng
sao em có cảm giác là cô ấy bây giờ ngày càng tệ hơn ấy.”
“Bây
giờ thì như vậy, có điều tương lai chắc chắn sẽ tốt hơn.”
Tôi hồ
nghi nhìn anh, anh nói: “Cô ấy không thể nào sống suốt đời như vậy được, đợi cô
ấy thoát khỏi môi trường này sẽ tốt lên thôi.”
“Nhưng
mà đến lúc nào cô ấy mới thoát ra được cơ chứ, cái tên Joseph đó cũng chẳng
hiểu thế nào nữa, có người vợ tốt thế rồi mà còn ngoại tình, anh...” Tôi vốn
định nhân tiện nhắc nhở luôn Lưu Thụy Căn, nhưng mà đang định nói ra thì suy
nghĩ lại, không nói nữa, “Anh nói em có nên tìm vợ của Joseph tố cáo anh ta
không?”.
“Em cảm
thấy làm thế có thích hợp không?”.
“Không
thích hợp lắm, nhưng mà làm như thế La Lợi mới có thể thoát được hoàn cảnh
này...”
“Nếu
như cô ấy muốn thoát khỏi, chắc chắn sẽ thoát được.”
Tôi cắn
vào môi dưới, không nói gì>
“Em
cũng chỉ có thể ở bên cô ấy nhiều hơn thôi.” Anh nói rồi, vỗ vỗ vào vai tôi,
“Được rồi, vấn đề của La Lợi chấm dứt tại đây thôi, chúng mình nói chuyện của
chúng ta đi.”
Tôi
nhìn qua anh: “Nói chuyện gì cơ?”.
“Nói...
mà thôi, cứ từ từ vậy.”
Tôi
không nói gì nữa, thực ra anh không nói thì tôi cũng biết, giữa hai chúng tôi
có vấn đề thật. Mặc dù nói là làm lại từ đầu, nhưng mà giữa hai người vẫn có
một tầng khoảng cách nào đó ngăn lại, trước đây thân mật đến thế, hai người trừ
bước cuối cùng chưa làm thôi, còn chuyện gì cần xảy ra cũng đã xảy ra rồi
