Ring ring
Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328762

Bình chọn: 8.5.00/10/876 lượt.

An hút hết hai điếu thuốc, lão Trương đã đi xuống núi. Trên đường

về, ông hỏi: “Chiều nay tôi về quê ăn tết, hay là cậu đi cùng tôi? Đừng ở nhà một mình.”

Vương Cư An ngẫm nghĩ rồi đáp: “Được!”

Lão Trương lại nói: “Ở quê vừa xây nhà mới, đủ chỗ ở, chỉ là điều kiện sinh hoạt kém một chút, cậu đừng chê bai. Cậu hãy gọi cả Tô tiểu thư cùng

về”.

“Không cần, cô ấy về Giang Nam ăn Tết”. Vương Cư An nói.

Tô Mạt lại bỏ hết hành lý ra ngoài, gọi điện thoại cho bố mẹ nói rõ tình

hình. Ông bà Tô rất thông cảm, nói công việc quan trọng, đừng phụ sự tín nhiệm của lãnh đạo. Chỉ duy nhất Thanh Tuyền ít lời, con bé không kêu

ca nhưng cũng chẳng nhiệt tình như mọi hôm, mới nói được hai câu, nó

bảo: “Bye bye, con đi xem Cừu vui vẻ đây, mẹ đi làm việc đi!”

Tô Mạt cũng chẳng biết làm thế nào. Cô gọi điện cho Vương Cư AN nhưng anh tắt máy. Anh lại biến mất vài ngày.

Đến tối mồng Ba, Tô Mạt quyết định thử gọi lần cuối. Lần này điện thoại có tín hiệu, anh hỏi: “Em không về quê à?”

“Không”.

Buổi tối anh đến nhà, lại kéo cô lên giường, giày vò đến đêm khuya. Sáng hôm sau, anh lại nổi hứng, muốn làm lần nữa, Tô Mạt trốn xuống thư phòng,

anh quấn chiếc khăn tắm, đi theo cô.

Thấy thái độ này của anh, Tô Mạt càng buồn bực, hỏi: “Tôi không phải công cụ để trút bỏ của anh!”

Vương Cư An ngẩng đầu nhìn cô. “Em không có ham muốn? Em không thích thú?

Không thích thú mà kêu lớn tiếng thế?” Thấy cô im lặng, anh tiếp tục:

“Có ham muốn thì làm, đây là điều rất bình thường”.

Tô Mạt quấn chăn lên người. “Không phải như vậy, anh đang trút bỏ sự phẫn nộ”.

Vương Cư An trầm mặc.

Tô Mạt nói thẳng: “Trước mặt anh, tôi không dám nhắc đến bất cứ người nào hay chuyện gì, chỉ sợ lỡ miệng”.

Một lúc sau, anh mới đáp: “Tôi không có cách nào để không nghĩ đến chuyện đó”.

Tô Mạt nói: “Tội gì anh phải hành hạ bản thân, còn làm khổ tôi?”

“Nếu không phải vì…” Vương Cư An cất giọng bình thản. “Tôi đã khiến những

người họ hàng của em không còn chốn dung thân ở đất Nam Chiêm này”.

Tô Mạt lắc đầu, khóe mắt ngấn lệ. Khó khăn lắm mới kiềm chế được, cô lên

tiếng: “Có một việc tôi muốn nói cho anh biết… Tôi định theo Vương Á Nam tới công ty khoa học kỹ thuật Bảo Thuận”.

Vương Cư An chau mày. “Sao em lại đến đó?”

“Bà hy vọng tôi qua bên đó.”

“Công ty đó rất bình thường. thật ra tôi có thể giúp em sắp xếp công việc, chỉ cần em nói một tiếng”.

Tô Mạt không để ý đến câu nói của anh. “Anh có cảm thấy Thiên Bảo rất đáng thương hay không? Cô anh lớn tuổi như vậy mà vẫn phải bôn ba vất vả vì

anh ta”.

Vương Cư An im lặng, đột nhiên nhếch miệng cười. “Sự cảm thông của em chẳng đáng giá một xu”.

Tô Mạt bỗng thấy căng thẳng.

Anh đè xuống người cô, hỏi nhỏ: “Có phải mỗi kẻ nhận sự cảm thông của em thì đều lên giường với em?”

Tô Mạt vơ cái gối đập vào người Vương Cư An nhưng bị anh giữ lại. cô không thể kháng cự, tức giận nói: “Anh tránh ra!”

Vương Cư An vẫn nằm đè trên người cô, toàn thân bất động. Tô Mạt hết cách, đành cắn bờ vai anh.

Vương Cư An không kịp đề phòng. “Em nghiện cắn người đấy à?” Anh hơi nhúc nhích, cảm thấy đau buốt.

Lần này cô thật sự tức giận nên không hề nể nang.

“Đừng cắn nữa, tôi dậy là được chứ gì?” Vương Cư An nói.

Không còn bị kìm kẹp, Tô Mạt lập tức ném cái gối vào Vương Cư An. Anh bị đuổi ra ngoài phòng khách, nhặt quần dài ở sofa mặc vào người. Nhân lúc anh

không đề phòng, Tô Mạt mở cửa, đẩy anh ra ngoài.

Vương Cư An mới cúi đầu cài thắt lưng, cánh cửa đã đóng sầm. Tám, chín giờ

sáng, các căn hộ xung quanh vẫn hết sức yên tĩnh. Cửa sổ ở đầu hành lang mở toang, không khí lạnh tràn vào buốt giá.

Một lúc sau, va li quần áo của Vương Cư An cũng bị ném ra ngoài. Anh nhanh

chóng đưa tay ra chắn cửa. Hai người đều coi trọng thể diện, không ai

lên tiếng, chỉ đẩy đi đẩy lại.

Vương Cư An để tay ở khe cửa. Ai ngờ người bên trong tỏ ra cứng rắn, không hề nể nang, ấn mạnh một cái khiến anh thấy đau buốt, buộc phải thu tay về. Cánh cửa lại một lần nữa khép chặt. Vương Cư An ở bên ngoài bị nhiễm

lạnh, ho khù khụ vài tiếng.

Vài giây sau, cánh cửa lại mở hé, áo sơ mi, áo vest và giày da của anh bị

ném hết ra ngoài. Vương Cư An vừa mặc áo sơ mi, cửa nhà Tùng Dung đột

nhiên mở toang. Triệu Tường Khánh cùng hai mẹ con chị ta đi ra ngoài.

Nhìn thấy Vương Cư An, họ vừa kinh ngạc vừa ngượng ngập. Hai bên im lặng nhìn đối phương.

Triệu Tường Khánh gãi gãi sau gáy. “Sếp, chúng tôi đi ăn sáng, sếp có đi cùng không?” Còn chưa dứt lời, anh ta bị cấu một cái ở thắt lưng.

Vương Cư An làm như không nghe thấy, mặt lạnh, từ tốn cài từng chiếc cúc áo sơ mi.

Ba người kia không dám nhiều lời, rón rén đi vào thang máy.

Vương Cư An đập cửa: “Được rồi, mở cửa ra đi!”

Người bên trong không có phản ứng.

Anh thò tay vào túi quần, không thấy chìa khóa nhà nên đành “xuống nước”: “Được rồi, là tôi nói sai, em mau mở cửa ra đi!”

Tô Mạt choàng khăn ngồi tựa vào sofa nhưng không lên tiếng, tuy nhiên cô

không rời mắt khỏi tay nắm cửa. Một lúc sau không nghe thấy động tĩnh gì nữa, cô không kìm được, đứng dậy đi mở hé cửa.

Vương Cư An đứng bên cạ