Polaroid
Kỷ Nguyên Xem Mắt

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325542

Bình chọn: 9.5.00/10/554 lượt.

i, cũng nhìn anh như thế...

Tự bạch

của Lưu Thụy Căn

Tôi tên

là Lưu Thụy Căn, ngày tôi còn nhỏ, tôi chưa bao giờ cảm thấy cái tên này sẽ có

vấn đề gì đó, bởi vì những người xung quanh tôi đều có những cái tên tương tự

như thế.

Cái gì

mà Trần Nhị Cẩu, Trương Đại Pháo, so với họ, cái tên của tôi nghe ra có vẻ rất

thư sinh ấy chứ. Cho đến khi tôi vào thành phố, tôi mới biết cái tên của mình

hóa ra lại quê mùa một cục như thế, không chỉ quê mùa, nếu gọi kiểu kì cục hơn

một tí, sẽ có ý nghĩa thật thô tục.

Lưu Căn

Căn, Lưu Đại Căn[1'>...

[1'> Căn Căn: Chỉ bộ phận duy trì nòi giống của người đàn ông.

Đây là

kiểu gọi của các học sinh nam ngày ngày đàn đúm với nhau, có thành tích học tập

không tốt lắm, mới đầu tôi còn không hiểu lắm, sau khi hiểu ý liền cực kỳ bực

bội, nhưng mà tôi lại chẳng biết làm thế nào. Thứ nhất bọn họ người đông thế

mạnh, thứ hai bọn họ đều sinh ra và lớn lên ở đây, thiên thời địa lợi đều

nghiêng về phía họ, tôi đành phải như không biết gì, chỉ có cố gắng học tập

thật giỏi để khinh bỉ lại bọn chúng.

“David!”.

“Cái

gì?”.

“Tên

tiếng Anh của cậu không phải là David sao?”.

“Ừ

nhỉ.” Khi học cấp hai, thầy giáo môn Anh văn bắt mỗi người phải tự đặt một cái

tên tiếng Anh cho mình, mà khi lên cấp ba, thầy giáo yêu cầu mỗi lần học môn

tiếng Anh đều phải gọi nhau bằng cái tên tiếng Anh như thế, có điều đến cả bản

thân thầy giáo, cũng có lúc nhầm lẫn, phần nhiều thời gian đều gọi tên tiếng

Trung của chúng tôi. Bỗng nhiên bạn gái này gọi tôi như thế, nhất thời tôi

không biết phải phản ứng như thế nào, cho dù trả lời rồi, cũng chỉ là hồ nghi

nhìn cô ấy, không biết cô ấy chuẩn bị làm gì.

Cô ấy

chỉ mỉm cười: “Không có gì, chỉ là gọi cậu như thế mà thôi, tên tớ là Jannet.”

“À>

“Về sau

cậu cứ gọi tớ như thế nhé.”

Trong

ấn tượng của tôi có lẽ đây là buổi nói chuyện đầu tiên của tôi và cô ấy, mặc dù

tôi không biết trong lớp tôi có một bạn gái như thế. Làm sao mà tôi lại có thể

không biết được nhỉ? Nam sinh cả lớp, cả khối, có thể là cả trường chắc là đều

biết cả.

Có thể

cô ấy không đẹp nhất, nhưng mà cô ấy lại có thể mang lại cho người khác một cảm

giác rất đặc biệt. Khi cô ấy mặc một chiếc váy trắng đi lướt qua người bạn, khi

cô ấy vô tình lắc qua lắc lại mái tóc dài của mình, khi cô ấy tự tin và trả lời

hoàn hảo câu hỏi của thầy cô giáo đưa ra, khi cô ấy ngồi trên sân khấu của

trường đánh đàn piano.

Cô ấy

là người tình trong mộng của tất cả chúng tôi.

Tôi

chưa bao giờ nghĩ rằng cô ấy sẽ nói chuyện với mình như vậy, càng chưa bao giờ

nghĩ rằng, sau này cô ấy, quả nhiên là đã xưng hô với tôi như thế thật.

David,

David, David...

Jannet,

Jannet, Jannet...

Bắt đầu

có ngày càng nhiều người gọi tôi bằng cái tên này, sau đó, không biết từ lúc

nào, đã không có người gọi tôi là Lưu Căn Căn nữa.

Làm thế

nào để diễn đạt tâm trạng tôi lúc ấy nhỉ? Cảm động, sùng bái, thích thú, tôi

không biết, nếu như nói rằng trước thời điểm này, cô ấy là đối tượng mà tôi ôm

mộng tưởng, thì sau thời điểm này, cô ấy đã trở thành nữ thần luôn rồi! Tôi

khao khát có được cô ấy, nhưng mà tôi lại không dám ngỏ lời với cô ấy, cô ấy

tốt đẹp như thế, mà tôi thì...

Tôi chỉ

là một thằng học trò đến từ nông thôn, cho dù thành tích học tập khá một chút,

cho dù dáng vẻ cũng được coi là mạnh khỏe, cho dù dung mạo cũng được coi là

tuấn tú một chút, nhưng mà thực sự là tôi quá đỗi bình thường. Cô ấy như một

nàng công chúa vậy, làm thế nào mà tôi có thể theo đuổi được đây?

Mặc dù

có suy nghĩ như vậy, nhưng tôi vẫn cố gắng học hành, sau đó vào thời điểm chọn

trường để thi, tôi cố ý chọn cùng một trường với cô ấy. Vô cùng may mắn là, c

tôi và cô ấy đều thi đậu vào trường đó, những tháng ngày về sau lại có chút lộn

xộn và mịt mù.

Vừa mới

thi đậu đại học cho nên rất hạnh phúc, nhưng mà cũng cảm thấy mờ mịt, tôi và

tất cả những tân sinh viên mới nhận phòng ở, xưng huynh đệ với người ở cùng ký

túc xá, tham gia khóa học quân sự, trốn học, nếu như nói có gì khác với người

ta, thì đó là việc tôi luôn chú ý tới cô ấy.

Mặc dù

vào học đại học rồi, nhưng mà cô ấy vẫn được người ta để ý như những năm học

cấp ba, thậm chí là còn bắt mắt hơn cả khi ấy nữa, một bản nhạc “đám cưới trong

mơ” của cô ấy trong buổi liên hoan chào mừng tân sinh viên đã không biết được

bao nhiêu người bình luận. Nếu như cứ tiếp tục phát triển như thế, có thể tôi

và cô ấy, suốt cả cuộc đời tôi và cô ấy không có điểm giao nhau, như thế thì sẽ

không có câu chuyện về sau nữa.

Bố cô

ấy qua đời, ông ra đi một cách đột ngột, mà mẹ của cô vì chịu đựng không nổi cú

sốc này, đã bị xuất huyết não.

Trước

đây, tôi chưa bao giờ biết rằng gia đình quan trọng với một con người đến thế

nào, nhưng mà từ bản thân cô ấy tôi đã nhận ra được điều này, một người con gái

ưu tú, xuất sắc như cô ấy đây mà chỉ trong một đêm, thậm chí là buộc phải thôi

học.

“Cậu

không cần phải nói cả đống lý thuyết đó với tớ đâu, tớ biết điều này có nghĩa

như thế nào với tớ, nhưng mà tớ không còn cách nào khác, cậu có biết không hả?