, không mở ra đọc, thậm chí xóa luôn. Một lúc sau, anh lại nhận được hai tin nhắn từ văn phòng tổng giám đốc, hỏi anh có cần xử lý đồ trong văn phòng chủ tịch không.
Vương Cư An cảm thấy buồn cười. Anh tu một ngụm rượu, rượu lạnh giá, cay
nồng. Anh nhất thời bị sặc, ho khù khụ. Chợt nhớ laptop ở văn phòng còn
ảnh của con trai, anh nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc rồi gọi điện đặt vé máy bay.
Hai ngày sau, Vương Cư An trở về An Thịnh. Văn phòng chủ tịch tuy không một bóng người nhưng cách bài trí đã thay đổi. Biết anh đến, một nhân viên
IT chờ sẵn để xóa toàn bộ dữ liệu cơ mật liên quan đến các dự án ở trong máy tính của anh. Cô thư ký gõ cửa phòng, vẫn gọi anh là “Chủ tịch
Vương” nhưng sắc mặt ngượng ngùng. Cô ta nói, Vương tiên sinh đang đợi
anh ở văn phòng tổng giám đốc, mời anh qua bên đó nói chuyện.
Vương Cư An ngẫm nghĩ, không từ chối.
Vừa vào cửa, anh liền nhìn thấy người em trai của anh đang ngồi sau bàn làm việc, cười híp mắt.
Vương Cư An ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
Vương Tư Nguy cười. “Anh gầy đi nhiều”.
Vương Cư An hỏi thẳng. “Chú biết sự thật bao lâu rồi?”
Vương Tư Nguy ngẫm nghĩ một lúc. “Cũng không lâu lắm, mới hai, ba tuần thôi”. Anh ta thở dài. “Bà già che giấu giỏi thật. Tôi cũng bị sốc nặng”.
“Chú vẫn còn cảm giác đó?” Vương Cư An cười. “Giữ chắc cái ghế ở dưới mông chú mới là việc quan trọng”.
Vương Tư Nguy biến sắc mặt. “Ý anh là gì?”
Vương Cư An tựa vào ghế một cách thoải mái. “Bà ta có thể đưa chú lên vị trí
này, cũng có thể kéo chú xuống bất cứ lúc nào. Bà ta đối xử với tôi thế
nào, sau này chắc cũng sẽ đối xử với chú như vậy”.
Vương Tư Nguy nhún vai. “Tôi và anh khác nhau. Thân phận của chúng ta không
giống. Tôi là cháu ruột của bà ấy, còn anh chẳng là gì cả”.
Vương Cư An nhếch miệng. “Ở chốn thương trường không có anh em họ hàng gì
hết! Một khi động chạm đến lợi ích cha con, anh em còn trở mặt thành kẻ
thù nữa là họ hàng. Hơn nữa, con người chú…”
“Con người tôi làm sao? Con người tôi làm sao nào?”
“Chú có mấy cân mấy lạng, mọi người đều biết rõ”.
Ban đầu, Vương Tư Nguy còn kiêng dè Vương Cư An, nhưng nghe anh nói vậy,
anh ta tức giận chỉ tay vào mặt anh. “Vương Cư An, anh đừng đề cao bản
thân quá. Trước đây, tôi coi anh là anh trai nên mới nể mặt anh”. Anh ta đã chuẩn bị từ trước, ném tấm thẻ ngân hàng xuống đất. “Dù không có
tiền, tôi cũng rộng rãi hơn anh. Lúc trước anh cho tôi ba mươi vạn để
đuổi tôi đi. Bây giờ trong thẻ có ba mươi mốt vạn, anh cầm lấy rồi mau
cuốn xéo cho tôi!”
Vương Cư An vẫn thản nhiên. “Chú đừng sốt ruột, nghe tôi nói trước đã. Mọi
mặt của con người chú đều tốt, chỉ là tính cách hơi nóng vội”. Anh ngừng lại, thần sắc lộ vẻ bi ai. “Hai mươi mấy năm qua, chúng ta đều không
biết sự thật. Chú hãy tự hỏi lòng mình, tôi đối xử với chú thế nào?”
Vương Tư Nguy đấm xuống mặt bàn, nhất thời im lặng.
“Lúc chú mới đến Vương gia, mẹ cả của chú nhân lúc bố… nhân lúc bố chú không ở nhà, không cho chú ăn cơm, là ai nửa đêm mang cơm cho chú? Chú bị gọi là con hoang ở ngoài đường, ai đánh nhau trả thù cho chú? Chú gây
chuyện, là ai thu dọn bãi chiến trường giúp chú?”
Vương Tư Nguy quay mặt đi chỗ khác, không nhìn anh.
Vương Cư An nói tiếp: “Chú quên hết những chuyện này cũng chẳng sao, nhưng tôi luôn coi chú là anh em”.
Vương Tư Nguy lập tức nhếch miệng. “Tôi không thèm”.
“Chú hãy nghĩ mà xem, Vương Á Nam tuy biết rõ thân thế của chúng ta, nhưng
bao năm qua bà ta đố xử với chú thế nào? Chú gọi bà ta một tiếng “cô”,
bà ta chẳng thèm đáp”. Vương Cư An nói xong, âm thầm quan sát vẻ mặt của Vương Tư Nguy.
Vương Tư Nguy không thể né tránh, cũng không dám đối mắt. Anh ta cất giọng ủ rũ. “Anh muốn nói gì?”
“Tôi và chú giống nhau, đều chỉ là quân cờ trong tay bà ta”.
“Không thể nào!” Vương Tư Nguy cất cao giọng. “Bây giờ ngoài dựa vào tôi, bà ta còn có thể dựa vào ai? Tên ngốc ở nhà bà ta?”
“Chú hãy suy nghĩ kĩ, ngoài chú ra, bà ta còn gần gũi ai ? Bà ta từng đề bạt ai, trong đó có ai không thể thay thế?”
Vương Tư Nguy ngẩn người, ngẫm nghĩ một lúc. “Anh muốn nói đến người phụ nữ họ Tô đó?”
Vương Cư An không trả lời, ra chiều suy tư một lúc mới lên tiếng: “Đối với
Vương Á Nam, cô ta không phải không thể thay thế, nhưng đối với một
người nào đó, cô ta rất quan trọng”.
Vương Tư Nguy mờ mịt.
“Vương Á Nam đang lót đường cho con trai bà ta”. Vương Cư An thở dài. “Đối với phụ nữ, chỉ có con trai mới là của mình, tất cả những thứ khác đều là
phù du. Bà ta luôn cảm thấy có lỗi với Thiên Bảo, có tâm lý muốn bù đắp
cho cậu ta”.
“Ý anh là gì?” Vương Tư Nguy không tin nổi. “Tên ngốc đó cũng có mùa xuân ư?”
Vương Cư An im lặng.
Vương Tư Nguy càng nghĩ càng bực tức. Anh ta gõ cây bút ký tên xuống mặt bàn. “Thảo nào lúc đó bà ta nói hay thế, nhưng sau chẳng chịu giao cổ phần
cho tôi. Khi thì bà ta nói thủ tục có vấn đề, lúc lại nói các cổ đông có ý kiến”. Anh ta quăng mạnh cây bút, “Mẹ kiếp, tất cả chỉ là diễn trò!”
Người ngồi gần âm thầm quan sát anh ta.
Vương Tư Nguy nghiến răng. “Người họ Tô kia là cái thá gì? Tôi sẽ khiến cô ta nuốt không