ử rồi thì còn lo đẹp với chẳng không đẹp.”
“Đương
nhiên rồi, phụ nữ, được sinh ra là để làm đẹp, cho dù chết cũng phải chết một
cách đẹp đẽ, ngày nào mà tao tự tử, tao bảo đảm sẽ không cắt cổ tay của mình.”
“Mày cứ
hay nói tầm bậy tầm bạ.”
“Mày cứ
đợi đấy!”.
…
Tao đợi
rồi đấy, tao đợi rồi đấy, La Lợi! Mày để tao đợi như thế này đây hả?
“Mày là
đồ lừa đảo, mày là đồ lừa đảo, mày là đồ lừa đảo!”.
Tôi
không biết là tôi đang lẩm nhẩm cái gì, sau đó tôi nghĩ rằng, suy nghĩ trong
khoảng thời gian gần đây của tôi rất hỗn loạn. Hỗn loạn đến nỗi tôi không biết
rõ được rốt cuộc là tôi nên suy nghĩ điều gì, chỉ có từng cảnh tượng, từng cảnh
tượng một cứ lướt qua trong đầu tôi.
“Cái
tên này của mày thật sự chẳng giống gì với con người của mày cả nhỉ!”. Đây là
câu nói khi tôi gặp cô ấy lần đầu tiên, lúc ấy tôi cảm thấy cô gái này chẳng
thành thật chút nào cả.
“Mày ăn
ít lại một chút.” Đây là lần đầu tiên chúng tôi cùng nhau ăn cơm, ngẫu nhiên
gặp nhau ở căn tin, lúc đó tôi chỉ cảm thấy cái con người này quá nhiều chuyện.
“Mày có
phải là con gái không hả?”. Đây là lần đầu tiên chúng tôi cùng đi dạo phố với
nhau, bởi vì là hoạt động tập thể của ký túc xá, nên cho dù có không thích cũng
phải tham gia, lúc nghe câu nói đó suýt nữa tức giận bỏ đi.
“Hoàng
Phiêu Phiêu, bài tập kia mày làm chưa, cho tao mượn chép cái coi!”.
“Hoàng
Phiêu Phiêu, mày giúp tao chiếm một chỗ ở phòng thực tập đó nhé!”.
“Hoàng
Phiêu Phiêu, khi thi hai bọn mình nhớ bổ sung cho nhau >
...
Lúc ấy
thật sự là rất phiền phức với cô ấy, luôn cảm thấy con người này cứ kiểu gì ấy,
tại sao cứ làm như vẻ thân quen nhau lắm rồi, quan hệ giữa tôi và cô không hề
tốt lắm phải không? Nhưng cho dù trong lòng có không vui như thế nào đi chăng
nữa, nhưng mà bởi vì ở chung một ký túc xá, bởi vì chưa đến nỗi căng thẳng lắm,
những việc này tôi cũng đã làm một cách khiên cưỡng, sau đó, vào ngày thi hôm
ấy, cô ấy không những chép bài thi của tôi, còn giật luôn tờ giấy làm bài của
tôi - có nghĩa là nhân lúc thầy giáo không để ý, cô ấy chộp luôn tờ giấy làm
bài của tôi, làm cho tôi sợ đến nỗi tim muốn nhảy luôn ra ngoài, mãi cho đến
khi thầy giáo đi lướt qua đây lần nữa, da đầu của tôi vẫn đang còn tê dại. Sau
đó thì cực kỳ thảm hại, cả hai chúng tôi đều bị thầy giáo tóm cổ.
“Thầy
ơi, thầy đừng trách bạn ấy, là em cứ cố lấy qua đấy ạ!”.
Khi
đứng đối diện với thầy giáo coi thi, cô ấy thừa nhận toàn bộ việc làm của mình,
còn lúc đó tôi chỉ biết ngẩn ngơ đứng đó đến ngây ngốc. Đúng thế, quả thật là
cô ấy cứ giật bài làm qua, quả đúng là lỗi của cô ấy, nhưng cô ấy nhận hết
trách nhiệm về mình như thế, làm cho tôi cảm thấy cứ có cảm giác tội lỗi.
Sau đó
nữa, tôi rụt rè đến tìm cô ấy, muốn nói gì đó, nhưng lại không mở miệng ra
được.
“Nhìn
cái tướng ngốc nghếch của mày kìa, sao thế, cảm thấy ngại ngùng hả, í, mày cũng
dễ bị bắt nạt quá ha. Thôi được rồi, nếu cảm thấy ngại thì mời tao đi ăn cơm
đi, đừng có lừa gạt tao tới căn tin của trường nhé, tao muốn ăn món bánh kem
mùi trà của hãng Goldlion.”
Chúng
tôi cùng đi ăn bánh kem mùi trà, sau đó, cứ thế rồi chẳng hiểu vì sao lại trở
thành bạn của nhau. Cô ấy luôn ép tôi làm những việc mà tôi không thích, ví dụ
như kéo tôi vào cửa hàng, tìm quần áo thích hợp với tôi bắt tôi mặc; ví dụ như
kéo tôi cùng đi xem biểu diễn ca nhạc của một ca sĩ nào đó, mỗi một tấm vé vào
cửa là một trăm tệ, người ta nghe thì như đắm như say, còn tôi nghe làm sao mà
trong lòng cứ run rẩy hết cả lên. Đương nhiên, cũng không hoàn toàn là những
việc như vậy. Ví dụ khi một chàng trai nào đó muốn theo đuổi cô ấy, người ta sẽ
luôn đút lót cho tôi, hoặc là mỗi lần cô ấy từ nhà đến, mang theo cái gì cũng
chuẩn bị cho tôi phần riêng.
Tôi
béo, nhìn bề ngoài lại có vẻ như khô khan cứng nhắc, mặc dù ở trong trường đại
học không bao giờ xuất hiện những trò chơi kiểu vứt cặp sách, dán kẹo cao su
lên ghế ngồi như ở tiểu học và trung học cơ sở, nhưng lâu lâu cũng bị ức hiếp,
mà vào những lúc đó, La Lợi luôn luôn đứng trước hứng đạn cho tôi.
“Người ngốc
như mày bị một mình tao bắt nạt là được rồi, không thể để người khác bắt nạt
nữa, mày chịu không nổi đâu.” Đây là nguyên văn của cô ấy, lúc ấy tôi không tỏ
thái độ gì cả, nhưng trong lòng đã gào thét lên như hàng trăm con ngựa cỏ đang
phi rồi.”
Chúng
tôi cùng nhau đi qua bốn năm đại học như thế. Trong bốn năm đó, đương nhiên là
tôi không có bạn trai, cô ấy cũng từ chối tất cả những anh chàng theo đuổi cô,
mặc dù còn có cả anh Hai, nhưng cũng có một vài tin đồn về tôi, lúc ấy chúng
tôi nghe rồi cũng chỉ cười mà thôi.
“Tiếc
quá hà tiếc quá hà, chị đây là một người đàn ông thì nhất định sẽ cưới mày.”
Ngày đó
cô ấy nâng cằm của tôi lên trêu đùa, tôi liếc xéo cô ấy một cái: “Muốn lấy thì
cũng phải để cho tao lấy nghe có vẻ tốt hơn, tao có vẻ chắc khỏe hơn mày.”
“Mày
nuôi tao nổi không?”.
Tôi
trầm mặc, không chịu để thua, nói lại: “Thế mày nuôi nổi tao không?”.
“Xùy,
cho mày hai cái bánh bao là đuổi mày đi được ấy mà, dễ nuôi bỏ xừ.”
...
