o vương phủ, lão gia và tiểu thư đang chờ
ngài!”
Khúc Địch nhất thời ngây người.
Vương Mẫn, được xưng là đệ nhất mỹ nhân
Tô Châu. Mười ngón tay mềm mại, mặt như hoa đào, da thịt như ngọc, khi
không cười thì thanh lịch tao nhã như nước sông tiên, một khi cong khóe
môi, mắt long lanh hàm túy, kiềm diễm hơn đóa mẫu đơn cũng đến ba phần.
Có thể nói nàng là nữ nhân xinh đẹp nhất trong suốt mười tám năm làm người mà Khúc Địch gặp được, ngay cả Đinh
Đinh trong lòng hắn tâm tâm niệm niệm khó quên cũng kém so với Vương Mẫn ba phần.
Khi Khúc Địch bị lão quản gia dẫn tiến
vào Vương phủ, gặp được Vương gia lão gia tử, lại thấy Vương Mẫn, hắn
mới biết được thì ra hôm nay trận luận võ này không phải là đánh giá võ
công bình thường, mà là Vương gia tuyển con rể, chọn người kế thừa sản
nghiệp của Vương gia trong tương lai.
Khi Khúc Địch còn nhỏ từng nghe nói Vương phủ này là đệ nhất danh môn Tô Châu, trưởng nữ của Vương gia (Vương gia đây không phải là phủ của vương gia, mà là một gia đình họ Vương) vào cung được sắc phong quý phi, huynh trưởng được phong làm quốc cữu,
phụ thân thì không muốn vào cung làm quan lại gì hết nên được phong danh hiệu Tiêu Dao Hầu.
Nhưng hắn chưa bao giờ nghe nói Vương lão gia còn có một nữ nhi thứ hai nha!
Đừng hỏi hắn tại sao lại quen thuộc
Vương gia này như thế, đây thật đúng là khéo nha! Năm đó ác bá hỏa thiêu ngôi miếu đổ nát lại đúng là con trai ngoan của Vương gia, quốc cữu
đương triều- Vương Phân.
Năm đó, hắn đối Vương Phân này chỉ hận
không thể róc thịt, chặt xương, mà nay vận mệnh lại trêu cợt như vậy,
khiến cho Vương phủ muốn chiêu hắn làm con rể.
Khúc Địch nhìn Vương Mẫn bên kia cúi
đầu, miệng xấu hổ lại tươi cười, đáy mắt hắn chợt lạnh băng một mảnh,
lại liếc mắt một cái sang vị Vương lão gia cười đến giống Phật Di Lặc
kia.
Người ngoài có lẽ sẽ bị khuôn mặt hiền
lành của lão gia tử này lừa gạt, nhưng Tô Châu cũng là nơi sinh thành
của Khúc Địch, hắn đã sớm biết toàn gia họ Vương này là ác bá đến mức
nào, nên dù Vương lão gia dùng mọi cách thể hiện thiện chí của mình thì hắn ngay cả nửa điểm cảm kích cũng không có.
Hắn thản nhiên cười: “Chỉ sợ vãn bối
phải cô phụ ý tốt của lão gia. Tiểu bối trước khi lên đài vốn chỉ biết
thắng trận sẽ được ngàn lượng hoàng kim, lại không biết phải đính hôn
thiên kim của quý phủ. Tiểu bối vì vàng bạc mà đến, việc thân cận này
thật là có lỗi thứ cho tiểu bối không thể nhận.”
Nghe vậy Vương lão gia cũng không giận,
vẫn cười đến hòa ái: “Hay là Khúc công tử ghét bỏ tiểu Mẫn không đủ
thanh nhã khiêm tốn?”
Khúc Địch lắc đầu: “Quý thiên kim mỹ mạo vô song.” Nhưng Vương Mẫn lại không phải là “nàng” trong cảm nhận của hắn nha!
“Vậy Khúc công tử vì sao không muốn
đính hôn? Ngươi cũng biết một khi ở rể Vương phủ, chớ nói tiền tài, mỹ
nhân song song, mà quyền lực, phú quý cũng bức người, Khúc công tử thực
không động tâm sao?”
Khúc Địch tin tưởng lấy thế lực trong
quan trường của Vương phủ, một khi hắn trở thành con rể của Vương phủ
việc tùy tiện làm một chức quan thất phẩm nào đó là không thành vấn đề.
Nếu hắn không muốn tham gia chốn quan
trường, chuyển sang làm ăn buôn bán thì sản nghiệp Vương phủ to lớn như
thế cũng đủ để hắn phát triển một thế lực ngập trời.
Hơn nữa Vương Mẫn lại là nữ tử dung nhan như hoa như vậy thân là nam nhân ai lại không động lòng?
Nhưng là……
Trong đầu hắn hiện lên từng đoạn kí ức ở Bạch Vân Trang kia.
“Sư đệ, ngươi phải tắm rửa mỗi ngày nha! Tắm rửa làm sao có thể tổn thương nguyên khí được? Không tắm rửa mới sinh mùi hôi ấy!”
“Sư đệ, tiểu hài tử không thể uống rượu, uống rượu có hại cho thân thể.”
“Sư đệ, không cần che, là nhật thực một phần thôi, rồi sẽ hết.”
“Sư đệ, trời lạnh nhớ rõ mặc thêm nhiều quần áo.”
Đinh Đinh, hắn rất nhớ nàng! Biết bao hy vọng cuộc sống của hai người ở Bạch Vân Trang có thể thật dài, thật lâu cho đến khi người tóc bạc da mồi vẫn còn có thể tay trong tay, cùng
nhau tản bộ trong rừng cây kia.
Nhưng hôm nay tất cả đều tan thành bọt
nước, đều là do đám hắc y nhân chết tiệt kia, ngụy quân tử đầy miệng
nhân nghĩa, hắn nhất định không tha cho bọn chúng.
Kìm lòng không đậu, hốc mắt hắn chợt đầy nhiệt khí, chỉ đành phải âm thầm vận công ức trụ nỗi lòng trào lên.
Hắn cố gắng duy trì nụ cười khinh đạm,
yếu ớt: “Vương lão gia, bất luận tiểu bối đối với đề nghị của ngươi có
bao nhiêu động tâm đi nữa,cũng chỉ là có tâm mà vô lực a! Tiểu bối tập
luyện môn võ công vốn là âm hàn công pháp, công pháp này… Hắc hắc hắc,
là không thể gần nữ sắc.” Hắn thà đem mình nói thành thái giám, cũng
không nguyện phụ bạc nữ thần của lòng mình.
Rầm, đại chưởng của Vương lão gia đập
xuống bàn, rốt cục cũng trở mặt: “Ngươi không thể gần nữ sắc, lại còn
lên lôi đài chọn rể của Vương phủ, đây là cố ý đối địch với Vương phủ ta hay sao?”
“Vương lão gia đừng giận, tiểu bối hôm
nay mới đến Tô Châu, không biết quý phủ mở lôi đài chọn rể. Có câu kẻ
không biết không có tội, huống hồ, hắc hắc….. Vương lão gia, lấy võ nghệ của vãn bối ngươi không tiếp nhận ta thì đúng là uổng côn