ến trước ngực, nắn bóp đỉnh đồi mềm mại của tôi.
Sự ma sát từ lòng bàn tay anh khiến cảm giác kích thích lan
truyền khắp người. Tôi không thể chịu đựng nổi nên hơi hé miệng, để mặc đầu
lưỡi của anh xâm nhập. Đầu lưỡi của Cảnh Mạc Vũ tấn công mạnh mẽ khiến tuyến
phòng thủ vốn không mấy vững chắc của tôi sụp đổ trong giây lát, hai cánh tay
bất giác ôm chặt thắt lưng anh, dần dần phục tùng, dần dần nghênh hợp trong
vòng tay anh.
Vào thời khắc này, tôi không thể không thừa nhận, anh chính
là thiên la địa võng mà số phận đã định cho tôi, bủa vây, trói chặt tôi. Anh
không buông tay, tôi sẽ không có cách nào thoát khỏi. Dù bị tổn thương hay đau
lòng đến mức nào tôi cũng chỉ có thể chịu đựng.
Bị Cảnh Mạc Vũ hôn đến mức nghẹt thở, tôi buộc phải dùng hết
sức đẩy anh ra. Sau đó, tôi một tay chống vào tường, một tay ôm ngực thở hổn
hển. Tôi sắp tắt thở, vậy mà anh còn vui vẻ thưởng thức bộ dạng thảm hại của
tôi. “Em còn cho rằng đây là quan hệ vợ chồng “miễn cưỡng duy trì” hay không?”
Tôi không thể thốt ra lời, chỉ thở hồng hộc, trừng mắt với
anh. Nhưng nói thật lòng, chứng kiến bộ dạng chưa thỏa mãn, có thể tiếp tục
hành vi ân ái bất cứ lúc nào của Cảnh Mạc Vũ, tôi thật sự không nhìn ra một
chút miễn cưỡng.
“Ngôn Ngôn, em muốn anh giải thích thế nào em mới chịu tin,
anh không có dù chỉ một chút tình cảm với Hứa Tiểu Nặc.”
Anh muốn giải thích, anh hy vọng tôi tin anh. Được thôi tôi
sẽ cho anh cơ hội giải thích. “Anh khẳng định anh không yêu cô ấy, vậy anh hãy
nói cho em biết, đêm anh bị bỏ thuốc, tại sao anh lại coi em là cô ấy? Còn...”
“Anh coi em là cô ấy?” Ngữ khí của Cảnh Mạc Vũ cho thấy anh
không hiểu ý tôi.
“Anh không nhớ à?” Tôi đành phải nói rõ hơn một chút. “Lúc
về nhà, anh đã không tỉnh táo, em đến đỡ anh, anh đã gọi “Tiểu Nặc”...”
Cảnh Mạc Vũ nhíu mày, chìm trong hồi ức. Sau đó, anh nói cho
tôi biết, anh thật sự không nhớ rõ chuyện xảy ra tối hôm đó. Anh chỉ lờ mờ có
ấn tượng, hôm đó anh uống rượu cùng khách hàng. Trong lúc uống rượu, anh nhận
được điện thoại của Hứa Tiểu Nặc, nói có việc tìm anh. Kết thúc bữa ăn, anh lập
tức bảo chú Mã đưa anh đến biệt thự ở Dương Sơn. Lúc đó, cả người anh chìm
trong trạng thái quay cuồng nên không phát hiện tài xế đã là người khác, càng
không biết xe đi về đâu. Vì vậy, khi có cảm giác một người phụ nữ đỡ mình,
đương nhiên anh tưởng đó là Hứa Tiểu Nặc. Cho đến khi anh ngửi thấy một mùi
hương quen thuộc, cơ thể anh như đột nhiên bốc cháy, anh không thể khống chế
bản thân, hoàn toàn xuất phát từ bản năng đi chiếm đoạt...
“Nói như vậy, anh không biết người con gái anh ôm lúc đó là
ai?” Cảnh Mạc Vũ đã ngửi mùi hương trên người tôi bao nhiêu năm, làm gì có
chuyện không thể phân biệt?
Cảnh Mạc Vũ tắt vòi hoa sen khiến phòng tắm trở nên tĩnh
lặng. “Có lẽ... anh biết, chỉ là trong lòng anh biết rõ không nên xảy ra chuyện
này, nhưng anh không thể khống chế bản thân, vì vậy anh mới không muốn nhớ đến,
anh sợ phải đối diện.”
Cơ thể không chút che đậy, Cảnh Mạc Vũ hình như cũng trở nên
chân thực hơn, không còn lớp ngụy trang giả dối. Tôi mơ hồ đọc được sự thư thái
từ trong đôi mắt sâu thẳm của anh, giống như một tâm tình bị kìm nén rất lâu
đột nhiên được giải phóng. “Nhưng sớm muộn cũng có lúc tỉnh dậy, chuyện phải
đối mặt kiểu gì cũng phải đối mặt.”
Cảnh Mạc Vũ còn nói, sau khi tỉnh dậy, nhìn thấy tôi nằm bên
cạnh anh, giường chiếu hỗn loạn, trên tấm ga trải giường có vết máu, đầu óc anh
trống rỗng. Anh nghĩ mãi cũng không hiểu tại sao có thể xảy ra chuyện này, xảy
ra như thế nào...
Cho tới khi ba đột ngột đưa người xông vào phòng, anh mới
biết mình bị hãm hại.
Tôi hỏi anh: “Vì vậy anh tưởng em là người sắp đặt tất cả
những chuyện này?”
“Anh thật sự không ngờ người đó là ba. Anh cho rằng, dù ba
không nghĩ đến anh, cũng không thể không quan tâm đến cảm nhận của em... Làm
sao ba có thể để em chịu đựng chuyện đó trong khi em không hay biết gì cả.” Cảnh
Mạc Vũ cười gượng gạo. Dù sự việc xảy ra lâu rồi nhưng tôi vẫn có thể nhận ra
vẻ khổ sở và bất lực nơi đáy mắt anh, đủ thấy lúc đó anh khó chấp nhận âm mưu
này như thế nào.
“Đó là bởi ba hiểu rõ, em cần nhất điều gì.”
“Nếu không phải nhìn thấy vết bầm tím trên cánh tay em vào
hôm đám cưới, có lẽ anh sẽ vĩnh viễn không biết em từng phản kháng kịch liệt
dưới người anh. Anh đã khiến em đau đớn như vậy... Đây cũng là điều em muốn
sao?”
Đối với anh, đó là một hành vi đầy tội lỗi. Còn đối với tôi
đó là một cuộc ái ân mê loạn, khổ sở nhưng cũng ngọt ngào.
“Vâng.” Tôi gật đầu, nhẹ nhàng tựa vào người anh. “Lúc lấy
anh, em thật sự không trông mong cuộc hôn nhân của chúng ta có thể duy trì lâu.
Em chỉ muốn lấy anh, em không hề hối hận.”
Cảnh Mạc Vũ ôm chặt lấy tôi, luồn tay vào mái tóc dài cảa
tôi, ngón tay anh lướt qua bờ vai trần của tôi. “Ngôn Ngôn, anh chưa từng hối
hận vì đã cưới em. Em có biết không? Mấy hôm trước, khi chúng ta làm chuyện đó,
anh đột nhiên nhớ đến lần đầu tiên, mùi hương đó, tiếng rên rỉ đó, cảm giác
thỏa mãn đó... Còn nữa, anh cảm thấy...” Cảnh Mạc