Lưu Manh Đại Hiệp

Lưu Manh Đại Hiệp

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322324

Bình chọn: 9.00/10/232 lượt.

g bày ra lôi

đài chọn nhân tài?”

Hai tròng mắt Vương lão gia đảo qua đảo

lại, vẫy vẫy tay, ý muốn Vương Mẫn rời đi, rồi lại lệnh cho mọi người

lui xuống, đại sảnh trống trải chỉ còn mình lão và Khúc Địch bốn mắt

nhìn nhau.

“Ngươi là kẻ nào, đến Vương phủ ta là muốn cái gì?”

“Vương lão gia, mọi sự hôm nay thực sự

chính là trùng hợp, tiểu bối gọi là Khúc Địch, vốn là người giang hồ,

đến Tô Châu lộ phí đã dùng hết thế nên mới lên lôi đài luận võ. Về phần

vì sao tiểu bối là người thích hợp nhất với yêu cầu của lão gia…. Hắc

hắc, lăn lộn trong giang hồ ai lại không có vài phần nhãn lực phán đoán

chứ? Thứ cho tiểu bối nói thẳng, Vương lão gia mặt mày trắng trẻo, mũi thở nở nang, nhân trung sâu rộng, rõ ràng là tướng đại phú đại quý. Về phần vị Vương cô nương kia, đẹp

thì có đẹp thật nhưng cũng là mệnh bạc phúc, xuất thân của nàng nhất

định là ca kĩ, vũ kĩ, dám quả quyết không có khả năng có quan hệ huyết

thống gì với Vương lão gia. Mà Vương lão gia lại vì nàng chiêu tế (kén rể), lại đưa ra điều kiện hậu đãi hơn người, bởi vậy tiểu bối mạnh miệng dự

đoán cái ngươi muốn chính là một người võ nghệ cao cường, về phần có

muốn kết hôn với Vương cô nương hay không, cũng không phải là vấn đề.”

Vương lão gia cúi đầu trầm tư một lát: “Ngươi thật sự không thể gần nữ sắc?”

“Lão gia có thể phái người nghiệm thân.” Võ công một khi luyện đến cực hạn, việc lui dương cũng không phải là

vấn đề, Khúc Địch này mới không thèm sợ ngươi nghiệm tra nhé.

“Ngươi còn

trẻ tuổi, đã có công lực cao thâm như vậy, vì sao lại có thể nghèo túng

trong giang hồ được? Hay là có chuyện gì không thể cho ai biết được?”

“Vương lão gia, hắc hắc, chúng là đều là người theo đuổi lợi ích thực tế, sẽ không quan tâm quá nhiều như vậy.

Giang hồ này….. muốn ở trong này kiếm nhiều tiền, nói đơn giản cũng rất

đơn giản, mà nói gian nan thì cũng thật gian nan. Yêu cầu căn bản nhất

chính là hai thứ, tiền tài và nhân lực. Từ trước đến này, có tiền tài,

có nhân lực, muốn tìm kiếm cơ hội kiếm tiền còn có gì khó khăn sao?

Ngươi xem bên ngoài của tiểu bối, cho rằng tiểu bối năm nay bao nhiêu

tuổi? Không, không, không, ngươi cũng không cần đoán, ta trực tiếp nói

cho ngươi, ta năm nay mười tám tuổi. Ngươi cũng đừng kỳ quái tại sao ta

luyện mười tám năm công lực lại đủ để đánh bại sáu mươi năm cố gắng của

người khác. Sư phụ của tiểu bối là lão thái giám từ trong cung, truyền

lại cho tiểu bối chính là môn võ công đứng hàng thứ ba trong số ba ma

công chốn võ lâm, Quỳ Hoa Bảo Điển.”

Vương lão gia thiếu chút nữa té xỉu,

trên đời này thực sự có người lại khẳng định tự mình hại thân mình đi

luyện Quỳ Hoa Bảo Điển kia sao? Kể cả Quỳ Hoa Bảo Điển kia có được đồn

đại là “Quỳ Hoa nơi tay, thiên hạ ta có” đi nữa, nhưng muốn một đại nam

nhân tự cung để luyện loại võ công này, cũng là mất hết mặt mũi tổ tông

mười tám đời đi?

“Vương lão gia nhất định rất nghi hoặc

tại sao tiểu bối lại luyện loại ma công này?” Khúc Địch am hiểu rất sâu

phương thức cổ động người ta, đầu lưỡi kia chẳng khác gì con rắn độc,

thẳng tắp cắn vào lòng Vương lão gia làm cho hắn đau đớn, lại luyến tiếc buông tha ‘vũ khí’ tốt như thế này.

“Tiểu bối xuất thân là kẻ bị bỏ rơi, lão gia cho rằng võ lâm đại phái bình thường có thể thu nhận người như ta

sao? Người trong chính phái chú ý nhất chính là giăng bè kết phái. Như

xuất thân của tiểu bối chỉ có thể dấn thân vào lục lâm hắc đạo, ma cung

tà phái mà thôi. Mà trong chốn võ lâm ba loại ma công luyện thành nhanh

nhất, trong đó có Hấp huyết đại pháp dựa vào hút máu của thanh niên tinh tráng làm gia tăng công lực; Âm dương thần công lại là hấp thụ công lực của người khác thành của mình. Luyện hai loại ma công này, xem như tổn

hại đến kẻ khác rất nhiều, làm hại nhiều người như vậy, tất nhiên không

có kết cục tốt, tất cả đều bị võ lâm nhân sĩ chính phái muốn tiêu diệt.

Chỉ có Quỳ Hoa Bảo Điển, nếu tập luyện đúng phương pháp, mười năm có thể được liệt vào hàng võ lâm cao thủ, lại là tự tàn phá bản thân, chẳng sợ bị người trong thiên hạ khinh thường, chỉ cần ta chẳng để , ai có thể

làm khó dễ được ta? Về phần người bên ngoài có cười, cũng chỉ là cười

trong lòng, đối mặt, bọn họ còn dám cười ta sao? Thực lực mới là chân

chính quan trọng, hơn nữa ta lại không có nhược điểm bị rơi vào tay đám

người suốt ngày mở miệng hô to nhân đức kia, bọn họ muốn diệt ta cũng

chẳng thể nào. Như thế tính ra ta còn chiếm tiện nghi lớn ấy!”

Vương lão gia cũng là người làm ăn khôn

khéo, nghe được ý tưởng của Khúc Địch cũng mừng thầm vì mình nhặt được

bảo bối. Thật sự là người tri tâm nha! Hắn đưa nữ nhi vào cung người

ngoài cười hắn bán con, nhưng hắn cũng vì ăn theo hoàng thân quốc thích

mà đứng đầu được giới thương nhân, cuộc mua bán này còn không có lời

sao?

Giờ khắc này hắn đã nhận thức Khúc Địch.

“Ngươi không cưới Mẫn Mẫn cũng rất tốt,

nha đầu kia ta dùng cả ngàn lượng bạc trắng mới đem về tay được, ta cũng không muốn người khác chiếm tiện nghi. Về phần ngươi…. Thật sự hợp khẩu vị của ta nha. Như vậy đi! Lấy thế lực của ta, ch


Duck hunt