lặp lại cả ngàn cả vạn lần.
Đến cuối cùng, Lâm Dược đối với tất cả về Caesar đều có thể đọc thuộc lòng, xém chút ngay
cả nằm mơ cũng mơ thấy ánh mắt lạnh lẽo của Caesar.
Hôm nay,
Daniau lại xuất hiện, Lâm Dược không đợi hắn mở miệng đã nói: “Ngài
Daniau, cho dù anh có nói với tôi bao nhiêu chuyện về Caesar, tôi cũng
sẽ không biến thành anh ta.”
Daniau nhìn y, nói khẳng định: “Cậu sẽ.”
“Sẽ không, tôi nghe càng nhiều, càng cảm thấy mình không thể biến thành như thế, Caesar đại đế, đó là sự tồn tại như đế vương, tôi thì sao, chỉ là
một cọng cỏ, anh nói tôi làm sao thay đổi? Đương nhiên, cũng có cọng cỏ
biến thành hoàng đế, nhưng ít nhất cũng cần mười mấy hai chục năm… hai
chục năm, thời gian có phải hơi dài không?”
“Cậu sẽ biến thành
anh ấy.” Giống như không nghe thấy lời của y, Daniau lại nói: “Cậu và
anh ấy ở chung một phòng, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy anh ấy. Phong
cách đánh bài của cậu giống anh ấy, hiện tại, chỉ cần thay đổi từng
chút, chỉ cần bình thường cũng giống anh ấy, cậu sẽ là anh ấy.” Cho dù Daniau khẳng định Lâm Dược chính là Caesar, nhưng dù sao hai người
khác biệt quá nhiều. Ngoại hình thì không nói làm gì, nhưng cái miệng đó của Lâm Dược, thì cho dù Caesar có chuyển thế đầu thai mười lần cũng
chưa chắc có thể thay đổi.
Vì thế, bất luận trong lòng Daniau
khẳng định thế nào, cũng vẫn có nghi ngờ, chính vì nghi ngờ, lần trước
mới để Lâm Dược tránh né cho qua.
Nhưng hiện tại, Daniau rõ ràng
không chuẩn bị tiếp tục nghe y nói bậy nói bạ, hắn cho rằng y là Caesar, thì y phải biến thành Caesar!
Thế là Lâm Dược sau một lần hôn mê tỉnh lại phát hiện, cả căn phòng đều dán đầy hình của Caesar. Hình chụp gần chụp xa chụp thẳng chụp ngang chụp một mình chụp chung với cảnh,
hình nghiêng hình trực diện, tóm lại bất luận là ở góc độ nào vị trí
nào, đều có thể nhìn thấy Caesar.
Cho dù y nằm trên giường, trên trần nhà cũng có một Caesar còn lớn hơn cả người thật nhìn xuống.
“Cái này còn lợi hại hơn cả phòng tối nữa.” Lâm Dược nói với Caesar như thế, “Muốn khiến một người hận một người, cách tốt nhất là gì? Dán hình của
anh ta đó, ngày ngày nhìn, dù có yêu cũng biến thành hận thôi. Daniau
này rốt cuộc muốn tôi biến thành anh, hay muốn tôi hận anh vậy.”
Caesar không để ý tới y.
Y lại nói: “Nhưng thôi đi, Lạc Lạc, tôi càng nhìn, càng cảm thấy, tướng
mạo của anh không giống thật. Nói thật nha, anh có từng phẫu thuật chỉnh hình không, đừng lúng túng mà, hiện tại phẫu thuật chỉnh hình rất lưu
hành. Ai ai ai với ai ai ai nghe nói đều từng phẫu thuật, anh có phẫu
thuật cũng không sao.”
Caesar vẫn không để ý tới y, Lâm Dược nhìn hình, có chút bực bội.
Vì vấn đề hình, Lâm Dược thực sự rầu rĩ hai ba ngày, nhưng sau đó sự rầu rĩ này bị y gả đi.
Chuyện là, hiện tại đãi ngộ của y tốt hơn lúc trong phòng tối nhiều. Mỗi ngày
muốn ăn gì thì có cái đó, trong phòng còn trang bị phòng tắm, khi buồn
bực, còn có thể xem phim.
Đối với cuộc sống này, Lâm Dược cũng
biết đủ, nếu trong phòng chỉ có những thứ này, y cũng có thể tự vui vẻ__ Tuy ảnh chụp khắp phòng cũng khiến y có chút hậm hực, nhưng, y giỏi
nhất chính là hóa hậm hực thành vui vẻ.
Nhưng trong phòng này còn có một người, tuy linh hồn người đó chắc đang ở trong đầu y, nhưng ít
nhất, vẫn có một thân thể không phải.
Ban đầu, xuất phát từ sự
tôn kính với sự vật chưa biết, Lâm Dược và thân thể của Caesar ở yên vô
sự, dù sao Caesar này cũng luôn ngồi ở bên cửa sổ không nói tiếng nào,
có thể một ngày hai mươi bốn tiếng không biến hóa chút gì, nếu không lưu tâm, thì cũng không có gì khác biệt với một bức tượng nặn.
Cứ
thế qua vài ngày, đặc biệt là trong phòng còn dán kín ảnh của Caesar,
Lâm Dược cảm thấy phải tìm cho mình chút chuyện làm, thế là y nói với
Caesar: “Lạc Lạc, chúng ta hiện tại là thiên thời địa lợi nhân hòa. Anh
xem chúng ta tiếp xúc với thân thể của anh gần như thế, nếu không nghiên cứu tỉ mỉ, thì cũng thật có lỗi với cơ hội này. Hơn nữa nói không chừng nghiên cứu kỹ rồi, thì có thể nghiên cứu cho anh trở về.”
Đối
với cách nói nghiên cứu để mình có thể trở về, Caesar tuyệt đối không
tin tưởng, nhưng hắn không có quyền chi phối thân thể này, cho nên cũng
chỉ có thể nhìn Lâm Dược bước từng bước tiếp cận thân thể của mình, sau
đó, từ kéo kéo tay, nhéo nhéo mũi ban đầu, đến sau đó phát triển thành
sờ mó toàn thân.
Đúng, chính là sờ mó toàn thân, từ đầu tới chân, trừ bộ vị riêng tư đó ra, Lâm Dược không bỏ qua một chỗ nào, hơn nữa y
không chỉ sờ, còn nhìn, nhìn từng tấc từng tấc, chỉ còn thiếu cầm cái
kính lúp nghiên cứu từng chút một.
Hành động này, nếu để người
không thuần khiết nhìn thấy, đó là dâm loạn, để người sắc tình nhìn thấy chính là quấy rối, để người biến thái nhìn thấy chính là luyến thi.
Nhưng Lâm Dược lại nói với Caesar thế này: “Tôi đang nghiên cứu, nghiên cứu
rất nghiêm túc. Lạc Lạc, anh là Caesar, anh lại ở trong đầu tôi, vậy thì người này là cái gì chứ? Người này tuy ngây dại si ngốc điên loạn,
nhưng rõ ràng, là còn sống. Chúng ta giả dụ linh hồn có tồn tại, vậy
thì, anh trong đầu
